Fanficland

Cùng nhau xây dựng một forum chuyên về những FANFIC chất lượng
 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hãy cùng chúng tôi chia sẽ bài viết, những fic hay cho FANFICLAND. Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!!!
Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)552
Share | 
 

 Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Sat Apr 25, 2009 12:03 pm

CHAP 5 :

Nếu bà ấy hỏi trái tim tôi có còn nhói đau mỗi khi nhắc đến tên anh hay không, thì câu trả lời sẽ là có....

Nếu bà ấy hỏi rằng tôi có cảm thấy những kí ức tuyệt vời ngày đó giống
như những mũi tên vô hình mỗi ngày đều đặn gim vào trái tim tôi làm cho
nó đau âm ỉ mỗi khi nhớ về anh hay không, thì câu trả lời sẽ là có...

Nếu bà ấy hỏi tôi có còn yêu anh nhiều lắm không, thì câu trả lời vẫn là có...

Và dĩ nhiên, tôi không hối tiếc...không bao giờ cảm thấy hối tiếc bất cứ cái gì cả....

Vì khi đã yêu, là không bao giờ phải hối tiếc.

Và bà ấy đã hỏi như thế, tất cả những câu như thế, với tất cả câu trả lời là có

Nhưng....

- Nếu được gặp một lần nữa, và có cơ hội một lần nữa, con có trở về bên cậu ấy không ?

Câu trả lời là không.

- Tại sao chứ, GaEul...
- Con cũng không biết nữa, đơn giản là nó phải như thế
- Gaeul à, người ta hay nói, trong tình yêu, lúc nào cũng có sự giằng xé giữa lí trí và trái tim
- .........
- Nếu con đi theo lí trí, con sẽ đánh mất cái mà con cần đấy...
- Con đã đi theo trái tim mình và làm hết sức một lần rồi, nhưng lúc này, nếu đi theo trái tim, con sẽ làm đau anh ấy...
- Vì sao chứ ?
- Vì chính con...
- GaEul à, yêu, là sẽ tha thứ ngay cả những điều tưởng chừng như
không thể bỏ qua, và tin tưởng cả những điều tưởng chừng như khó tin
nhất. Chỉ tình yêu có thể...
- ....................

=================

- GaEul à...- JanDi xông thẳng cửa vào. Vẫn còn đang mặc váy
cưới trên người, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt, theo sau cô là JunPyo, Ji
Hoo, WooBin và JeaKyung...
- JanDi...sao cậu lại...vậy, còn lễ cưới...
- Xong rồi – JunPyo hằn học đáp...
- Thế hai người không mau đi trăng mật đi sao còn đến đây...- Yi
Jung lúc này mới bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, khẽ mở mắt ra và hỏi
- Nhờ vào 2 người mà nó được hoãn lại rồi...- JunPyo nhìn Yi Jung đầy bực dọc...
- Sao thế, JanDi, tớ ổn mà...cậu làm vậy anh JunPyo sẽ bực mình đấy...- GaEul lo lắng nhìn JunPyo...
- Anh đã bực mình lắm rồi, còn sẽ gì nữa...- JunPyo phàn nàn
- Cái thằng này, nó nôn nóng muốn thực hành những gì cậu dạy lắm
rồi...- WooBin chen vào và đập đập vai JunPyo – không phải lỗi của em
đâu, nên em đừng lo cho thằng nhóc này, GaEul à...bực mình là bệnh kinh
niên của nó
- GaEul à, cậu ổn chứ...-JanDi nhìn chăm chăm vào GaEul, khẽ lấy tay sờ soạng xem xét khắp người cô
- Nhột quá, JanDi, mình không sao mà. Mà...tại sao em lại ở đây ?- GaEul lúc này mới thắc mắc hỏi...
- Suy nhược cơ thể, viêm phối cấp và hạ đường huyết- Yi Jung trả lời một cách nhanh, gọn, lẹ, gương mặt đầy bất mãn.
- Trời đất, sao cậu lại để đến như thế, hả GaEul ?- JanDi lo lắng nhìn cô bạn thân của mình...
- Không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, đừng lo quá...- GaEul khẽ
phì cười véo má JanDi – cậu thu xếp về và đi chơi trăng mật với anh
JunPyo đi, mình còn gặp lại sau mà...
- Cậu...cậu hứa là không bỏ đi nữa đi – JanDi nắm chặt lấy tay GaEul và nhìn thẳng vào mắt cô

Nếu GaEul có chú ý, thì cô hẳn sẽ thấy, lúc đó, Yi Jung cũng đang nhìn cô rất chăm chú, chờ đợi...

- Mình hứa...- GaEul

Có hơn một người cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Sat Apr 25, 2009 12:05 pm

- GaEul à...- JanDi xông thẳng cửa vào. Vẫn còn đang mặc váy
cưới trên người, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt, theo sau cô là JunPyo, Ji
Hoo, WooBin và JeaKyung...
- JanDi...sao cậu lại...vậy, còn lễ cưới...
- Xong rồi – JunPyo hằn học đáp...
- Thế hai người không mau đi trăng mật đi sao còn đến đây...- Yi
Jung lúc này mới bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, khẽ mở mắt ra và hỏi
- Nhờ vào 2 người mà nó được hoãn lại rồi...- JunPyo nhìn Yi Jung đầy bực dọc...
- Sao thế, JanDi, tớ ổn mà...cậu làm vậy anh JunPyo sẽ bực mình đấy...- GaEul lo lắng nhìn JunPyo...
- Anh đã bực mình lắm rồi, còn sẽ gì nữa...- JunPyo phàn nàn
- Cái thằng này, nó nôn nóng muốn thực hành những gì cậu dạy lắm
rồi...- WooBin chen vào và đập đập vai JunPyo – không phải lỗi của em
đâu, nên em đừng lo cho thằng nhóc này, GaEul à...bực mình là bệnh kinh
niên của nó
- GaEul à, cậu ổn chứ...-JanDi nhìn chăm chăm vào GaEul, khẽ lấy tay sờ soạng xem xét khắp người cô
- Nhột quá, JanDi, mình không sao mà. Mà...tại sao em lại ở đây ?- GaEul lúc này mới thắc mắc hỏi...
- Suy nhược cơ thể, viêm phối cấp và hạ đường huyết- Yi Jung trả lời một cách nhanh, gọn, lẹ, gương mặt đầy bất mãn.
- Trời đất, sao cậu lại để đến như thế, hả GaEul ?- JanDi lo lắng nhìn cô bạn thân của mình...
- Không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, đừng lo quá...- GaEul khẽ
phì cười véo má JanDi – cậu thu xếp về và đi chơi trăng mật với anh
JunPyo đi, mình còn gặp lại sau mà...
- Cậu...cậu hứa là không bỏ đi nữa đi – JanDi nắm chặt lấy tay GaEul và nhìn thẳng vào mắt cô

Nếu GaEul có chú ý, thì cô hẳn sẽ thấy, lúc đó, Yi Jung cũng đang nhìn cô rất chăm chú, chờ đợi...

- Mình hứa...- GaEul

Có hơn một người cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm...

- Vậy, Jan Di à, em cho bọn anh một tí không gian riêng tư được
hay không – Yi Jung khẽ nói và quay nhìn F3 còn lại ra hiệu
- Mình đi thôi em – JunPyo nhanh chóng xách tay JanDi ra ngoài,
chưa bao giờ Yi Jung cảm thấy JunPyo thông minh và ứng xử khôn ngoan
tới như vậy, anh thầm cám ơn vì điều đó

Chỉ còn lại 2 người trong căn phòng bệnh. Lại là sự im lặng bao trùm
lên tất cả...Yi Jung cố gắng suy nghĩ tìm lời để nói, im lặng thế này
không phải là cách hay, nhưng anh rất đắn đo, anh sợ rằng chỉ cần mình
nói lỡ lời 1 tí thôi, GaEul của anh lại tổn thương, rất sợ...

- Anh vẫn còn chuyện muốn nói với em mà, phải không – GaEul lên
tiếng làm Yi Jung giật mình, thoát ra khỏi những chuỗi suy nghĩ phức
tạp nãy giờ
- A...anh
- Hôm qua em đã để anh nói trước rồi – GaEul khẽ người nhìn Yi Jung – giờ tới lượt em, được chứ...
- Được – Yi Jung nhìn cô một hồi rồi khẽ đáp...
- Về những gì anh nói hôm qua, em...không thể
- Cho anh biết lí do
- Anh thật sự muốn biết ???
- Cái anh cần là câu trả lời, chứ không phải là một câu hỏi ngược lại – Yi Jung vẫn điềm tĩnh nói.
- Em...không cảm thấy mình thích hợp nữa...
- Anh không quan tâm đến chuyện hợp hay là không hợp.
- .........
- Những chuyện xảy ra với em, anh đã được nghe
- Làm sao mà... – GaEul ấp úng, ngay lúc này đây, cô cảm thấy
thật xấu hổ với bản thân mình, thật chán ghét với chính bản thân mình
- Tất cả... – giọng Yi Jung trầm lại

GaEul bàng hoàng. Nhanh như cắt, cô rút vội hai ống nước biển ra khỏi tay mình, và toan bỏ chạy.

Nhưng...

Lần thứ hai liên tiếp, cô bị giữ lại, bởi cũng chính bàn tay ấy, và
giọng anh lại vang đều đều trong từng ngóc ngách tâm hồn cô...

- Những chuyện đó, anh không hề để tâm, tất cả...
- ......
- Cái duy nhất mà anh để tâm, là anh cảm thấy mình đã vô dụng
thế nào, khi để cho em phải trải qua những chuyện đó, một mình.
- ........
- Anh hỏi lại một lần nữa, lần này, em có để cho anh lau nước mắt của em không , hả GaEul ?

Thời gian trôi...Những dòng suy nghĩ trôi...Hiện tại và quá khứ theo đó
mà lướt qua. Còn lại duy nhất giữa hai con người, là một câu hỏi rất
cần lời đáp...

- Anh nói đi...
- .........
- Con trai xấu, có cần con gái xấu hay không ?
- Cần...
- Con gái đã – từng – tốt, con trai xấu có cần hay không ?
- Rất cần...
- So Yi Jung, có cần Chu GaEul hay không ?
- Rất rất cần…
- So Yi Jung, sẽ không đập bể một món đồ mà khi ra lò nó vẫn còn những khiếm khuyết chứ…
- Có một vài tác phẩm nghệ thuật, nó trở nên bất hủ, vì nó có những khiếm khuyết…
- Chỉ một vài thôi à…
- Với những nghệ nhân tài ba, khiếm khuyết là điều không thể
chấp nhận được, nên con số đó, chỉ dừng ở một vài thôi...Với anh, con
số đó, là hai
- .............
- Đầu tiên, là F4...và cái còn lại, là em – Yi Jung khẽ nhấn mạnh từng chữ.
- ..............
- ..............
- Yi Jung à……ôm em đi…

Yi Jung nhoài người lại gần hơn để ôm GaEul vào trong lòng mình, từng
chút, từng chút một, anh khẽ siết chặt cô trong vòng tay mình hơn
nữa...Không gian và thời gian dừng lại giữa hai người…Im lặng, nhức
nhối và trào dâng những cảm xúc…

Một lúc lâu sau, GaEul khẽ lên tiếng

- Yi Jung à, cám ơn anh…và…em xin lỗi…

Nói rồi, không một chút đắn đo, GaEul đẩy YiJung ra khỏi mình, khẽ nằm xuống và quay lưng lại với anh…

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào nhạt dần, nhạt dần rồi lẫn dần vào bóng
tối. Chỉ trong phút chốc, ngày huy hoàng biến mất như nó chưa từng tồn
tại, khiến người ta day dứt mãi không thôi những nuối tiếc…

Một lúc sau, Yi Jung lặng lẽ đứng lên, bước chầm chậm ra cửa…Trước khi
rời khỏi, anh nhìn cô thật lâu, cái cách quay lưng lại của cô làm anh
đau lòng, anh khẽ thở dài, buông từng tiếng trong im lặng

- Chỉ cần em ở yên đây và không biến mất nữa, anh sẽ để em làm những gì em muốn…
- ………
- Và anh cần em nhớ giúp anh một điều. So.Yi.Jung.đã.ở.đây.vì.em.

Nói rồi Yi Jung lặng lẽ bước ra ngoài. Cánh cửa phòng bệnh khẽ khép
dần, bóng tối tràn dần vào cái khoảng không giữa họ…Lúc này, GaEul lặng
lẽ để những giọt nước mắt chảy dài trên má mình…Bên ngoài, phía sau
cánh cửa khép chặt, Yi Jung dựa lưng vào tường và trầm ngâm những nỗi
niềm.

Có những giấc mơ ám ảnh ngày dài đêm thâu…
Có những chuyện vĩnh viễn ăn sâu vào tiềm thức…

Anh có thể làm gì cho em đây?
Và Yi Jung tức giận thật sự vì sự vô dụng của mình…
Anh siết chặt đôi bàn tay tới tím ngắt.
Bên trong cánh cửa, Gaeul vẫn lặng lẽ nằm đó và khẽ lau những giọt nước mắt đang chảy dài…


“Đừng khóc, GaEul à, khi mày làm một chuyện đúng đắn, thì đâu có lí do gì để rơi nước mắt...
Đừng khóc…không bao giờ được khóc…
Rồi sẽ bình yên nhanh thôi...tất cả, chỉ là những chuyện nhỏ nhặt thôi…
Nhỏ nhặt… “



=========
hai câu in đậm k phải là của tác giả....
enjoy full chap^^
êu cả nhà....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Sat Apr 25, 2009 12:07 pm

Chap 5 -extra part

- Sao cậu không vào trong đó mà lại ngồi ngoài này hả? – Ji Hoo
thoáng ngạc nhiên khi thấy Yi Jung ngồi bệt trước cửa phòng bệnh…
- Hoo à, đi uống 1 ly không – Yi Jung bâng quơ đáp…
- Nếu cậu muốn – Ji Hoo đưa tay ra trước mặt Yi Jung và kéo
người anh dậy, hai người khoác nhẹ vai nhau và lầm lũi bước ra phía cổng

Yi Jung ngồi lặng bên những li bia cũng được một lúc lâu rồi. Ji Hoo
ngồi nhìn anh không nói, chỉ khẽ thở dài và gọi thêm lúc thấy li anh
vơi gần hết…Cứ như thế, giữa tiếng nhạc đinh tay nhức óc và những con
người đang quay cuồng trong nó, hai con người lặng yên không nói, những
li bia sóng sánh cứ vơi dần, vơi dần, vơi dần…

- Mình từng rất phục cái tình yêu thầm kín lặng lẽ cậu dành cho
Jan Di…rất rất phục. Không đau khổ, không dày vò, không chiếm hữu hay
gì gì khác, yêu, và yêu, có thế thôi…
- Ai bảo cậu là mình không đau khổ hả? – Ji Hoo khẽ cười nhìn Yi
Jung, cái con người này, chỉ khi nào say bét nhè mới chịu hiểu rằng bản
thân mình nghĩ gì và muốn gì…
- Cậu không đau khổ, mình chắc là như vậy…thứ tình yêu đơn thuần đó, hiện giờ, mình thèm khát nó biết bao nhiêu…
- Đến với GaEul đi… - Ji Hoo khẽ nói khi vẫn đang nhìn vào li của mình
- Thì mình đã nói mà, nếu như tình yêu nào cũng đơn giản là yêu,
và chỉ biết có yêu thôi, thì thật hay…những cái khác, có là gì chứ…chả
quan tâm!!!
- ……
- Thế cậu có biết ở Seoul này có bao nhiêu cao ốc không, hả JiHoo thiên tài…
- Sao lại đặt ra câu hỏi đó vào lúc này? Nếu cậu hỏi mình có bao
nhiêu loại nhạc cụ thì được, còn câu đó, đi mà hỏi sở nhà đất ấy – Ji
Hoo khẽ mỉm cười vỗ vai bạn mình
- GaEul biết đấy…- Ji Yung khẽ cười, dừng lại, nhấp một ngụm bia
và tiếp – Thậm chí đã từng lên hết trên những toà cao ốc ấy, săm soi,
tìm kiếm…cố gắng níu kéo hi vọng cho đôi bàn tay của một thằng ngốc…
- …………
- Và bây giờ thì phải chi GaEul mãi mãi là cô gái chỉ yêu và yêu, đơn giản như thế, đơn giản như ngày đó
- Cái tình yêu mà cậu rất rất khâm phục đó, đơn thuần chỉ yêu là
đủ đó, đến cuối cùng, thì mình cũng từ bỏ, cũng khiến nó bị lí trí dắt
đường mà…
- Nhưng cậu vẫn yêu, đến giờ phút này đây, phải không…
- ừ, đến giờ phút này đây…
- GaEul cũng vậy đấy, mình biết chắc đến tận lúc này, cô ấy vẫn
hướng về mình. Đó là điều đau lòng nhất…bởi vì, tình yêu của cô ấy đã
thua cho lí trí rồi…
- ………..
- Hoo à, không thể ở bên nhau, thì yêu nhau trong tâm tưởng,
cũng là được phải không? – Yi Jung hỏi mà mắt vẫn không rời khỏi những
li bia trước mặt – vậy thì yêu nhau trong tâm tưởng vậy……

Kể từ giây phút đó, cả hai con người chìm vào thế giới riêng, thả hồn trôi theo hơi men và những suy nghĩ thầm kín riêng…

Ừ thì, sự im lặng của tình yêu…

====

Chuông điện thoại làm đứt mạch suy nghĩ của Ji Hoo, anh uống tiếp một ngụm bia và khẽ cười khi nhìn màn hình…

- a…
- Hoo à, có thằng đó ở đó không…- WooBin nói gấp khi Ji Hoo vừa ấn nút trả lời…
- Thằng đó là thằng nào? – Ji Hoo bật cười
- Không lẽ giờ này mình hỏi chú rể mới ở đâu sao… - giọng WooBin gấp gáp…
- Có…
- Thế có GaEul ở đó không hả???
- Nó đâu có điên mà dắt bệnh nhân ra đây…à mà ý cậu là GaEul
không có trong phòng bệnh hả? – Ji Hoo khẽ liếc sang Yi Jung, lúc này
cũng đã định thần lại và đang lo lắng nhìn anh
- Có chuyện rồi, các cậu lái xe đến Gwang Ju ngay đi – giọng WooBin bực tức…
- Gwang Ju? – Ji Hoo thắc mắc rồi quay sang Yi Jung – WooBin bảo chúng ta lái xe đến GwangJu gấp

Không đợi Ji Hoo nói thêm, Yi Jung và chạy nhanh ra cửa

- Jung à, cậu có cồn trong người mà định lái xe ư???

Ji Hoo gọi với theo rồi nhanh chóng chạy theo Yi Jung ra cửa…

- Cùng đi nào… - Ji Hoo nháy mắt với Yi Jung…
- Cậu ở đây gọi lái thuê hay gì đi, mình sẽ đi trước một mình…
- Đã bảo cùng đi…- Ji Hoo mở vội cửa xe bước vào
- Nè, cậu vừa bảo là nguy hiểm khi lái xe trong tình trạng say đấy! – Yi Jung thắt vội dây an toàn rồi bắt đầu nhấn ga…
- Thì chết chung! Một thằng không thể làm gì lúc nóng nảy như
cậu, đi một mình thì thế nào…- Ji Hoo bình thản nói và tay khẽ ấn điện
thoại

Và chiếc xe bóng bẩy đắt tiền cứ thế lao như điên trong màn đêm…

- Ồ Bin à…đang trên đường…nhưng mà có chuyện gì mới được chứ hả?
- Tin mình mới nhận, mẹ GaEul qua đời rồi…chắc là cô ấy được báo
nên xuống đấy rồi…thiệt là, mình định đến đưa đi nhưng cái phòng bệnh
vắng tanh, cứ tưởng là thằng đó đã đưa cô bé đi…
- Hiểu rồi… - Ji Hoo nghe tới đó nhẹ nhàng tắt máy, khẽ quay
sang nhìn Yi Jung và nói – cả hai đứa mình đều không sợ chết, thế nên
cậu nhanh hơn nữa đi…có một người đang cần vai cậu…

Yi Jung càng nhấn chặt ga hơn nữa…hơi men chuyếnh choáng và tiếng gió
rít mạnh bên kẽ tai, những luồng gió cứ táp từng hồi đau nhói vào mặt
nhưng trong đầu anh chỉ có mỗi hình ảnh GaEul nhỏ bé đang khóc…

Anh không để em một mình lần nữa đâu…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Sat Apr 25, 2009 12:08 pm

CHAP 6:

Mẹ…

Rõ ràng là mẹ đó mà, phải không…nằm bất động ở đó, là mẹ mà, phải không?

Tốt quá rồi…
Cuối cùng thì mẹ cũng được gặp lại cha rồi

Không còn nữa, những cơn mê sảng mộng mị vô thức

Không còn nữa, những đêm trong giấc ngủ vẫn khản cổ gọi tên cha với nỗi đau bàng hoàng…

Không còn nữa, nụ cười ngây dại và ánh mắt vô hồn cứ ngóng nhìn mãi về quá khứ…

Không còn gì hết, phải không mẹ?

Nhẹ nhàng như thế đấy thôi…
Mẹ đang mỉm cười kìa, rất mãn nguyện và thanh thản…

Thế thì tại sao con phải khóc?
Mẹ con đang cười cơ mà…


GaEul ngồi lặng bên mẹ mình cũng được một lúc lâu rồi, những dòng suy
nghĩ cứ trôi tuột trong đầu cô. Trên gương mặt cô lúc này, khó mà biết
được đang có những suy nghĩ cảm xúc gì bên trong. Chỉ ngồi lặng như thế
thôi…

Chỉ ngồi lặng như thế thôi…

Nhưng còn con thì sao đây mẹ?

Một mình con thì làm sao đây hả mẹ…

Con có nên khóc vì điều đó không?

Nhưng mẹ đang cười mà…

Mẹ hạnh phúc mà…

Vậy là đủ rồi, chỉ cần như vậy thôi…


Xung quanh đấy, các cô y tá từng chăm sóc cho mẹ cô vẫn đang khóc rấm
rứt. Chỉ duy GaEul là không khóc, cũng không đau khổ hay buồn bã gì,
ánh mắt lạnh lẽo lơ đễnh nhìn những gì diễn ra xung quanh thật bình
thản và vô cảm…

=======

Ba chiếc xe cao cấp đồng loạt thắng gấp trước cửa nhà tang lễ. Nhanh
như cắt, những con người bên trong vội vã đẩy cửa xe và lao ra, bước
vội vào bên trong.

Cô gái nhỏ trong bộ đồ tang đang ngồi đó, lặng thinh…

Đám tang vắng tanh, không người viếng.

Lặng nhìn khuôn ảnh người phụ nữ trung niên đang tươi cười trên bệ thờ, JanDi đổ gục xuống, nước mắt không ngừng rơi

- Bác gái, cháu xin lỗi… - JanDi khẽ lắp bắp vài tiếng nghẹn
ngào trong nước mắt. Hơn ai hết, giờ phút này, JanDi bỗng cảm thấy thời
gian qua, dù cô tự hào rằng mình đã sống rất tốt và rất mạnh mẽ, nhưng
cô vẫn bất lực khi không thể ở bên cạnh GaEul mà cô yêu quí, bên cạnh
người phụ nữ luôn rất quan tâm và yêu thương cô, người phụ nữ giờ đã ở
bên kia thế giới…

JunPyo không biết làm gì hơn là ngồi xuống bên cạnh vợ mình, khẽ ôm cô vào lòng và không ngừng động viên…

ở phía xa, WooBin khẽ úp mặt JeaKyung vào lòng mình, để mặc cho cô khóc và đưa ánh mắt quan sát Yi Jung…

Yi Jung không biểu hiện gì từ khi anh bước vào. Cái vẻ vội vã khi chưa
nhìn thấy GaEul cũng biến mất. Anh chỉ đứng đó, trăn trở với những suy
nghĩ riêng mà WooBin không bao giờ có thể đọc hết được

Rồi Yi Jung lặng lẽ bước ra ngoài…Ji Hoo cũng lặng lẽ bước theo

WooBin nhìn theo bóng hai người một lúc lâu rồi thôi. Anh kéo JeaKyung
ra khỏi mình và nhẹ lau nước mắt cho cô, rồi dìu cô đến bên cạnh GaEul,
rồi anh bước đến chỗ JunPyo, khẽ vỗ vai anh và nói thầm

- Để các cô gái tự do chút nào…

Và họ bước dần ra phía bên ngoài

=========

- Sao đứng đực ở đấy mà không vào, thằng kia? – JunPyo nhìn Yi Jung và tức giận nói…
- Chưa phải lúc… - Yi Jung khẽ liếc nhìn vào bên trong rồi nói khẽ
- Vậy lúc nào mới là lúc, cái thằng này…
- Đây là lúc GaEul cần phải mạnh mẽ, mình vào mà làm gì…
- Thôi nào Jun, gọi cậu ra đây là để nói chuyện chứ không phải
là để tranh luận…- WooBin nói chen vào để JunPyo không dò hỏi thêm gì
nữa…
- Chuyện gì, nói đi…
- Cậu nói với JanDi là thuyết phục GaEul về Seoul được không? – WooBin gác tay lên vai JunPyo ra ý nhờ cậy…
- Được – JunPyo trả lời nhanh chóng và dứt khoát, đúng phong
cách của một doanh nhân bản lĩnh và quyết đoán – dù cậu không nhờ thì
Jan Di cũng sẽ làm như vậy. Rồi, còn gì nữa…
- Hết rồi, còn lại là phần của mình…- Yi Jung nói nhanh và dần ngồi bệt xuống sàn, tay không ngừng ấn điện thoại…

Lúc này thì từ phía cửa ra vào tang đường, có một nhóm người mặt mũi
bặm trợn thô kệch xuất hiện, vừa đi vừa đùa giỡn rất ư lố bịch. Dẫn đầu
bọn chúng là một tên khá trẻ, độ khoảng gần 30, dong dõng cao đang phì
phèo điếu thuốc trên môi…

- Jung à, là hắn…hắn ta tới – WooBin khẽ quay sang khều nhẹ Yi Jung rồi ra hiệu cho người của mình chuẩn bị…

Yi Jung lúc này khẽ ngước nhìn lên, nheo mắt nhìn hắn ta hồi lâu, im
lặng không nói. Đám người vừa bước đến cửa phòng viếng thì bị người của
WooBin chặn lại ngay lập tức nên tỏ ra rất bức bối, bắt đầu la ó và đập
phá…

Bên trong, GaEul cũng đã bắt đầu nghe thấy tiếng ồn, cô khẽ liếc mắt ra, và sự thảng thốt khẽ hiện lên trên mắt cô, rất nhanh…

- Cho họ vào…- GaEul lấy lại bình tĩnh và nói với ra ngoài…

WooBin khẽ liếc mắt sang Yi Jung hỏi ý, Yi Jung chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn không ngừng quan sát gã đàn ông dẫn đầu bọn chúng…

Người của WooBin nhanh chóng tản ra hai bên, cả đám côn đồ được nước cười ha hả bước vào, bỏ lại cái nhìn khinh khỉnh về phía F4

Bỏ lại cái nhìn khinh khỉnh về phía F4…

- Cưng à, anh đến chào mẹ vợ rồi đây… - vừa bước vào, hắn ta
nhanh chóng tiến đến bên GaEul và nói bằng cái giọng ngà ngà say của
mình – sao cưng không báo anh biết hả…
- Anh viếng nhanh cho rồi về - GaEul vẫn ngồi đó, không hề để
tâm đến những gì hắn đang nói và cái gương mặt đang cúi sát vào cô của
hắn – Đây không phải là chỗ anh có thể đến đùa giỡn đâu…
- Cưng à, em vẫn hung dữ như mọi ngày thế…- hắn ta vừa nói vừa đưa tay lên định sờ vào má của GaEul

Bốp…

Một cái tát nảy lửa.

Bất ngờ và đau điếng, hắn ta phải mất mấy giây sau mới kịp hoàn hồn,tức giận ngước lên nhìn kẻ đã đánh mình…

Đôi mắt JanDi cũng đầy tức giận không kém, hai bàn tay cô run run vì cái tát quá mạnh lúc nãy…Và cô nhìn hắn đầy thách thức…

- Mày…cái con này – hắn ta đưa tay toan túm lấy JanDi thì rất
nhanh, có một bàn tay ghịch ngược người hắn lại, khiến hắn đổ nhào ra
phía sau, và cũng nhanh không kém sau đó là một cú đấm như trời giáng
khiến hắn bổ nhào ra đất…
- Mày phải mừng là mặt mày con nguyên đấy, hôm nay tao không có
tâm trạng – JunPyo khẽ phủi phủi tay và bước lại gần phía JanDi – và ít
ra mày chưa đụng tới vợ tao…
- Mấy thằng này…tụi bây đứng đực ra thế làm gì hả? – hắn tức
giận quát bọn đàn em của mình rồi mới kịp nhận ra rằng tất cả bọn chúng
đều đã bị người của WooBin khoá chặt…

WooBin tiến lại gần hắn lúc này vẫn còn đang nằm bệt dưới đất, bàng
hoàng chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhìn lướt qua gương mặt giờ đang
loang lỗ máu do cú đấm lúc nãy của JunPyo, anh nhếch mép cười và khẽ
cúi xuống…

Bốp

- Cái này, là cho cô gái mà mày vừa gọi là cưng...
Bốp
- Cái này, là cho cô gái mày vừa gọi là con kia

Bốp
- Cái này, là cho cô gái đang tức giận đằng kia, bạn gái tao

Bốp
- Cái này, là cho bạn tao…

Bốp
- Cái này, vì cái đầu tiên vẫn chưa đủ...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Sat Apr 25, 2009 12:09 pm

Những cú đấm liên tiếp nện thẳng vào mặt hắn, gương mặt giờ đây méo mó vì bầm dập và đầy những máu

- Nếu mày còn muốn bình yên ra khỏi đây, thì nhanh mà khuất mắt
tao… - WooBin ném từng chữ một về phía hắn với cái nhìn lãnh đạm
- Bọn mày…hãy đợi đấy

Nói lắp bắp vội mấy câu cho gỡ thể diện, hắn lồm cồm bò dậy và chạy
nhanh ra ngoài. Lúc này, đàn em của WooBin cũng thả lỏng tay bọn đồng
bọn hắn đang mặt cắt không còn hột máu ra để bọn chúng chạy bán sống
bán chết…

- Ừ, tất nhiên là bọn tao đợi mày, ngay ngoài kia thôi… - WooBin
nói khẽ và nhẹ nhàng chỉnh lại quần áo mình cho thẳng thóm…

***********

Yi Jung đã đứng chờ ở đấy lâu lắm, từ cái lúc anh nhìn thấy JunPyo đấm vào mặt hắn, anh đã bỏ ra đây và lặng lẽ chờ.

Anh không muốn làm lớn chuyện trong đám tang của mẹ GaEul…

Từ phía xa, bóng của con người mà anh đã quan sát rất chăm chú bằng tất
cả sự tức giận dồn nén của mình bắt đầu xuất hiện. Anh khẽ phủi tay và
bước về phía trước…

- Tránh đường, ông mày đang không được vui
- Thì ra là mày – Yi Jung vẫn không rời ánh nhìn khỏi hắn…
- Ông mày nói là ông mày đang bực mình, đừng có mà…
- Tao cũng đang rất bực mình đây – Yi Jung cắt ngang lời hắn…

“Đại ca, tên này là đồng bọn của đám lúc nãy…” – một thằng ở phía sau nói nhỏ vào tai hắn…

- Lúc nãy mày bị ăn một đấm đầu, có biết là tại sao không? – Yi
Jung nói và tiến gần lại phía hắn, lúc này đang lùi lại từng bước một…-
là vì mày suýt đụng tới vợ của bạn tao…
- ……- hắn ta lắp bắp vài từ gì đó không rõ trong miệng, sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt

Đối diện với hắn, là khuôn mặt Yi Jung đang bình thản hỏi. Nét mặt bình
thản nhưng đầy nghiêm túc và ẩn chứa đâu đấy lửa giận ngùn ngụt của anh
làm cho hắn cảm thấy hoảng sợ thật sự. Nỗi sợ hãi mơ hồ bao lấy hắn và
hắn chỉ biết thụt lùi lại từng bước, theo từng lời anh nói…Cả đám người
phía sau hắn cũng vậy, có cái gì đó từ anh khiến chúng tự dưng thấy
lạnh lạnh nơi sống lưng và thôi thúc chúng chạy trốn…Con người đang
đứng trước mặt chúng, với cái vẻ mặt bình thản của mình, đang hoàn toàn
làm chúng run lên vì sợ hãi…

- Còn mày – Yi Jung nhìn thẳng vào mắt hắn – thậm chí mày có nhớ
mày đã làm gì bạn gái tao không, vậy thì tính thế nào nhỉ?
- ……

Dứt câu nói, Yi Jung tung chân đạp mạnh khiến hắn ngã vào trong một hốc
tường, bọn đàn em cũng ngay lúc đó mà hảng sợ chạy toán loạn…

Khẽ đến gần hắn hơn, Yi Jung đưa chân mình chèn vào cổ hắn, lúc này đang ngồi bệt dưới đất và tiếp tục nói…

- Tao tên là So Yi Jung, giờ thì ít nhất mày cũng có cái tên để kiện lên báo khi nhập viện rồi…

Nói rồi Yi Jung đạp mạnh thêm một cái nữa vào bụng hắn. Cú tung chân của anh làm hắn đau đớn thét lên và khuỵ xuống.
Yi Jung lôi mạnh hắn đứng dậy, anh bồi thêm vào bụng hắn vài cú lên gối nữa.
Anh có thể cảm nhận thấy máu hắn ọc từ miệng và nghe thấy tiếng rên đầy đau đớn của hắn…

- Tha…tha cho tôi…

Câu nói đó làm Yi Jung điên cuồng hơn nữa, anh túm lấy cổ hắn, rít từng tiếng khàn đặc đầy giận dữ bên tai hắn…

- Vây lúc đó, mày có dừng lại khi bạn gái tao xin tha không hả???

Và Yi Jung lao vào hắn như một con thú hoang khát máu tìm được con mồi…

GaEul à…

Cười đi em…

Cười như ngày xưa đi em…

Nụ cười chứa nắng…

Anh sẽ giết hết tất cả những thứ gì đã dập tắt nụ cười em…

Không tha.

Cười đi em…


Ngày tàn. Hoàng hôn đỏ rực một màu máu…màu chết chóc, màu u buồn, màu giận dữ…màu của khao khát yêu thương…

*******
Đêm cuối thu, bầu trời yên tĩnh một màu thăm thẳm. Không trăng. Không sao.

Yi Jung lặng lẽ bước vào tang đường khi mọi người đã ra ngoài để ăn tối
và nghỉ ngơi. Cô vẫn ngồi đó, gương mặt không chút cảm xúc biểu lộ và
lặng đi theo những suy nghĩ. Khẽ bước đến gần, anh nhẹ nhàng quì xuống
cạnh bên cô.

Có một cái gì đó nhói lên trong lòng cô khi anh nhẹ nhàng và điềm tĩnh như thế…

Rồi cũng nhẹ nhàng như thế, anh lấy tay kéo nhẹ cô về phía mình, để đầu cô nghiêng trên vai anh…

- Em đã làm tốt lắm…

Cô không nói được gì cả. Mọi suy nghĩ lại trở nên trống rỗng…Bàng hoàng
cô nhận ra rằng mình nhớ cái hương đất nồng nàn anh mang lại cho chính
cô biết bao nhiêu…

Trong cái khoảnh khắc câm lặng ấy, tuy cố chối bỏ, nhưng cô không hề phủ nhận rằng cô cần anh.

Vì ta cần nhau.

ừ thì, sự im lặng của tình yêu…

Yi Jung khẽ mỉm cười. Cái suy nghĩ đó lúc này làm anh cảm thấy lòng
mình yên bình lạ. Những nụ hôn thật sâu và mãnh liệt, những giây phút
nồng nàn và mê say, những cuộc vui quấn quýt thâu đêm suốt sáng…anh
không phải chưa từng trải qua những thứ đó, không phải chưa từng mê đắm
và khao khát chúng, nhưng lòng anh lại thấy bình yên hơn, khi có hơi
thở đều đều và hơi ấm của cô bên vai anh…Chỉ vậy thôi. Yêu đôi khi chỉ
đơn giản vậy thôi…

Có những khoảnh khắc điên cuồng mê đắm muốn lao vào nhau cho dù có thể sẽ vỡ tan làm trăm ngàn mảnh…
Có những khoảnh khắc mơ hồ vu vơ chỉ muốn được cùng tựa vào nhau tìm chút bình yên nhỏ…

Cứ như thế này nhé, GaEul, dựa vào anh và cho anh cảm nhận hơi ấm của em…

Để anh biết anh đang có em…

Bên ngoài, mọi người chỉ lặng lẽ đứng nhìn mà không ai bước vào hay lên
tiếng. Tất cả đều không muốn phá vỡ một khoảnh khắc đẹp đẽ thế này…Chầm
chậm, họ rời khỏi cửa tang đường và tìm cho mình một góc khuất để ngồi.

- Jun à, mình nghĩ cậu nên về đi, chẳng phải mai có chuyến bay
trưa sang Vancouver sao? – WooBin nói khẽ - JanDi trông có vẻ cũng rất
mệt sau cả chặng đường dài chạy vội về đây khi nghe tin đấy
- Vô ích, cậu có khiêng cô ấy cũng không về đâu – JunPyo khẽ
cười – còn mình thì đừng bận tâm, mai lên máy bay nghỉ cũng được…
- Các anh đừng lo cho bọn em, những lúc thế này, Gaeul cần có
người ở bên, tụi em không sao đâu…- JeaKyung và JanDi đồng thanh…
- Đã có Yi Jung thì sẽ ổn thôi – Ji hoo khẽ lên tiếng…
- À, nhắc mới nhớ, thằng đó sao rồi Bin? – JunPyo sực nhớ ra điều gì và quay sang hỏi đầy tò mò…
- Vẫn chưa chết được…- WooBin cười và nói nhẹ
- Nếu mà Ji Hoo không can thì sẽ chết, mình cá một cái khách sạn là như vậy…
- Jun à, là mình thì mình cá cả cái ShinHwa luôn đó, chắc thắng
mà…Thằng đó phải cám ơn Ji Hoo nhiều…- WooBin quay sang Ji Hoo giơ ngón
tay ra hiệu “làm tốt lắm”
- Vì mình không muốn thấy nó làm gốm trong tù thôi, chứ nếu
không thì để mặc rồi…Nghĩ lại nhiều khi luật pháp thật bất tiện…
- Các anh đừng đùa kiểu đó, nghe thật là đáng sợ - JanDi chen vào…
- Phu nhân Goo à, người ra tay đầu tiên không phải là tụi anh mà là em đó – WooBin nhìn JanDi châm chọc…
- Nhưng, em vẫn không nghĩ ra là anh Yi Jung mạnh tới vậy. Bàn
tay làm gốm mà có thể, thật là khó tin…- JeaKyung ngồi lẩm nhẩm…
- Nó đánh bằng chân – WooBin cười lớn – mà cái xương hàm là phần của anh, nó chỉ xử bốn cái xương sườn thôi…
- Vậy cái xương mũi đó là của JunPyo à? – Ji Hoo lúc này mới chen vào…

JunPyo giơ tay đấm vào không khí, rồi ngồi thắc mắc lẩm nhẩm một mình…

“sao lại chỉ gãy mỗi cái mũi nhỉ…mình yếu đi rồi sao???”

Như hiểu được thắc mắc của anh, WooBin cúi xuống vỗ vỗ vai ra chiều an ủi…

- Hey man…you’re so weak…

Cái giọng nói nửa Hàn nửa Anh của anh lúc nào cũng làm cho cả nhóm bật cười…

==================
end chap 6
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Sat Apr 25, 2009 12:11 pm

Những cú đấm liên tiếp nện thẳng vào mặt hắn, gương mặt giờ đây méo mó vì bầm dập và đầy những máu

- Nếu mày còn muốn bình yên ra khỏi đây, thì nhanh mà khuất mắt
tao… - WooBin ném từng chữ một về phía hắn với cái nhìn lãnh đạm
- Bọn mày…hãy đợi đấy

Nói lắp bắp vội mấy câu cho gỡ thể diện, hắn lồm cồm bò dậy và chạy
nhanh ra ngoài. Lúc này, đàn em của WooBin cũng thả lỏng tay bọn đồng
bọn hắn đang mặt cắt không còn hột máu ra để bọn chúng chạy bán sống
bán chết…

- Ừ, tất nhiên là bọn tao đợi mày, ngay ngoài kia thôi… - WooBin
nói khẽ và nhẹ nhàng chỉnh lại quần áo mình cho thẳng thóm…

***********

Yi Jung đã đứng chờ ở đấy lâu lắm, từ cái lúc anh nhìn thấy JunPyo đấm vào mặt hắn, anh đã bỏ ra đây và lặng lẽ chờ.

Anh không muốn làm lớn chuyện trong đám tang của mẹ GaEul…

Từ phía xa, bóng của con người mà anh đã quan sát rất chăm chú bằng tất
cả sự tức giận dồn nén của mình bắt đầu xuất hiện. Anh khẽ phủi tay và
bước về phía trước…

- Tránh đường, ông mày đang không được vui
- Thì ra là mày – Yi Jung vẫn không rời ánh nhìn khỏi hắn…
- Ông mày nói là ông mày đang bực mình, đừng có mà…
- Tao cũng đang rất bực mình đây – Yi Jung cắt ngang lời hắn…

“Đại ca, tên này là đồng bọn của đám lúc nãy…” – một thằng ở phía sau nói nhỏ vào tai hắn…

- Lúc nãy mày bị ăn một đấm đầu, có biết là tại sao không? – Yi
Jung nói và tiến gần lại phía hắn, lúc này đang lùi lại từng bước một…-
là vì mày suýt đụng tới vợ của bạn tao…
- ……- hắn ta lắp bắp vài từ gì đó không rõ trong miệng, sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt

Đối diện với hắn, là khuôn mặt Yi Jung đang bình thản hỏi. Nét mặt bình
thản nhưng đầy nghiêm túc và ẩn chứa đâu đấy lửa giận ngùn ngụt của anh
làm cho hắn cảm thấy hoảng sợ thật sự. Nỗi sợ hãi mơ hồ bao lấy hắn và
hắn chỉ biết thụt lùi lại từng bước, theo từng lời anh nói…Cả đám người
phía sau hắn cũng vậy, có cái gì đó từ anh khiến chúng tự dưng thấy
lạnh lạnh nơi sống lưng và thôi thúc chúng chạy trốn…Con người đang
đứng trước mặt chúng, với cái vẻ mặt bình thản của mình, đang hoàn toàn
làm chúng run lên vì sợ hãi…

- Còn mày – Yi Jung nhìn thẳng vào mắt hắn – thậm chí mày có nhớ
mày đã làm gì bạn gái tao không, vậy thì tính thế nào nhỉ?
- ……

Dứt câu nói, Yi Jung tung chân đạp mạnh khiến hắn ngã vào trong một hốc
tường, bọn đàn em cũng ngay lúc đó mà hảng sợ chạy toán loạn…

Khẽ đến gần hắn hơn, Yi Jung đưa chân mình chèn vào cổ hắn, lúc này đang ngồi bệt dưới đất và tiếp tục nói…

- Tao tên là So Yi Jung, giờ thì ít nhất mày cũng có cái tên để kiện lên báo khi nhập viện rồi…

Nói rồi Yi Jung đạp mạnh thêm một cái nữa vào bụng hắn. Cú tung chân của anh làm hắn đau đớn thét lên và khuỵ xuống.
Yi Jung lôi mạnh hắn đứng dậy, anh bồi thêm vào bụng hắn vài cú lên gối nữa.
Anh có thể cảm nhận thấy máu hắn ọc từ miệng và nghe thấy tiếng rên đầy đau đớn của hắn…

- Tha…tha cho tôi…

Câu nói đó làm Yi Jung điên cuồng hơn nữa, anh túm lấy cổ hắn, rít từng tiếng khàn đặc đầy giận dữ bên tai hắn…

- Vây lúc đó, mày có dừng lại khi bạn gái tao xin tha không hả???

Và Yi Jung lao vào hắn như một con thú hoang khát máu tìm được con mồi…

GaEul à…

Cười đi em…

Cười như ngày xưa đi em…

Nụ cười chứa nắng…

Anh sẽ giết hết tất cả những thứ gì đã dập tắt nụ cười em…

Không tha.

Cười đi em…


Ngày tàn. Hoàng hôn đỏ rực một màu máu…màu chết chóc, màu u buồn, màu giận dữ…màu của khao khát yêu thương…

*******
Đêm cuối thu, bầu trời yên tĩnh một màu thăm thẳm. Không trăng. Không sao.

Yi Jung lặng lẽ bước vào tang đường khi mọi người đã ra ngoài để ăn tối
và nghỉ ngơi. Cô vẫn ngồi đó, gương mặt không chút cảm xúc biểu lộ và
lặng đi theo những suy nghĩ. Khẽ bước đến gần, anh nhẹ nhàng quì xuống
cạnh bên cô.

Có một cái gì đó nhói lên trong lòng cô khi anh nhẹ nhàng và điềm tĩnh như thế…

Rồi cũng nhẹ nhàng như thế, anh lấy tay kéo nhẹ cô về phía mình, để đầu cô nghiêng trên vai anh…

- Em đã làm tốt lắm…

Cô không nói được gì cả. Mọi suy nghĩ lại trở nên trống rỗng…Bàng hoàng
cô nhận ra rằng mình nhớ cái hương đất nồng nàn anh mang lại cho chính
cô biết bao nhiêu…

Trong cái khoảnh khắc câm lặng ấy, tuy cố chối bỏ, nhưng cô không hề phủ nhận rằng cô cần anh.

Vì ta cần nhau.

ừ thì, sự im lặng của tình yêu…

Yi Jung khẽ mỉm cười. Cái suy nghĩ đó lúc này làm anh cảm thấy lòng
mình yên bình lạ. Những nụ hôn thật sâu và mãnh liệt, những giây phút
nồng nàn và mê say, những cuộc vui quấn quýt thâu đêm suốt sáng…anh
không phải chưa từng trải qua những thứ đó, không phải chưa từng mê đắm
và khao khát chúng, nhưng lòng anh lại thấy bình yên hơn, khi có hơi
thở đều đều và hơi ấm của cô bên vai anh…Chỉ vậy thôi. Yêu đôi khi chỉ
đơn giản vậy thôi…

Có những khoảnh khắc điên cuồng mê đắm muốn lao vào nhau cho dù có thể sẽ vỡ tan làm trăm ngàn mảnh…
Có những khoảnh khắc mơ hồ vu vơ chỉ muốn được cùng tựa vào nhau tìm chút bình yên nhỏ…

Cứ như thế này nhé, GaEul, dựa vào anh và cho anh cảm nhận hơi ấm của em…

Để anh biết anh đang có em…

Bên ngoài, mọi người chỉ lặng lẽ đứng nhìn mà không ai bước vào hay lên
tiếng. Tất cả đều không muốn phá vỡ một khoảnh khắc đẹp đẽ thế này…Chầm
chậm, họ rời khỏi cửa tang đường và tìm cho mình một góc khuất để ngồi.

- Jun à, mình nghĩ cậu nên về đi, chẳng phải mai có chuyến bay
trưa sang Vancouver sao? – WooBin nói khẽ - JanDi trông có vẻ cũng rất
mệt sau cả chặng đường dài chạy vội về đây khi nghe tin đấy
- Vô ích, cậu có khiêng cô ấy cũng không về đâu – JunPyo khẽ
cười – còn mình thì đừng bận tâm, mai lên máy bay nghỉ cũng được…
- Các anh đừng lo cho bọn em, những lúc thế này, Gaeul cần có
người ở bên, tụi em không sao đâu…- JeaKyung và JanDi đồng thanh…
- Đã có Yi Jung thì sẽ ổn thôi – Ji hoo khẽ lên tiếng…
- À, nhắc mới nhớ, thằng đó sao rồi Bin? – JunPyo sực nhớ ra điều gì và quay sang hỏi đầy tò mò…
- Vẫn chưa chết được…- WooBin cười và nói nhẹ
- Nếu mà Ji Hoo không can thì sẽ chết, mình cá một cái khách sạn là như vậy…
- Jun à, là mình thì mình cá cả cái ShinHwa luôn đó, chắc thắng
mà…Thằng đó phải cám ơn Ji Hoo nhiều…- WooBin quay sang Ji Hoo giơ ngón
tay ra hiệu “làm tốt lắm”
- Vì mình không muốn thấy nó làm gốm trong tù thôi, chứ nếu
không thì để mặc rồi…Nghĩ lại nhiều khi luật pháp thật bất tiện…
- Các anh đừng đùa kiểu đó, nghe thật là đáng sợ - JanDi chen vào…
- Phu nhân Goo à, người ra tay đầu tiên không phải là tụi anh mà là em đó – WooBin nhìn JanDi châm chọc…
- Nhưng, em vẫn không nghĩ ra là anh Yi Jung mạnh tới vậy. Bàn
tay làm gốm mà có thể, thật là khó tin…- JeaKyung ngồi lẩm nhẩm…
- Nó đánh bằng chân – WooBin cười lớn – mà cái xương hàm là phần của anh, nó chỉ xử bốn cái xương sườn thôi…
- Vậy cái xương mũi đó là của JunPyo à? – Ji Hoo lúc này mới chen vào…

JunPyo giơ tay đấm vào không khí, rồi ngồi thắc mắc lẩm nhẩm một mình…

“sao lại chỉ gãy mỗi cái mũi nhỉ…mình yếu đi rồi sao???”

Như hiểu được thắc mắc của anh, WooBin cúi xuống vỗ vỗ vai ra chiều an ủi…

- Hey man…you’re so weak…

Cái giọng nói nửa Hàn nửa Anh của anh lúc nào cũng làm cho cả nhóm bật cười…

==================
end chap 6
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Mon May 18, 2009 6:34 am

enjoy new chap


CHAP 7:


nếu được, xin hãy bật Loving You - DBSK nghe và cảm nhận


2 tuần sau.

GaEul đón chuyến xe cuối cùng để lên Seoul.

Nơi cô từng sống trong suốt một khoảng thời gian đẹp đẽ của cuộc đời

Nơi Chu GaEul ngày đó ngày ngày đến trường và vẽ những ước mơ thật đẹp về tương lai

Nơi của kỉ niệm, của ước mơ, của tình bạn…và của tình yêu…

Tình yêu chân thật và mãnh liệt, ngây ngô nhưng không khờ dại…

Tình yêu mà dù có cố phủ nhận hàng trăm lần đi nữa, nó vẫn tồn tại, vẫn ở nguyên đó, chưa phai mờ cũng như xê dịch đi tí nào…

Nó luôn hiện hữu ở đó…

Chỉ là con người không muốn đưa tay ra và nắm lấy…

Đêm thu buồn hai tuần trước…

Một cái đầu khẽ gục bên một bờ vai.

Một bàn tay khẽ nắm lấy một bàn tay.

Hai hơi thở đan vào nhau và truyền cho nhau những suy nghĩ thầm kín không nói ra.

Bóng hai con người đổ trong bóng tối và tan dần vào đếm tĩnh mịch đến vô thường…

Rõ ràng là tình yêu vẫn luôn ở đấy. Nhưng bàn tay đưa ra lại vội vàng e sợ rút trở lại. Nó sợ…

- GaEul à…- tiếng gọi kéo cô ra khỏi những dòng suy nghĩ phức tạp…
- À, Jan Di à, cậu ra đón mình sao? – Gaeul khẽ mỉm cười...
- ừ, chuyện đó là dĩ nhiên mà… - JanDi khẽ cười và đỡ lấy cái túi trên tay cô…

Như một thói quen, GaEul đưa mắt nhìn xung quanh quan sát trong chờ đợi…

Một nụ cười mà cô chưa bao giờ thôi nhớ…

- Anh Yi Jung có cuộc họp gấp… - JanDi khẽ nói khi nhìn thấy biểu hiện của cô…
- Mình…chỉ quan sát vậy thôi… - GaEul khẽ cúi mắt xuống và bước vội vào xe đang chờ sẵn – chúng ta sẽ đến đâu đây, JanDi…
- Nhà của cậu – JanDi trả lời dứt khoát
- Nhà? JanDi à, mình biết là cậu muốn giúp đỡ mình, nhưng thật sự là….
- Mình chỉ thuê nó giúp cậu thôi, một ngôi nhà nhỏ tồi tàn, được
chưa hả? – JanDi khẽ nhìn cô cười…- cậu về đó cất đồ đạc trước, rồi
mình sẽ đưa cậu đến chỗ làm việc cho biết…
- Làm việc? cậu tìm cả việc làm cho mình ư?
- Thật ra thì…à…đừng bận tâm…công việc cũng không phải là nhẹ
nhàng gì cho lắm, nhưng nó tốt hơn những việc trước đây của cậu…
- Cậu đừng bào mình sẽ vào làm ở ShinHwa nhé…- GaEul khẽ cười
- Không đâu, cậu sẽ làm việc ở bảo tàng Woo Song – JanDi bình thản nói…
- Bảo tàng, JanDi à…mình…
- Không liên quan gì tới anh Yi Jung đâu, mình đã xin việc cho
cậu, và dù gì thì cũng chỉ là trông coi quét dọn nó thôi, không phải là
công việc hiển hách chạy chọt mới có được đâu...
- ......
- Anh Yi Jung cũng ít khi đến đó lắm, anh ấy còn cả một cái tập đoàn lớn...

GaEul không nói gì thêm nữa. Không phải là cô chấp nhận sự an bày của
JanDi. Nhưng cô cảm thấy rằng mình không nên làm cho mọi người lo lắng
quá về mình nữa. Dù gì thì như JanDi nói, công việc mà cô sẽ làm cũng
không phải dựa vào cái tên F4 mà có, nó chỉ đơn giản là quét dọn thôi.
Cô nên chấp nhận nó, làm việc chăm chỉ và kiếm tiền trả tiền nhà. Không
dễ gì để tìm được một công việc ở Seoul, với một đứa không có gì nổi
trội và xuất sắc như cô...Hơn hết, khi làm việc ở đó, ít nhất, cô cũng
có thể thỉnh thoảng gặp anh khi anh đến, có thể nhìn thấy anh, câm lặng
nhưng trào dâng những cảm xúc. Chỉ như thế, là quá đủ. Chỉ cần thỉnh
thoảng được gặp anh như thế...

- Giám đốc à, chúng ta đi chứ ? Đã muộn cuộc họp rồi ạ - người
thư kí nhìn Yi Jung ra phần sợ sệt. Từ nãy giờ, anh chỉ im lặng không
nói và quan sát rất chăm chú cái gì đó qua cửa kính xe khiến ông không
dám lên tiếng...
- Cho xe chạy đi – Yi Jung nói chậm từng từ và mắt anh vẫn không thôi nhìn qua cửa kiếng...

Em đến là tốt rồi, GaEul à...

Chiếc xe đưa JanDi và Gaeul đi quanh những con ngõ nhỏ rồi dừng hẳn
trước một con dốc. Đường vào quá hẹp thế nên họ phải xuống xe và đi bộ.
Chừng 100 mét, ngôi nhà nhỏ hiện ra trước mặt họ.

Căn nhà nhỏ nhắn và thấp, nằm nép mình dưới mấy tán cây và bao quanh nó
là cái hàng rào gỗ nhò. Nhìn bên ngoài, thì nó bình thường như những
ngôi nhà khác ở bên cạnh, không có gì nổi bật...

- JanDi à, mình không nghĩ đây là một căn nhà tồi tàn như cậu nói...
- Mình không an tâm để cậu ở một nơi quá tồi tàn như cái khu ổ
chuột đó...Đây là nơi rẻ nhất mà mình thấy hợp...Mà nó thì cũng có gì
đâu để gọi là không tồi tàn hả ? không lẽ phải nhà xiêu vẹo ẩm thấp,
tường nứt mái dột, sinh vật đáng yêu bò lung tung thì mới là tồi tàn hả
? – JanDi nhìn Gaeul cười
- Nhưng...- Gaeul khẽ ngập ngừng khi JanDi dắt tay cô tiến vào bên trong hàng rào...
- Mình đã tính rồi, sau khi trừ tiền thuê nhà thì tiền lương của
cậu vừa đủ để sống trong cả tháng, nếu cậu chịu khó ăn mì gói hoặc
sandwitch và uống nước lọc...

Lời nói của JanDi làm GaEul phì cười. Gì chứ ăn như thế thì cô cũng thử
suốt mấy năm qua rồi, cũng chẳng là gì to tát. Chẳng ai chết vì chỉ ăn
mì gói và uống nước lọc để sống. Phu nhân Goo cũng từng như thế, và cô
cũng từng như thế. Vậy nên GaEul xốc lại cái túi xách, và nhanh chóng
theo JanDi bước vào nhà...

- Mình không gạt cậu, thấy chứ, đây rõ là một ngôi nhà tồi tàn –
JanDi nói lớn với Gaeul khi cả hai người đã bước vào trong nhà...

Không gì cả. Bên trong ngôi nhà trống không và rỗng tuếch. Chỉ đơn giản
một cái giường cũ kĩ ọp ẹp và một cái tủ quần áo cũng cũ không kém. Chỉ
thế thôi.

GaEul khựng lại một lát rồi ôm chặt JanDi vào trong lòng, thì thầm nói khẽ

- cám ơn, JanDi à...vì đã không để mình thành người vô dụng...

Người mà cậu nên cám ơn, là người đã an bày tất cả những thứ này, từ ngôi nhà, công việc cho đến cảm giác của cậu, GaEul à...

JanDi muốn nói ra một điều gì đó, nhưng lại thôi...Cô ôm chặt GaEul vào
lòng hơn nữa, bằng tất cả nhớ thương, chua xót và cảm thông...

Yi Jung à, cám ơn anh, vì đã hiểu GaEul như thế...

Một lúc lâu sau, JanDi khẽ lên tiếng...

- Thực ra, GaEul à, nhiều năm qua mình cũng kiếm được tiền,
không nhiều, nhưng ít nhất thì nó không phải là có được vì mình là Goo
phu nhân – JanDi khẽ cười và tiếp – mình muốn dùng nó mua cho cậu một
vài món quà tân gia...
- JanDi à...
- Quà rẻ tiền thôi, chứ cậu không định nấu bếp sao ? Định ngủ mà không chăn màn gối hay sao ?
- Cái đó mình mua được...
- Mình sẽ mua, vì đó là đồ rẻ tiền, tiền của cậu thì để mà mua
đồ đắt tiền đi... – JanDi nói vội và khoác tay Gaeul kéo ra ngoài...

Cuộc họp hôm nay kết thúc khá muộn với nhiều công việc phức tạp khiến
Yi Jung mệt mỏi. Anh lái xe trong vô thức qua một vài con hẻm quanh co
rồi dừng lại ở một con dốc, tắt máy xe và ngồi tựa hẳn ra ghế sau, liếc
mắt nhìn về một ngôi nhà nhỏ bên trên ấy...

Vẫn sáng đèn.

Gác tay lên trán và ngồi lặng như thế, anh im lặng quan sát khung cửa
đang sáng đèn đó. Thỉnh thoảng bóng cô hiện lên mờ mờ bên khung cửa,
chắc là đang lúi cúi quét dọn, anh khẽ nhếch mép cười với hình ảnh đó...

Rồi đèn tắt. Yi Jung khẽ liếc nhìn đồng hồ...

- sao mà thức khuya thế chứ...

Rồi anh cũng nhẹ nhàng nhắm mắt, cho phép bản thân mình nghỉ ngơi...

=====
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Mon May 18, 2009 6:36 am

Buổi sáng đầu tiên GaEul làm việc tại bảo tàng trôi qua khá lặng lẽ. Cô chỉ chăm chú quét dọn từng ngõ ngách, lau tỉ mỉ sáng bóng từng ô cửa kính nhỏ và thỉnh thoảng đưa ánh nhìn về phía cửa ra vào. Chốc chốc, đứng trước vài món đồ gốm của anh, cô nhìn chúng như bị thôi miên và thả hồn mình về những cảm giác cũ, những ngày mà cô ngày ngày đều đặn đến lớp học gốm, thích thú và chăm chú với những tác phẩm vụng về của riêng mình...những ngày cực kì cố gắng để đến gần trái tim một người...trái tim nhiều đam mê với những sáng tạo đẹp lộng lẫy và thu hút mê hồn đến từng đường nét...

Rồi khi những ý nghĩ ấy xua tan ra khỏi đầu, cô lại tiếp tục lau dọn, trở về với thực tại của riêng mình...

Nhưng...cả ngày hôm nay anh không đến...

Và GaEul khẽ cười thầm mình thật ngốc. Chẳng phải JanDi đã nói là anh có cả một công ty lớn hay sao..với lại, có khi nào anh còn chẳng biết là cô đang làm việc cho bảo tàng nhà anh nữa là...

Và mặc dù không nhận ra, nhưng hai con tim, rõ ràng là đang xích về rất gần nhau...

Lâu lắm rồi, GaEul không thấy thoải mái như thế khi làm việc. Thanh – thản. Đó là tất cả những gì cô cảm thấy lúc này, dù mồ hôi cô đang chảy thành dòng trên gương mặt...Cô khẽ thì thầm hát khi tay vẫn đang hí hoáy lau chùi cái tượng thạch cao giữa phòng lớn.

Phía sau lưng cô, So Yi Jung đang mỉm cười. Và anh khẽ quay lưng đi, miệng khe khẽ hát theo bài hát cô vừa thì thầm...



Nhiều ngày sau đó, cô vẫn chăm chỉ làm việc như thế, và anh vẫn hằng ngày đến đứng một góc để nhìn cô làm việc như thế...

Không cần gì hơn nữa...

Anh chỉ cần thấy cô đang sống tốt.

Và tối tối, một chiếc xe bóng loáng vẫn lặng lẽ đỗ nơi hẻm vắng, dưới một con dốc.

Bên trong xe là một con người đang cùng thức, cùng ngủ với ô cửa sổ trên cao...

Nhưng ở chính bản thân Yi Jung, dù anh biết rằng chỉ cần như thế này là anh đã hạnh phúc, nhưng tận sâu bên trong, anh vẫn không ngừng khao khát có được cô trong vòng tay của mình, được ôm cô vào lòng và nghe cô thủ thỉ những câu chuyện vu vơ không dứt, được hôn lên mái tóc đen dày, lên đôi mắt mệt mỏi và đôi môi nhỏ nhắn của cô, được...nhiều hơn thế nữa...Những cảm giác khao khát ấy cứ ngày một lớn và làm anh day dứt, dù rằng anh biết chỉ cần thế này là anh cũng đang hạnh phúc...

Bản chất của tình yêu, dù có cố che giấu và kiềm nén, thì luôn là chiếm hữu.

Bao nhiêu mới là đủ, với những người đang yêu...

======

Một buổi tối, khi GaEul đang rửa nốt số bát vừa dùng cho bữa tối thì Yi Jung đến. Khẽ mở cửa, anh bước vào bên trong và ngồi bệt dưới đất để quan sát cô...Một lúc sau, khi đã sắp xếp ngay ngắn mớ chén bát vào tủ, quay ra, cô mới giật mình khi nhìn thấy anh. Lúc này, anh khẽ cười và bắt đầu lên tiếng...

- Em thường hay không khoá cửa nhà như thế à...
- Sao anh...
- Em không có lời chào nào khác dành cho khách của mình sao hả ?
- A...mời...mời anh ngồi – GaEul ấp úng vì ngạc nhiên
- Anh ngồi từ nãy giờ rồi...- Yi Jung lại cười – anh tự nghĩ không biết anh cười đẹp như thế nào, nhưng sao em cứ làm anh phải bật cười mãi nhỉ...
- Anh uống nước nhé, em chỉ có nước lọc thôi... – GaEul lúc này đã thôi ngạc nhiên và bắt đầu nói trôi chảy được. Cô quay vội đi đến bếp rót cho anh cốc nước...
- GaEul à... – anh nói với theo cô – em thấy vui chứ ?
- Về cái gì, anh Yi Jung ? – cô quay lại nhìn anh thắc mắc...
- Ý anh là, cứ như thế này, em thấy vui chứ...- Yi Jung hơi ngập ngừng một chút..
- Nếu cứ là như thế này, em thấy rất thoải mái...- GaEul trả lời nhanh chóng
- Anh thì không – Yi Jung bước đến gần cô và tiếp – nhưng chỉ cần em thích, là anh vui rồi...

GaEul không nói gì thêm nữa, cô lặng lẽ rót nước cho anh rồi bỏ ra giữa nhà ngồi xuống...

Yi Jung cũng khẽ bước theo cô, và ngồi xuống cạnh cô...

- Hôm nay công việc của anh không được tốt lắm, nó cứ rối rắm cả lên, thật là... – Yi Jung bắt đầu câu chuyện
- Vậy à, hôm nay công việc của em rất tốt...
- Nhưng anh đã giải quyết xong cả rồi, chỉ hơi nhức đầu một chút thôi – Yi Jung quay sang nhìn cô và cười – công việc thật sự là vui lắm à...
- ừ... – GaEul háo hức – anh không đoán được là em đang làm ở đâu đâu....
- Vậy à – Yi Jung lại cười...
- Ở bảo tàng nhà anh đấy...được nửa tháng rồi
- Thế hả ? vậy mà anh không biết đấy...
- Anh Yi Jung, anh phải coi lại khâu nhân sự của mình nhá, người quét dọn trước của bảo tàng thật sự là lười biếng quá, những góc nhỏ bên trong đầy bụi còn kính thì tuy sạch nhưng chẳng sáng bóng tí nào...
- GaEul của chúng ta giờ khó tính quá nhé...những góc nhỏ như thế mà cũng chi li nữa – Yi Jung bật cười trước điệu bộ của cô lúc này. Đấy, GaEul của anh đang dần trở về rồi đấy thôi...
- Anh nên mừng vì mình thuê được một nhân viên siêng năng như em đấy...
- ừ, anh mừng lắm mà... – Yi Jung khẽ đáp
- ......

- GaEul à...anh...thật sự là rất nhớ em...-Yi Jung ngập ngừng nói sau một hồi lâu im lặng

Rồi không kịp để GaEul nói gì thêm, anh khẽ chồm người về phía cô. Rất nhanh, một nụ hôn lướt qua má...

Anh nhìn thấy rõ sự ngạc nhiên trong mắt cô. Nhưng cái dư vị ngọt ngào của nụ hôn phớt ban nãy làm anh không thể nào đừng lại được. Khẽ tiến lại gần hơn nữa, anh nhẹ nâng cằm cô lên, và đặt lên đó một nụ hôn. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng lắm, nhưng rồi dần trở nên mãnh liệt hơn, khi anh nhận ra rằng môi mình không thể nào rời được môi cô, không thể nào rời bỏ cái cảm giác ngọt ngào mà anh đang cảm nhận, cái cảm giác thoả mãn những khát khao mà bấy lâu nay anh kìm nén. Nụ hôn kéo sâu lắm, và càng ngày càng nồng nhiệt và gấp gáp...

Nhưng không khó để anh nhận ra, dù anh đang đắm chìm trong những cảm xúc, rằng GaEul của anh đang hoảng sợ. Ánh mắt cô đầy hoang mang và hai vai cô run lên bần bật, hơi thở thì yếu ớt...Anh mặc kệ, anh trốn ánh mắt đầy sợ hãi đó của cô, và anh tiếp tục đắm chìm trong những khao khát mà mình dồn nén...

Cho tới khi anh nhận ra vị mặn mặn nơi đầu lưỡi mình, nơi mà nước mắt cô đang khẽ lăn dài...

Anh đau đớn buông cô ra và đau đớn hơn nữa khi nhìn thấy ánh mắt bàng hoàng của cô, đôi vai run run bật lên thành tiếng khóc, hơi thở đứt quãng và tay chân cô cũng đang dần tê cứng lại, và người cô đang co giật từng hồi. Miệng cô khẽ thì thầm những tiếng đứt quãng...

- Đừng mà...đừng mà...tha cho tôi...xin đừng mà...

Cùng với cô, những lời nói yếu ớt đó như nhát dao đâm vào tim anh...

- Anh xin lỗi....

Rồi Yi Jung lao vội ra bên ngoài, phóng xe lao xuyên màn đêm...

Có những giấc mơ ám ảnh ngày dài đêm thâu…
Có những chuyện vĩnh viễn ăn sâu vào tiềm thức…

Yi Jung đau đớn với sự bất lực của mình. Trong anh, khao khát có cô luôn hối thúc và trào dâng làm anh nhức nhối...

Nhưng quả thật là anh không thể chạm vào được cô...

Những khao khát cứ dâng lên cồn cào trong lòng anh khiến anh bực tức. Anh lao vào một vòng tay khác, thả hồn vào trong một đôi môi quấn quýt khác, và trút tất cả những khao khát ấy vào một người đàn bà khác.

Môi Yi Jung lướt trên làn da trắng ngần ấy, tay anh không ngừng tìm kiếm những cảm giác mà anh cần có, và anh trượt dần vào những ham muốn của bản thân anh...

Trong giây phút ấy, trong đầu anh, hình ảnh GaEul hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết, đôi môi cô và mùi hương cô váng vất trong anh, choáng ngợp cả tâm hồn anh...

- GaEul à...

Nếu không phải đang đắm chìm trong những cảm giác đê mê sung sướng, không phải đang say sưa với những giây phút thăng hoa đầy cám dỗ, thì chắc chắn, người phụ nữ kia sẽ nghe được, anh đã gọi cô là GaEul...gọi rất yêu thương và trân trọng...

Đêm trôi...

Hai con người vẫn đang quấn vào nhau không dứt ra được...

Và có một người mang một hình bóng riêng trong tâm trí...



***********
hai câu in đậm không phải của tác giả

end chap 7
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Fri Jul 24, 2009 7:42 pm

CHAP 5 :

Nếu bà ấy hỏi trái tim tôi có còn nhói đau mỗi khi nhắc đến tên anh hay không, thì câu trả lời sẽ là có....

Nếu bà ấy hỏi rằng tôi có cảm thấy những kí ức tuyệt vời ngày đó giống
như những mũi tên vô hình mỗi ngày đều đặn gim vào trái tim tôi làm cho
nó đau âm ỉ mỗi khi nhớ về anh hay không, thì câu trả lời sẽ là có...

Nếu bà ấy hỏi tôi có còn yêu anh nhiều lắm không, thì câu trả lời vẫn là có...

Và dĩ nhiên, tôi không hối tiếc...không bao giờ cảm thấy hối tiếc bất cứ cái gì cả....

Vì khi đã yêu, là không bao giờ phải hối tiếc.

Và bà ấy đã hỏi như thế, tất cả những câu như thế, với tất cả câu trả lời là có

Nhưng....

- Nếu được gặp một lần nữa, và có cơ hội một lần nữa, con có trở về bên cậu ấy không ?

Câu trả lời là không.

- Tại sao chứ, GaEul...
- Con cũng không biết nữa, đơn giản là nó phải như thế
- Gaeul à, người ta hay nói, trong tình yêu, lúc nào cũng có sự giằng xé giữa lí trí và trái tim
- .........
- Nếu con đi theo lí trí, con sẽ đánh mất cái mà con cần đấy...
- Con đã đi theo trái tim mình và làm hết sức một lần rồi, nhưng lúc này, nếu đi theo trái tim, con sẽ làm đau anh ấy...
- Vì sao chứ ?
- Vì chính con...
- GaEul à, yêu, là sẽ tha thứ ngay cả những điều tưởng chừng như
không thể bỏ qua, và tin tưởng cả những điều tưởng chừng như khó tin
nhất. Chỉ tình yêu có thể...
- ....................

=================

- GaEul à...- JanDi xông thẳng cửa vào. Vẫn còn đang mặc váy
cưới trên người, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt, theo sau cô là JunPyo, Ji
Hoo, WooBin và JeaKyung...
- JanDi...sao cậu lại...vậy, còn lễ cưới...
- Xong rồi – JunPyo hằn học đáp...
- Thế hai người không mau đi trăng mật đi sao còn đến đây...- Yi
Jung lúc này mới bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, khẽ mở mắt ra và hỏi
- Nhờ vào 2 người mà nó được hoãn lại rồi...- JunPyo nhìn Yi Jung đầy bực dọc...
- Sao thế, JanDi, tớ ổn mà...cậu làm vậy anh JunPyo sẽ bực mình đấy...- GaEul lo lắng nhìn JunPyo...
- Anh đã bực mình lắm rồi, còn sẽ gì nữa...- JunPyo phàn nàn
- Cái thằng này, nó nôn nóng muốn thực hành những gì cậu dạy lắm
rồi...- WooBin chen vào và đập đập vai JunPyo – không phải lỗi của em
đâu, nên em đừng lo cho thằng nhóc này, GaEul à...bực mình là bệnh kinh
niên của nó
- GaEul à, cậu ổn chứ...-JanDi nhìn chăm chăm vào GaEul, khẽ lấy tay sờ soạng xem xét khắp người cô
- Nhột quá, JanDi, mình không sao mà. Mà...tại sao em lại ở đây ?- GaEul lúc này mới thắc mắc hỏi...
- Suy nhược cơ thể, viêm phối cấp và hạ đường huyết- Yi Jung trả lời một cách nhanh, gọn, lẹ, gương mặt đầy bất mãn.
- Trời đất, sao cậu lại để đến như thế, hả GaEul ?- JanDi lo lắng nhìn cô bạn thân của mình...
- Không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, đừng lo quá...- GaEul khẽ
phì cười véo má JanDi – cậu thu xếp về và đi chơi trăng mật với anh
JunPyo đi, mình còn gặp lại sau mà...
- Cậu...cậu hứa là không bỏ đi nữa đi – JanDi nắm chặt lấy tay GaEul và nhìn thẳng vào mắt cô

Nếu GaEul có chú ý, thì cô hẳn sẽ thấy, lúc đó, Yi Jung cũng đang nhìn cô rất chăm chú, chờ đợi...

- Mình hứa...- GaEul

Có hơn một người cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm...

=============
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi: 75
Birthday: 19/09/1989
Age: 24
Đến từ: Near the Bum's house
Job/hobbies: Love Bum
Uy Danh: 2
Gia nhập: 22/04/2009
Tiền Thưởng: 81
Điểm thường:
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)   Fri Jul 24, 2009 7:44 pm

- Vậy, Jan Di à, em cho bọn anh một tí không gian riêng tư được
hay không – Yi Jung khẽ nói và quay nhìn F3 còn lại ra hiệu
- Mình đi thôi em – JunPyo nhanh chóng xách tay JanDi ra ngoài,
chưa bao giờ Yi Jung cảm thấy JunPyo thông minh và ứng xử khôn ngoan
tới như vậy, anh thầm cám ơn vì điều đó

Chỉ còn lại 2 người trong căn phòng bệnh. Lại là sự im lặng bao trùm
lên tất cả...Yi Jung cố gắng suy nghĩ tìm lời để nói, im lặng thế này
không phải là cách hay, nhưng anh rất đắn đo, anh sợ rằng chỉ cần mình
nói lỡ lời 1 tí thôi, GaEul của anh lại tổn thương, rất sợ...

- Anh vẫn còn chuyện muốn nói với em mà, phải không – GaEul lên
tiếng làm Yi Jung giật mình, thoát ra khỏi những chuỗi suy nghĩ phức
tạp nãy giờ
- A...anh
- Hôm qua em đã để anh nói trước rồi – GaEul khẽ người nhìn Yi Jung – giờ tới lượt em, được chứ...
- Được – Yi Jung nhìn cô một hồi rồi khẽ đáp...
- Về những gì anh nói hôm qua, em...không thể
- Cho anh biết lí do
- Anh thật sự muốn biết ???
- Cái anh cần là câu trả lời, chứ không phải là một câu hỏi ngược lại – Yi Jung vẫn điềm tĩnh nói.
- Em...không cảm thấy mình thích hợp nữa...
- Anh không quan tâm đến chuyện hợp hay là không hợp.
- .........
- Những chuyện xảy ra với em, anh đã được nghe
- Làm sao mà... – GaEul ấp úng, ngay lúc này đây, cô cảm thấy
thật xấu hổ với bản thân mình, thật chán ghét với chính bản thân mình
- Tất cả... – giọng Yi Jung trầm lại

GaEul bàng hoàng. Nhanh như cắt, cô rút vội hai ống nước biển ra khỏi tay mình, và toan bỏ chạy.

Nhưng...

Lần thứ hai liên tiếp, cô bị giữ lại, bởi cũng chính bàn tay ấy, và
giọng anh lại vang đều đều trong từng ngóc ngách tâm hồn cô...

- Những chuyện đó, anh không hề để tâm, tất cả...
- ......
- Cái duy nhất mà anh để tâm, là anh cảm thấy mình đã vô dụng
thế nào, khi để cho em phải trải qua những chuyện đó, một mình.
- ........
- Anh hỏi lại một lần nữa, lần này, em có để cho anh lau nước mắt của em không , hả GaEul ?

Thời gian trôi...Những dòng suy nghĩ trôi...Hiện tại và quá khứ theo đó
mà lướt qua. Còn lại duy nhất giữa hai con người, là một câu hỏi rất
cần lời đáp...

- Anh nói đi...
- .........
- Con trai xấu, có cần con gái xấu hay không ?
- Cần...
- Con gái đã – từng – tốt, con trai xấu có cần hay không ?
- Rất cần...
- So Yi Jung, có cần Chu GaEul hay không ?
- Rất rất cần…
- So Yi Jung, sẽ không đập bể một món đồ mà khi ra lò nó vẫn còn những khiếm khuyết chứ…
- Có một vài tác phẩm nghệ thuật, nó trở nên bất hủ, vì nó có những khiếm khuyết…
- Chỉ một vài thôi à…
- Với những nghệ nhân tài ba, khiếm khuyết là điều không thể
chấp nhận được, nên con số đó, chỉ dừng ở một vài thôi...Với anh, con
số đó, là hai
- .............
- Đầu tiên, là F4...và cái còn lại, là em – Yi Jung khẽ nhấn mạnh từng chữ.
- ..............
- ..............
- Yi Jung à……ôm em đi…

Yi Jung nhoài người lại gần hơn để ôm GaEul vào trong lòng mình, từng
chút, từng chút một, anh khẽ siết chặt cô trong vòng tay mình hơn
nữa...Không gian và thời gian dừng lại giữa hai người…Im lặng, nhức
nhối và trào dâng những cảm xúc…

Một lúc lâu sau, GaEul khẽ lên tiếng

- Yi Jung à, cám ơn anh…và…em xin lỗi…

Nói rồi, không một chút đắn đo, GaEul đẩy YiJung ra khỏi mình, khẽ nằm xuống và quay lưng lại với anh…

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào nhạt dần, nhạt dần rồi lẫn dần vào bóng
tối. Chỉ trong phút chốc, ngày huy hoàng biến mất như nó chưa từng tồn
tại, khiến người ta day dứt mãi không thôi những nuối tiếc…

Một lúc sau, Yi Jung lặng lẽ đứng lên, bước chầm chậm ra cửa…Trước khi
rời khỏi, anh nhìn cô thật lâu, cái cách quay lưng lại của cô làm anh
đau lòng, anh khẽ thở dài, buông từng tiếng trong im lặng
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Chỉ Tình yêu Có thể............(couple JiYung - GaEul)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next

 Similar topics

-
» Bức Thư Tình (Hài)
» Bí mật của tình bạn
» cảm nghĩ về tình bạn
» Những bài thơ hay về tình bạn...............!!!
» CÁC TƯ THẾ QUAN HỆ TÌNH DỤC

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Fanficland ::  :: -