Fanficland

Cùng nhau xây dựng một forum chuyên về những FANFIC chất lượng
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hãy cùng chúng tôi chia sẽ bài viết, những fic hay cho FANFICLAND. Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!!!

Share | 
 

 [Short fic] Cô bé dỗi hờn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Cô bé dỗi hờn   Wed Apr 15, 2009 8:42 am

Phù.....sao post fic mà xuống dòng lung tung nhặng xị cả vậy???? L60 edit xong cả rồi , chóng mặt quá.

Mai chỉ có 2 chap. Mấy fic kia cả chục chap làm sao edit lại đây, tieuthu phải chỉnh lại fic cho đẹp nhé, ss phụ em xong xuoi fic này rồi.

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Cô bé dỗi hờn   Tue Apr 14, 2009 8:46 am

_Em làm sao thế ,anh đã hạ giọng xin lỗi em rồi , cũng đã làm đủ mọi cách nhưng tại sao em cứ giận mãi vậy , anh chả biết là mình đã làm gì sai mà em phải giận đến thế nữa . Em thật là trẻ con mà. Anh cũng bắt đầu nỗi giận với cái tính khí kì lạ này của nó .

_Phải ! Em trẻ con thế đấy , em ấu trĩ thế đấy vì thế từ nay anh đừng có đến gần em nếu không anh đừng trách em . Nó tức giận hất tay anh ra rồi đứng dậy .

_Em phải nói anh đã làm gì sai thì anh mới biết chứ , tự dưng khi không lại giận anh như vậy . Anh đứng dậy kéo tay nó lại rồi nói với nó bằng nét mặt rất khó chịu.

_Anh đã làm gì sai thì anh tự hiểu lấy .
Ngay bây giờ đây nó chỉ muốn đánh cho anh một trận cho hả giận , nó cảm
thấy khó chịu khi anh quan tâm đến người con gái khác , nó không muốn
anh quan tâm đến các cô gái khác , nó chỉ muốn anh là của nó mà thôi ,
duy nhất của nó mà thôi , nhưng tại sao anh lại không hiểu nó chứ .

_Em cứ như thế thì anh biết làm sao bây giờ , nếu em cứ bướng bỉnh như thế thì anh mặc kệ em .
Anh bây giờ cũng không chịu nỗi cái tính kì lạ ấy của nó , nếu anh làm
sai chuyện gì thì nó phải nói để anh biết chứ , quả thật thì anh chẳng
biết mình đã làm gì sai mà khiến cho nó giận tới như thế .

_Uhm , vậy thì anh cứ mặc kệ em , em cũng không cần anh quan tâm . Nó tức giận hất tay anh ra rồi đi nhanh nhưng thật không may hay là do cái tính hậu đậu cộng thêm lại đang tức giận mà nó ngã nhào ra đằng trước và ngay lúc này đây nó cảm thấy thật đau , nó đau không phải vì té mà nó đau vì nó cảm thấy như hình như mình sắp mất anh … mất một thứ rất quan trọng trong đời mình … và rồi không hiểu sao nước mắt nó cứ rơi ra một cách vô ý thức , những giọt nước mắt long lanh trong ánh nắng ban mai của mùa thu …

Nghe tiếng vấp ngã của nó anh chạy thật nhanh đến chỗ nó để đỡ nó lên và hỏi một cách lo lắng .

_Em có sao không , ngước mặt lên anh xem nào . Anh đưa 2 bàn tay nâng mặt nó lên .

_Em làm sao thế , sao lại khóc , em bị đau ở đâu nói anh nghe xem … em bị sao thế … đừng khóc nữa …
Anh bất ngờ và lo sợ khi nhìn thấy những giọt nước mắt của nó . Trong
anh bây giờ đang có một cảm giác rất lạ , anh thấy lồng ngực mình đau
nhói khi nói rằng sẽ không quan tâm đến nó nữa , khi nhìn thấy gương
mặt xinh đẹp của nó thấm đẫm nước mắt , trái tim anh thắt lại khi nó
nói rằng nó không cần anh nữa …

_Anh đi ra đi , em ko cần anh quan tâm , anh nói anh bỏ mặc em cơ mà , anh đi ra đi ,em ghét anh … em ghét anh . Nó hất mạnh tay anh ra và hét lên với dòng nước mắt cứ chảy ra không ngừng .

_Anh xin lỗi … anh xin lỗi em … Anh ôm nó vào lòng như để che chở và bảo bọc cho nàng công chúa của anh .

_Em ghét anh … em ghét anh lắm … anh vì nhỏ Linh mà bỏ mặc em … anh không quan tâm đến em … anh không còn quan tâm đến em nữa , bây giờ anh chỉ biết đến nhỏ Linh thôi … em ghét anh … em ghét anh … Em không muốn anh quan tâm đến người con gái khác … em muốn anh là của em thôi … em muốn anh chỉ quan tâm đến em thôi … chỉ duy nhất một mình em thôi . Nó đầy mạnh anh ra và đánh thùm thụp vào ngực anh và hét lên một cách giận dữ .

Và như không muốn để nó nói thêm bất cứ lời nào nữa , không muốn nghe bất cứ câu nói nào từ nó nữa . Anh ôm chặt lấy gương mặt nó và nhanh như chớp anh đặt lên môi nó một nụ hôn thật mãnh liệt , nụ hôn đầu đời của anh và cũng chính là nụ hôn đầu đời của nó . Nó mở to mắt ra chẳng biết làm gì , cả người nó như mềm nhũn , ko còn chút sức lực và rồi như chìm đắm trong sự ngọt ngào lẫn hạnh phúc từ nụ hôn của anh , nó nhắm mắt lại để tận hưởng hương vị ngọt ngào của tình yêu. Mà ngay cả bản thân nó cũng chẳng biết nó yêu anh từ lúc nào , nó chỉ biết rằng nó đã quen với sự có mặt của anh , với sự quan tâm mà anh luôn dành cho nó để rồi khi nhìn thấy anh quan tâm lo lắng cho người con gái khác thì nó lại tức giận và ngay chính giây phút này đây nó đã nhận ra được rằng nó yêu anh thật nhiều … nhiều lắm … nhiều đến nỗi nó không biết phải nói sao cho anh hiểu hết được … và nó đã thật sự hạnh phúc khi biết được rằng anh cũng yêu nó chỉ với nụ hôn này đã chứng minh được rằng tình cảm của nó đã được đáp trả và anh cũng yêu nó .

Rời khỏi đôi môi nó , cụng đầu vào trán nó để nhìn kĩ hơn gương mặt đang đỏ ứng lên vì gượng của nó bây giờ trông thật đáng yêu làm sao . Anh nở nụ cười dịu dàng với nó và cất tiếng nói :

_Anh yêu em ! Ngốc ạh !

Và rồi anh ôm nó vào lòng … ôm thật chặt … thật chặt như ko muốn buông ra .Dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa , dưới một bãi cỏ rộng lớn trong một ngôi biệt thự nguy nga lộng lẫy , có 2 trái tim đang hoà chung nhịp đập , có 2 cô cậu học sinh đang tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc của tình yêu đầu đời . Có thể giờ đây cả anh và nó chỉ là những cô cậu học sinh cấp ba , ăn chưa no lo chưa tới nhưng nó tin chắc rằng nó sẽ mãi yêu anh và nó cũng tin rằng anh sẽ không bao giờ lìa xa nó , ko bao giờ bỏ mặc nó .
Bên trong nhà với những tiếng nói chuyện rôm rã của các bậc cha mẹ , những người lớn đang chức mừng sinh nhật ba nó, họ nói chuyện thật ồn ào , thật náo nhiệt nhưng tất cả chỉ như những tiếng nhạc du dương đệm vào bản tình ca thật đẹp của nó và anh .


Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: [Short fic] Cô bé dỗi hờn   Tue Apr 14, 2009 8:42 am

Tac gia:pe kua
LINK http://starcouples.heavenforum.org/forum-f3/topic-t1047.htm?sid=bb8129497ddede737e76f5cbd4c1c0cd

Cái tuổi 16 ngây ngô , trong sáng và đáng yêu của nó thật đẹp biết bao.Một cô nữ sinh trung học như nó đáng lý ra sẽ phải có rất nhiều bạn nhưng ngược lại nó thì chẳng có một người bạn nào cả . Cũng tại cái tính hay dỗi hơn và nhõng nhẻo ,đó là điều khiến người khác cảm thấy khó chịu khi tiếp xúc với nó .Giống như một căn bệnh bẫm sinh và không có thuốc chữa , cái tính cách ấy cứ mãi ko bao giờ sửa được . Đôi lúc nó cảm thấy mình quá ấu trĩ , quá ngốc nghếch và thật trẻ con .
Nó cũng muốn suy nghĩ một chút , cũng muốn chính chắn hơn một chút nhưng ko hiểu sao , chỉ cần một điều gì đó làm nó phật ý là y rằng nó sẽ giận mấy ngày mấy đêm. Ngay cả ba mẹ nó cũng chẳng thể nào chịu đựng nỗi cái tính khí kì lạ của cô con gái mình.

Nó là con một nên được cưng lắm , y như là một nàng công chúa vậy, nhưng mà nó thì chả bao giờ chịu yên , cứ phá cái này nghịch cái khác nhưng mà cứ hay hờn dỗi một cách kì lạ , chỉ một câu nói thôi cũng có thể khiến nó nỗi giận.Chẳng ai là chịu được cái tính cách kì lạ ấy của nó … nhưng chỉ duy nhất một người …Một người có khả năng rất đặc biệt … có thể chịu đựng được cái tính khí khó chịu ấy và sẵn sàng xuống giọng mỗi khi nó giận .

Chẳng ai xa lạ hơn chính là anh … người hàng xóm lâu năm của gia đình nó . Anh lớn hơn nó một tuổi , nhà anh ở kế bên nhà nó , gia đình anh và gia đình nó cũng thân với nhau lắm . Tính tới thời điểm bây giờ thì nó quen anh cũng được 10 năm rồi còn gì . Từ cái hồi còn nhỏ xíu ấy … cái hồi mà nó chỉ vừa bước vào cấp một … vậy mà giờ đây nó và anh đã vào cấp 3 rồi , thời gian đúng là qua nhanh thật , mới đó đã 10 năm rồi . Cái ấn tượng đầu tiên về nó của anh là một cô bé có dáng người nhỏ nhắn , có đôi mắt to tròn và long lanh như 2 viên ngọc , luôn luôn có 2 chiếc bím tóc thật dài cùng 2 cái nơ to . Và cái ấn tượng sâu sắc nhất của nó mà cho tới bây giờ vẫn chưa sửa được chính là cái tính hay dỗi hờn .

Một cô bé chỉ mới 6 tuổi đã đánh anh một trận ngay ngày đầu tiên anh vừa dọn về khu này … một khu biết thự sang trọng nhất Đài Loan . Ngay cái ngày ba mẹ anh dẫn anh qua đây để chào hỏi hàng xóm thì anh đã bị một cô bé dáng người nhỏ nhắn đánh cho một trận tơi bời hoa lá với cái tội đã làm bẩn chú gấu bông thân yêu của cô bé . Rồi sau đó là cả một chuỗi những kỉ niệm được thêu dệt lên một bức tranh tuyệt vời . Một cô bé mỗi khi tức giận sẽ lấy chú gấu bông mà nó thân yêu nhất ra trút giận , sau đó lại ân cần hỏi thăm rằng “ Mày có đau không ? “ và rồi lại vuốt ve và ôm nó vào lòng . Một cô bé mà mỗi khi có chuyện gì buồn là sẽ chạy ra sau nhàkhóc một mình và cuối cùng là có một tính cách rất khác người là thích giận dỗi .


Cũng thật là kì lạ , cũng chính cái tính cách khác người ấy đã khiến cho anh cảm thấy nó thật đáng yêu làm sao , nụ cười trong sáng hồn nhiên của nó , khuôn mặt mỗi khi nó nỗi giận trong đáng yêu làm sao , từng cử chỉ hành động của nó đều làm cho anh có một cảm giác rất kì lạ … một cảm giác mà cả chính bản thân anh cũng ko hề hay biết rằng mình đang yêu …

Nhưng anh đâu biết rằng cô bé hay dỗi hờn của anh đã yêu anh từ rất lâu rồi … rất rất lâu rồi … không hiểu sao khi được ở bên anh nó cảm thấy mình thay đổi lạ thường , có một luồng điện cứ chạy qua người nó mỗi khi anh quan tâm chăm sóc cho nó ,mỗi khi anh hạ mình xin lỗi nó …

Cũng trên con đường này , cũng chính chiếc xe đạp này … Hằng ngày , anh đều đèo nó đi học rồi lại đèo nó về với cái lý do rất đáng yêu rằng nhà anh gần nhà nó , anh với nó học chung , đi chung như thế cho tình anh em ngày càng khắng khít không phải gây nhau như trước nữa .

3 năm rồi … 3 năm qua ngày nào anh cũng đèo nó như thế , cái cảm giác mỗi khi được anh đèo đi học thật bình yên và hạnh phúc biết bao . Trên con đường trãi đầy những lá bàng lớn , có 2 cô cậu cùng đèo nhau đi học để rồi tình cảm cùa họ cũng lớn dần … lớn dần theo thời gian .

_Này ! Tại sao lại ngồi ở đây .

Anh xuất hiện từ đằng sau chiếc xích đu của nó làm nó giật bắn người ,
anh ngồi xuống cạnh bên nó trên chiếc xích đu một cách tự nhiên với nụ
cười mỉm chi lộ rõ 2 lúm đồng tiên .

Nó chẳng nói gì rồi đứng bật dậy với vẻ mặt giận dữ . Không nói thì mọi người cũng biết nó đang dỗi ai rồi . Nó cảm thấy tức lắm , chưa bao giờ nó giận ai lâu như thế ,mặc dù nó hay giận dỗi nhưng lâu lắm cũng một tuần thôi nhưng lần này thì đã là 1 tháng rồi . Một tháng nó không nói chuyện với anh , không gặp mặt anh , không muốn xem anh đang làm gì và như thế nào . Nó chẳng muốn anh hiện diện trong cuộc sống của nó nữa … thật sự là nó đáng rất giận anh .

Gia đình nó đang tổ chức tiệc sinh nhật cho ba nó nên gia đình anh cũng được mời qua tham dự . Thật sự thì nó chẳng muốn gặp anh chút nào cả , nhưng sinh nhật ba nó mà nó cứ trốn trong phòng thì chẳng hay chút nào , mà xuống nhà thế nào cũng sẽ đụng mặt anh thôi .Nó trốn ra sau vườn nhà nó , góc riêng tư của nó mà chỉ duy nhất có anh mới được bước chân vào đây ngoại trừ ba mẹ nó .

_ Em lại dỗi anh nữa àh ! Anh thật không hiểu mình đã làm gì sai mà em lại dỗi anh lâu như thế , anh gọi điện cũng không thèm nghe , anh qua nhà em cũng ko mở cửa phòng là sao ? Đến trường đi ngang qua anh em cũng chẳng thèm nhìn cứ xem anh như người vô hình vậy ? Anh khó chịu lắm đấy , có gì thì em phải nói thì anh mới biết chứ . Anh nắm tay nó lại và kéo nó ngồi lại xuống xích đu .

_Đúng đấy , em dỗi anh rồi , vì thế anh đừng có làm cho em nỗi điên . Nó nói một cách nóng giận với anh mắt như muốn ăn thịt anh .

Nó giận anh vì đã bỏ rơi nó , rõ ràng là hôm đó anh đã hứa là sẽ chở nó đi ăn kem để ăn mừng tháng này anh và nó cùng được hạng nhất , thế mà anh lại nói với nó rằng anh bận phải chở nhỏ Linh về nhà vì nhỏ hôm nay không đi xe . Rõ ràng là anh biết nhỏ thích anh mà anh còn tỏ ra thân mật với nhỏ đến bỏ rơi nó . Anh thà đi với nhỏ cũng ko thèm để ý đến nó. Rõ ràng rằng nó đã nói nó sẽ đợi anh nhưng mà anh vẫn cứ đi với nhỏ ,nó tức giận lắm , ngày hôm đó nó đã phải đi bộ về một mình , nó cảm thấy tức giận và đã khóc một trận khi cảm thấy anh đã bỏ rơi nó , từ trước đến giờ anh chưa hề quan tâm đến ai ngoài nó cả , chỉ duy nhất lần này anh lại quan tâm đến nhỏ Linh mà bỏ rơi nó , nó cảm thấy khó chịu và tức giận nhưng anh thì vẫn không biết vì sao nó giận anh . Hôm đó trước khi chở nhỏ Linh về anh đã nói với nó hôm nay ko đi ăn kem được với nó hẹn lần sau và bảo nó về nhà trước . Sau đó nó nhắn tin với anh rằng nó sẽ đợi anh quay về chở nó đi ăn kem nhưng do điện thoại anh hết pin nên không nhận được tin nhắn thế nên nó đã nghĩ anh vì lo cho nhỏ Linh mà bỏ rơi nó .
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Short fic] Cô bé dỗi hờn   

Về Đầu Trang Go down
 
[Short fic] Cô bé dỗi hờn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Fanficland :: ๑۩۞۩๑ Fiction Land ๑۩۞۩๑ :: All kind of Fiction-
Chuyển đến