Fanficland

Cùng nhau xây dựng một forum chuyên về những FANFIC chất lượng
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hãy cùng chúng tôi chia sẽ bài viết, những fic hay cho FANFICLAND. Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!!!

Share | 
 

 CHị và EM

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: CHị và EM   Mon Jul 20, 2009 5:47 pm

Tittle: Chị & Em
Author: Denmarks_BRV (tức là Admin đây)
Rating: K+
Casting:
- Nam chính ( ưu ái): T.O.P của BigBang
- Nữ chính: Đọc giả tùy quyền lựa chọn…có thể là chính bản thân đọc giả hoặc những ai là fan của BigBang ( đăc biệt là fan của T.O.P)
Note:
- Tòan bộ cốt truyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, có vài cho đến chục cái tình tiết sẽ vô cùng phi thực tế sẽ xuất hiện vì vậy xin đọc giả từ bi hỉ xả đừng có bắt tác giả ra băm vằm, ngấu nghiến::::> tội nghiệp tác giả lắm !!!!!
- Tặng ROXY LY, vì nhóc này mà tác giả đây biết đến BigBang, thanks “ Haru Haru”!!!




Part 1: Seoul ơi…ta đã đến rồi đây!!!


Mùa đông bao giờ mà không lạnh, cái lạnh buốt thấu cả tim gan, cắt sâu vào tận xương tủy chứ chẳng chơi và hẳn là không ít người ghét cái mùa lạnh lẽo này nhưng với nó…mùa đông lại là mùa tuyệt nhất trong năm. Vì sao ư? Hì hì hì…vì một người con trai à mà không phải… vì một cậu em trai thì đúng hơn.

Lần đầu tiên đặt chân lên đất Seoul, cái thành phố sầm uất, ồn ào và náo nhiệt, nhỏ đã “ thần kinh” mà hét to lên với cường độ âm thanh chắc chẳn dưới nghìn Ampel rằng:

- Seoul ơi…ta đã đến rồi đây!!!

Và kéo theo sau là cả tràng dài tiếng tru réo, nhảy tung lăng lọan xị trông như một crazy fan khi đứng trước thần tượng của mình. Hẳn nhiên không phải nhỏ này đứng giữa đường, ngay trung tâm thành phố mà hét hò như thế ( không khéo bàn dân thiên hạ kêu xe cứu thương chở nó vô bệnh viên tâm thần thì sao! Thế còn gì là giấc mơ Hàn tiến của nó nữa chứ), địa điểm chính xác là từ sân thượng một tòa nhà chuyên dành cho du học sinh thuê, và cũng cụ thể hơn nửa là khỏang sân trống phía trước nơi trú ngụ của nó.

Để thực hiện mơ ước “ ngẩu hứng bất chợt” này nhỏ đã tiêu tốn đến 750 ngày cho việc lên kế họach ấy chứ ! Kể từ lần “trượt vỏ chuối” trước cánh cổng Đại Học Ngọai Thương, buồn và shock lắm chứ ! vì nhỏ đã học gần như cạn kiệt sức lực, đôi khi có cảm giác mấy sợi dây nơron thần kinh ở trong nảo sẽ tấu cho giai điệu “đàn bầu đứt dây” chứ chẳng chơi , ấy vậy mà vẩn rớt…giấc mộng trở thành một Copywriter đỉnh đỉnh đại danh của nó xem như tan thành bọt nước. Óai ăm thay ( hổng rỏ nên nói là óai ăm hay là may mắn) khi nó lại trúng tuyển vào Nhạc Viện TP.HCM.

- Ừ thì học vậy, miễn sao có phước phần trúng tuyển là được. Năm tới lại vác rìu, vàc cuốc cày tiếp trước cánh cổng Ngọai Thương thôi !

Nói thì nói thế chứ số phận tương lai đố ai đóan trước được mà lần. Trong một lần xem chương trình “âm nhạc kết nối thế giới” của đài truyền hình TVB8, nó đã tí ta tí tởn tuyên bố rằng: Việt Nam rồi cũng sẽ làm nên lịch sử cho nền âm nhạc thế giới, các người hãy trố mắt mà xem nhé ! . Cứ ngỡ đó chỉ là một phúc bốc đồng cho cái phát ngôn mà ai cũng thừa sức hiểu là “chục năm sau vẫn bình chân như vại”, nó lại một lần nữa lao vào học như điên và…Chậc…chậc…chắc do ông trời đã động lòng trước tấm lòng thành khi thấy nó lại một lần nữa học thật nghiêm túc khi quyết định tạm gác lại giấc mộng của một “Copywriter đỉnh đỉnh đại danh”.

Ngày đầu tiên nhập học khá suôn sẻ với vài ba câu tiếng Hàn xã giao cơ bản, vài nụ cười thân thiện theo kiểu made in Vietnam, ấy thế mà hiệu quả đem lại ngòai tầm kiểm sóat khi chục tiếng ồ, à phát ra từ chừng 20 học viên đang hiện diện trong lớp với hơn một chục quốc tịch khác nhau. Đơn giản vì phần giới thiệu của nhỏ quá ư nổi bậc (nếu như không muốn nói là “ chảnh”):

- Mình đến đây vì muốn học tập và nghiên cứu nền công nghệ âm nhạc với sức mạnh bùng nổ tựa vũ khí hạt nhân của xứ sở Kim Chi này, rồi Việt Nam cũng sẽ là một vũ khí như thế nhưng tôi xin cam đoan không phải là lọai vũ khí bản sao.Hara hân hạnh được quen các bạn !

Kèm theo đó là nụ cười như đã nói là đúng nghĩa made in Vietnam, rồi hàng lọat những tiếng vỗ tay, những cái bắt tay thân thiện tới tấp đến với nó. Giáo viên đứng lớp đã nói khi bắt tay nó:

- Có lẽ thầy sẽ nhớ mãi lời giới thiệu này của trò đấy Hara ạ !

Tan học nhỏ đi thẳng về nhà, đi ở đây tức là đi bộ vì…tỉ giá đồng Won xem ra vẩn cao hơn đồng Việt nên thay vì tốn chưa đầy 20 phút ngồi taxi, nó đã chấp nhận mất 10 phút cuốc bộ đếm trạm xe bus và thêm 20 phút bắt xe về nhà . Lăm lăm cái bản đồ trên tay, nó quyết chí tự cho mình bài tập làm thêm khi tan học là: “chinh phục đừơng về nhà”.

Loanh quanh được chừng hai con phố, chân của nhỏ đã bắt đầu mỏi nhừ.

- Quái lại, mình đã dùng cái thứớc kẻ đo khỏang cách trạm xe trong tấm bản đồ và trường học cách nhau chưa đầy 2cm kia mà, tỉ lệ hóan đổi chỉ chừng 200m thôi chứ!!! Ày, sao đi hòai mà chẳng thấy trạm nào vậy trời!

Đang lúc lóng nga lóng ngóng không biết có nên bắt chuyện với một anh cao cao đang đứng cạnh cái cột đằng kia không thì nhỏ bổng nghe:

- Bên kia có đánh nhau đấy, mau qua đó xem thử.

Thì ra dân Hàn cũng có phong cách giống dân Việt mình, nhỏ nhủ thầm và tự phì cười khi nhớ lại câu chuyện về một người bị chảy máu mũi cứ phải đứng ngước cổ lên trời, người qua đường thấy thế cũng ngó lên theo. Và vì nhỏ vốn dĩ cũng là người Việt, mà là người Việt thì làm sao mà không chạy đến đó xem thử nhỉ?

- Họ chỉ giống một nửa dân mình thôi, chỉ biết đứng ngó mà không biết can, kể cả ba tên đứng gần nhất ấy. Ôi, sao lại là cái tên cao cao lúc nảy nhỉ, mai mà mình ko đến bắt chuyện…xì…mặt mày thật hung hăng…mà đánh nhau cũng lạ nhỉ, tòan dùng tay chỉ trỏ…hình như là đang chưởi bới nhau.

Nhưng cũng thật may mắn, từ chổ đứng này, nhỏ đã trông thấy cái trạm xe mình đang tìm khuất sau con phố mình vừa đứng, và chiếc xe bus đang lù lù trườn tới. Không thể để lở chuyến xe này, nhưng mà…xung quanh quanh lại có quá nhiều người đứng cản lối, nhỏ chỉ có nước làm liều là chạy băng qua mấy người đang đánh nhau đó.

- …thôi, liều một phen vậy. Miễn là không va vào hai tên đang hăng tiết kia thôi !!!...

Vốn sở trường môn chạy ngắn nên vù một cái nhỏ đã băng qua hai tên đang đánh nhau một cách khá an tòan nhưng…hình như…hình như…có rất nhiều tiếng la hét chưởi bới ở phía sau…mà hình như là nhằm vào nhỏ, ba tên lúc nảy đứng khoanh tay cũng đang la hét gì nó. Không còn thời gian để ngỏanh mặt lại xem đã xảy ra chuyện gì khi chiếc xe bus lại sắp tiếp tục lăn bánh, nhỏ đành giả điếc mà dong thẳng.

***


6 giờ chiều, tại một gian phòng khá ư là rộng rãi của công ty YG Ent, một công ty giải trí thuộc lọai nhất nhì của nước Đại Hàn Dân Quốc. Có năm nhân mạng đang ôm đầu óan than và nguyền rủa cái người không biết từ đâu rớt xuống đã phá hỏng buổi ghi hình của họ.

- Vậy là ngày mốt chúng ta phải ghi hình lại nữa ư? – Tiếng than vãn của tên đầu đinh Tea Yang đang ngồi khuất trong góc phòng đánh tan sự im lặng đáng sợ đang bao trùm khắp căn phòng.



- Huynh ơi…ngày mốt chẳng phải chúng ta đã lên lịch hẹn phỏng vấn với tờ Korean’s Time à! – Cậu út Seung Ri nhắc nhở.



- Ây…thiệt là bực mình mà, hôm nay em đã đổ biết bao là mồ hôi…hức hức, ghét đứng dưới nắng lắm, cái mắt đã ti hí thế này, khi đứng dưới nắng…nó càng ti hí hơn. Mấy huynh không chú ý đấy thôi, mấy con bé fan cứ nhìn em mà cười rúc rích…ghét quá đi !!!! – Cậu nhóc Dea Sung bực bội than vãn và không ngừng nện tay vào chiếc ghế đệm mà cậu đang gối đầu lên đấy.



- Giờ chỉ còn cách vừa làm phỏng vấn, vừa ghi hình luôn, cậu thấy sao hả TOP. Hy vọng là anh Lee đồng ý kế sách này. Trưởng nhóm G-Dragon luôn là người đưa ra giải pháp nhằm cứu nguy cho tình thế “ngập lụt” này của nhóm.



Cậu con trai cao to nhất nhóm với gương mặt bị cho là “ hung hăng” cuối cùng cũng lên tiếng.

- Chỉ còn cách đó thôi, cứ trình bày đầu đuôi với Lee huynh có lẽ huynh ấy sẽ thông cảm. Àh, cái gã đã phá hỏng buổi ghi hình của chúng ta là một nữ sinh học cùng trường với tớ đấy.



Cả bốn cái miệng cùng đồng thanh hét to:

- Sao cơ? Cùng trường? Cậu/ huynh quen cô ta à?

- Không, dựa vào cái này. TOP vừa nói vừa chìa ra cái thẻ học viên.

- Tên: Hara Ng. – Quốc tịch: Viet Nam – Khoa: Sáng tác thanh nhạc & phối âm – Trường: Seoul Art College. Hừm, một nữ sinh ngọai quốc đến từ một nước lạ hoắc, cái tên cũng lạ nốt. – Nhóc tì Dea Sung vùa nói vừa nhìn cái thẻ mà nghiền ngẫm.

- Ài… gì mà lạ hoắc. Viet Nam là nước nằm cạnh Thai Lan và Campuchia , ít tháng nữa anh Lee sẽ tổ chức live show của chúng ta bên ấy, biết đâu qua luôn Viet Nam thì sao. Anh chẳng chịu học cho tốt môn địa lý thế giới cho em nhờ. Seung Ri cằn nhằn cậu anh mắt hí Dea Sung – Mà sao anh TOP có cái thẻ này thế?

- Lúc cô ấy chạy chắc là đánh rơi ngay chổ TOP đang đứng rồi! – Phát biểu của G-Dragon. – Hừm…,trông mặt mũi cũng sáng láng vậy mà…lại là một anti fan của nhóm chúng ta.

Cả mười con mắt hình viên đạn cùng xóay sâu vào gương mặt được cho là sáng láng đang ngóac miệng cười vô cùng “ thơ ngây” trên tấm thẻ sinh viên đề tên Hara Ng.

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: CHị và EM   Mon Jul 20, 2009 5:48 pm



BigBang


Tiếp theo:

Kề từ khi hòan thành bài tập có tên “chinh phục đường về nhà”, nó cứ cảm giác ngưa ngứa bên tai, chưa kịp dùng đến bông ráy là cả một tràng dài những tiếng hắt xì phát ra từ cuống họng của nó.

-Quái lạ, mình có cảm hay nóng sốt gì đâu,, hay tại không kịp thích ứng với thời tiết ở Seoul nhỉ? Thôi kệ, cứ uống một ít thuốc cảm vào…không bổ ngang thì cũng bổ dọc .

Nghĩ là làm, nó nuốt ngay viên Decolgen mà mẹ đã thủ sẳn cả lô trong hộp thuốc cá nhân đóng gói ép vào trong vali. Trời nhá nhem về đêm, cái lạnh do sương dần rơi xuống bao trùm khắp không gian tĩnh lặng. Nó thích lạnh, thích cả thành phố Seoul khi giăng đèn sáng rực, từ vị trí ban công, nó có thể phóng tầm mắt chiêm ngưỡng bao quát cảnh đêm rực rỡ của Seoul.

- Có thể mình đã quá may mắn - Nó nhủ thầm.

Cứ ngỡ số phận sẽ phải gieo thân trong một ký túc xá nào đó mà trường chỉ định, một chiếc giường sắt, một kệ tủ cá nhân và phải cùng chung sinh họat với ít nhất hai bạn cùng phòng đến từ quốc giao nào đó. Ấy vậy mà nhỏ được ưu ái thuê hẳn một chổ trọ riêng, một vị trí lí tưởng, một không gian có mơ chắc cũng không một sinh viên khoa thanh nhạc thuộc hệ du học có thể mơ được. Tự dưng nhỏ thấy mang ơn cô bạn Việt Hân* vô cùng , nếu Hân không sang Nhật thì có thể “ thiên đường trong mơ” này đã không thuộc sở hữu của nó.

• Việt Hân (Hannie) là nhân vật trong fic Bus Stop của tác giả Kye.

Những lúc như thế nhỏ thèm được nghe bài My Heart Will Go On của nữ danh ca Celine Dion với hình ảnh Jack va Rose dang rộng tay đứng trên mui tàu phóng tầm mắt nhìn biển cả mênh mông. Nó móc cây kèn Harmonica trong túi và đưa lên môi tấu điệu nhạc mà mình yêu thích, chưa được nửa bài thì cơn buồn ngủ do tác dụng của viên thuốc “bổ ngang, bổ dọc” đã bắt đầu phát huy hiệu lực, hai mi mắt càng lúc càng trở nên nặng trĩu, có muốn cưỡng lại cơn buồn ngủ đang từ từ thôi thúc cũng không đủ sức, nhỏ quyết định cho cơ thể nghĩ ngơi sớm.
Ngày mai tuy không có giờ lên lớp nhưng do phải đến trường hòan tất thủ tục nhập học và chọn đăng ký làm hội viên của một câu lạc bộ bất kỳ theo đúng qui định của trường.

- …hừm…phải tham gia vào nhóm nào đây? Bản thân vốn “ ghét nắng, kị mưa, dị sương” nên mấy câu lạc bộ thể thao…hic…hic…mình xin khiếu. Nữ công gia chánh??? E có người bị ngộ độc hoặc không thì tai nạn cháy nổ thế nào cũng xảy ra. Vận động trí não? Cờ tướng, cờ vây, nghiên cứu sinh …ôi!!! Nữ sinh viên người Việt với mái tóc trắng bạc sau một tháng du học sẽ trở thành đề tài bàn tán xuyên quốc gia quá.

Mãi miên man nghĩ tới công việc phải làm cho ngày mai, hai mắt của nó dần dần khép lại. Hỉnh ảnh cuối cùng mà đôi mắt nó ghi nhận được trước khi kịp truyền lên não bộ để xử lý là: một bóng người vừa vụt qua cửa sổ sân nhà nó.

- Ai thế nhỉ?

Nhỏ kép mắt lại, một giây…hai giây…và sang giây thứ ba, nó ngồi bật dậy như lò xo bật nắp. Miệng ú ớ:

- Đây là tầng thứ 10, ………ai…ai…mà trèo lên tới đây được chứ ??? Hổng lẽ…hổng lẽ…

Nó không dám nghĩ tới cái từ đáng sợ mà nó đang hình dung trong đầu, kéo chăn phủ kín đầu, miệng không ngừng lẩm nhẩm câu chú mà mẹ đã dạy mỗi khi gặp ác mộng rồi nó chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.

**********
10:00 Am , trường Seoul Art College.

Sau gần 2 giờ đồng hồ lượn lờ khắp các văn phòng đại diện của những câu lạc bộ, nó quyết định đăng ký tham gia đội Tennis. Đơn giản vì đội này quá ít nữ, người ta sẳn sàng thu nhận nó mặc dù biết nó không một sở trường cá nhân nào về môn này. Một lý do khác để đội chấp nhận tất cả các kỹ năng bằng không khi nó ghi trên phiếu xin gia nhập là: tình nguyện viên tích cực nguyện hết lòng phục vụ đội cổ động.

- Thẻ xin viên của bạn đâu? Bọn mình cần ghi lại số seri trên thẻ của bạn. Đội phó lên tiếng nhắc nhở khi thủ tục đã hòan tất.

Theo phản xạ tự nhiên, nó kéo chiếc túi đang máng trên vai xuống và bắt đầu cho tay vào trong lục tìm chiếc thẻ.

- Quái lạ, nó đâu rồi. Từ lúc nhận thẻ đến giờ mình có lấy nó ra lần nào nữa đâu!

- Không sao, không sao ngày mai bạn có thể quay lại đây bổ sung số seri mà. Có thể đã để quên ở nhà chăng! Chàng đội phó nhìn nó cười một cách hiền hòa.

- Làm phiền rồi, mai mình sẽ trở lại.

Nói thì nói thế chứ nó chẳng biết tấm thẻ kia đã biến đi đằng nào thì làm sao mà tìm, không có thẻ nó sẽ chẳng thể vào được thư viện, chẳng thể nhận giá ưu đãi khi mua các xuất cơm tại canteen , các kỳ kiểm tra sức khỏe…Ôi, phiền phức chẳng nhỏ tí nào ! Kế sách cuối cùng mà nhỏ nghĩ ra là tìm hội hỗ trợ sinh viên và hy vọng mình sẽ tìm ra hoặc sẽ được cấp một chiếc thẻ khác.

Vừa toan cất bước, nó nghe tiếng ai đang gọi mình phía sau:

- Hara, bạn Hara….!!!

Thì ra cái chàng đội phó mà nó vừa gặp lúc nảy.

- Cái thẻ … cái thẻ của bạn đây này.

Xem chừng cậu ta đã chạy không dưới chục vòng để đuổi kịp chủ nhân của chiếc thẻ kia.

- Bạn tìm ra nó à?

- Đội trưởng nhờ tôi …à mà không…cái thẻ đã rơi lúc bạn đang điền phiếu ấy mà.

Không thể nào, cái túi lúc đó vẫn đang được kéo khóa thì làm sao rơi được, không biết do cậu ấy chạy mệt quá nên lời nói bị đứt quãng hay…cậu ta đang cố giấu sự thật về cái thẻ. Thôi kệ, miễn sao vật đã hòan cố chủ là được.

- Cảm ơn bạn và cả đội trưởng nữa nhé! Nó tinh quái cố nhắc đến từ “đội trưởng” mà anh chàng đội phó này đã lấp lửng trong câu nói vừa rồi.

....còn tiếp....[img][/img]

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
JET

avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 9
Birthday : 01/01/1986
Age : 31
Đến từ : Hố Đen Vũ Trụ
Job/hobbies : Eating & Sleeping
Uy Danh : 1
Gia nhập : 19/04/2009
Tiền Thưởng : 12
Điểm thường :
0 / 1000 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: CHị và EM   Wed Jul 22, 2009 1:50 pm

Admin ơi, em đã mang cái fic này share trên Dan rồi !!!! Em xin lỗi ss vì không có sự đồng ý của ss. Em post trước khi ss post lên nhà này nữa. Em sẽ không post tiếp nữa đâu!!!! Ss đừng giận em !!!!

Thương ss!!! em JET
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 75
Birthday : 19/09/1989
Age : 28
Đến từ : Near the Bum's house
Job/hobbies : Love Bum
Uy Danh : 2
Gia nhập : 22/04/2009
Tiền Thưởng : 81
Điểm thường :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: CHị và EM   Sat Jul 25, 2009 12:44 pm

Có fic hay thì mình chia sẽ thôi, chỉ cần tác giả ok một tiếng là được....nói thì nói vậy chứ Bu thỉnh thỏang có post comment xin được share fic mà chờ hòai hổng thấy tác giả cấp phép đây nè.

Bu rất thích các gà nhà của SM ( trừ SNSD), giờ lại chuyển sang nhà YG. Yêu BingBang và 2NE1 lắm lắm....!!!! Fic này tác giả cho TOP huynh làm nhân vật chính hả? Bu thích Seung Ri nhưng cũng vào đây ủng hộ tác giả.

Mong chap tiếp theo.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: CHị và EM   

Về Đầu Trang Go down
 
CHị và EM
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Fanficland :: ๑۩۞۩๑ Fanfic Land ๑۩۞۩๑ :: Asia Fanfic-
Chuyển đến