Fanficland

Cùng nhau xây dựng một forum chuyên về những FANFIC chất lượng
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hãy cùng chúng tôi chia sẽ bài viết, những fic hay cho FANFICLAND. Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!!!

Share | 
 

 Phải chăng là số mệnh?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
vinhvinh



Nữ
Tổng số bài gửi : 8
Birthday : 28/02/1990
Age : 27
Đến từ : Ho Chi Minh city
Job/hobbies : Student
Uy Danh : 3
Gia nhập : 14/01/2009
Tiền Thưởng : 3
Điểm thường :
15 / 10015 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Phải chăng là số mệnh?   Thu Feb 26, 2009 3:58 pm

Tác giả: nhìn lên phía trên....kế bên cái avatar là tên tác giả ý!!!!
Rating : biết chữ là đọc được.
Rating:

Hebe as Tiểu Bích



Jiro as Đại Đông (nhân vật xưng tôi)




Phải chăng là số mệnh?


Với số mệnh, nhiều người cho rằng nó thuộc về lĩnh vực tâm linh - cần thì tin, không cần tin cũng chẳng sao. Ngày hôm nay, bạn có thể là cô gái hạnh phúc nhất thế giới, thậm chí là một anh chàng nào đó bất hạnh không ai sánh kịp và ngày hôm sau mọi thứ lại hòan tòan ngược lại. Hãy cứ vui vẻ đón nhận vì số mệnh của bạn vốn được an bày như thế, đừng tìm cách chống trả hoặc trốn tránh, vô ích thôi ! Nó không thể hóan đổi được đâu vì...người trông coi vận mệnh của lòai người ở nhân gian là tôi và xin thưa đó cũng là vận mệnh của tôi.

- Cậu lại tự sướng gì thế ? - Một giọng nói vang lên từ không trung
- Ơh, sư phụ...thầy lại nghe trộm con trò chuyện à ! Đại Đông than vãn.
- Tên ngốc này, suốt ngày cứ mơ mơ màng màng làm sao ta dám bàn giao công việc của ta lại cho con.
Jiro ngơ ngác:
- Thầy...định về hưu à????
- Ta già rồi, đến lúc phải về Thiên Cung, không thể ở lại cõi này nữa. Đại Đông, con sẽ tiếp quản công việc của ta cho đến khi...
- Con già và về Thiên Cung gặp thầy.
- ờ..h, thì ...hãy cố hòan thành nhiệm vụ và nhớ đừng bao giờ tự ý thay đổi bất cứ điều gì.
- Con hiểu mà...sư phụ làm được thì con cũng làm được và sẽ tốt hơn cả thầy.
Vị tiên ông nọ nhìn Jiro với cặp mắt lo lắng:
- Thế con đã sẳn sàng chuẩn bị cho chuyến ngao du hạ giới lần này?
- Hả, xuống hạ giới sao thầy??? Để làm gì???
- Để trãi nghiệm và thấu hiểu tại sao số mệnh lại được an bày như thế. Con hãy nhớ lời ta : không được tự ý....
- Thay đổi số mệnh. Con biết rồi !!!
Vị sư phụ già thở dài nặng nề rồi vung tay đẩy cậu học trò yêu quý của mình rơi xuống hạ giới.
- Hãy bảo trọng nhé tiểu đồ đệ.
-------------------
Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính, chúng xua tan bóng đêm đang bao trùm và bắt đầu nhảy nhót khắp nơi trong một căn phòng tuy nhỏ nhưng rất tươm tất . Ban mai với mọi người là một sự khởi đầu mới nhưng...với cô, nó vẫn ảm đạm như ngày mà anh rời xa nó. Cô buộc phải thức giấc khi một tia nắng tinh nghịch vô tình nhảy vào giường cô và soi vào mặt cô.

- Ôi, lại bắt đầu một ngày mới nữa à. Ngày thứ 547 rồi nhỉ?

Và cô lại cảm thấy lòng mình chùn lại, cô lại nhớ anh và lại muốn khóc...sao thế nhỉ...mình đã từng là người rất hạnh phúc kia mà, nhất quyết không được khóc, anh không thích mình rơi bất cứ giọt nước mắt nào vì anh nữa.

Tiếng vọng từ phía dưới nhà
- Tiểu Bích, Tiểu Bích....
Cô chạy nhanh ra ban công
- Đã trễ lắm rồi cô nương ạ, cậu còn không nhanh sẽ không kịp buổi phỏng vấn hôm nay đấy.
- Uh, xuống ngay đây.
10 phút sau
- Nhanh lên xe nào.

Từ khi anh ra đi, Nana thay anh chăm sóc cô. Với Nana, Tiểu Bích đã trở thành một nữa là người nhà của mình, anh đã cầu hôn và đính ước cùng Tiểu Bích...chỉ tiếc...

- Ối chết, mình quên lấy bản phác thảo rồi.
- Thiệt là, tối qua cậu bỏ quên tại nhà mình đấy...nó ở phía sau cốp xe.
Nana lắc đầu nhìn cô.
- Cậu chu đáo quá!!!!
Nana hào hứng
- Thế có hơn anh của tớ ...
Như phát hiện ra mình lỡ lời, Nana vội im bặt
Cô gượng cười
- Cậu và anh ấy như nhau mà.
Và xe đổ xịch lại trước một cao ốc.
- Chúc may mắn.
Tiểu Bích gật đầu đầy vẻ tự tin và bước vào.
Một giờ đồng hồ sau.
Anna vẫn ở lại chờ cô
- Thế nào?
Lại mĩm cười, cô nhìn Anna:
- Mình đã từ chối
-Sao thế?
- Họ muốn giữ lại một trong ba bản phác thảo của mình.
- Thế thì tốt chứ sao!
- Mình chỉ muốn trình bày hai bản của mình. Bản họ đòi giữ lại là của anh ấy...thứ duy nhất mình và anh ấy cùng làm...
- Xin lỗi, xin lỗi...đáng lẽ mình nên cất và đưa riêng cho cậu.
Cô muốn được yên tĩnh một mình, Nana đành phải về trước.

- Cô ổn chứ? tôi có thể giúp gì cho cô không?

Tiểu Bích không ngẩn mặt lên, cô úp mặt xuống gối, ngồi trên vệ đường và đang khóc.

- Tôi...có thể giúp gì cho cô?

Vẫn không trả lời.

Quái lạ, hỏi mà không trả lời, người trần có vẽ không được thân thiện như Thần tiên của mình.

Khi Đại Đông toan bước đi thì

- Này...cẩn thận.

Anh vội lao nhanh về phía bên kia đường, một cô bé chạy vội xuống lòng đường vì
cố bắt lại quả bóng vụt bay khỏi tay mà không chú ý chiếc xe tải đang
trường tới. Tay anh vụt qua vai cô bé, anh...không thể chạm vào nó, sao
thế nhỉ???


Chiếc xe tải càng lúc càng đến gần

Một bàn tay khác đã kịp kéo cô bé vào lề đường.

- Em nhỏ, lần sau không được tự ý chạy xuống lòng đường nhé. Nguy hiểm lắm, biết không????

Thì ra là cô gái lúc nảy.

Bất chợt anh phát hiện, cô ấy đang nhìn chằm chằm vào anh...

- Thôi rồi, chắc cô ta đã trông thấy cảnh tượng lúc nảy...tiêu rồi.

Vẫn nhìn chằm chằm vào hình bóng trước mắt mình, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài lên gò má cô.

- Đại Đông...mình mơ ư???

Lấy hai tay bặm chặt môi để không bật lên tiếng nấc, hai chân cô như không còn sức lực để đứng, cô đổ quỵ xuống vệ đường

- Quái lạ, cô ta sao thế??? Sợ quá ư???

Tiến lại gần cô, anh lại hỏi:

-Cô ổn chứ?

Tiểu Bích ngước lên nhìn cho thật rõ hình bóng trước mặt mình... không thể
nhầm đi đâu hết, chính là anh, là Đại Đông mà cô hằng nhớ mong.
Rất muốn gọi tên anh nhưng sao đôi môi của cô cứ mấp máy không thốt nổi nên lời, nước mắt thì không ngừng tuôn rơi.
Cô vẫn nhớ như in cái ngày anh và cô gặp nhau lần đầu.



-----------------------





Được sửa bởi vinhvinh ngày Sun Mar 01, 2009 6:43 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
vinhvinh



Nữ
Tổng số bài gửi : 8
Birthday : 28/02/1990
Age : 27
Đến từ : Ho Chi Minh city
Job/hobbies : Student
Uy Danh : 3
Gia nhập : 14/01/2009
Tiền Thưởng : 3
Điểm thường :
15 / 10015 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Phải chăng là số mệnh?   Thu Feb 26, 2009 4:49 pm

Phải chăng là số mệnh?


- Cô không sao chứ?

Ngước mặt nhìn lên nơi vừa phát ra tiếng nói, cô ngỡ ngàng khi trông thấy một thanh niên cao to trong bộ trang phục khá giống một dân chơi nhạc rock chính hiệu, có chút nét ngang tàng, mạnh mẽ và pha vẽ bất cần... uh, thì dân rock mà, ai lại không có ngọai hình như thế!?

Anh nhướn mày ra điệu bộ khó chịu khi cô cứ mãi nhìn anh mà không chịu trả lời câu hỏi của anh.

- Cô không sao chứ!?

Anh lại hỏi thêm một lần nữa và...lần này cô biết nếu mình không trả lời và không thôi nhìn vào anh thì...có thể anh sẽ đánh giá cô là một người bất lịch sự, thâm chí là mộ cô gái vô ý vô tứ khi cứ nhìn mãi một người con trai xa lạ.

- Tôi không sao!
- Trông chân cô kìa, xước da và rướm cả máu thế mà bảo là không sao.
- Tôi...
- Tôi đưa cô đến phòng khám gần đây để rửa và sát trùng vết thương nhé.
- Ơh... không cần đâu.
- Cần chứ, nếu tôi chạy xe cẩn thận hơn thì chắc không phải va vào cô, xin lỗi chỉ tại cứ mãi lo nghĩ vẩn vơ.

Anh dìu cô lên xe,cái ghita không thể máng trên lưng nữa, anh đành để phía trước sàn xe.
- Vốn dĩ không chở ai nên tôi không có mũ bảo hiểm cho cô, nếu không ngại cô dùng mũ của tôi nhé.
- Thế còn anh?
- Không có mũ cũng được mà, phòng khám đó ngay đây thôi.

Anh lên ga và nổ máy, do không quen ngồi xe máy, cô bị thúc mạnh và theo phản xạ tự nhiên...hai tay cô vòng sang hông của anh. Một cảm giác kì lạ xen vào tim mình...cô rút tay lại nhưng anh đã lên tiếng

- Nếu không vịn cô sẽ ngã lần nữa đấy.

Cô đành để tay mình yên vị trí cũ.

Khi rữa vết thương, cô đã vô tình bấu chặt vào tay anh đến đỏ tấy chỉ vì cô cố kềm để không bật lên tiếng khóc. Anh đưa cô về tận nhà - đó là lần đầu tiên.

Bẵng đi hơn hai tuần, cô cũng quên đi lần gặp gỡ tình cờ đó nhếu như không nhận được vé mời tham dự live show của nhóm anh. Àh, thì ra anh tên Đại Đông...hì hì hì cô đã hiểu vì sao hôm đăng ký tên ở phòng khám, anh hỏi như để xác minh:
- Cô tên Tiểu Bích ư?
Rồi anh khẽ nhướn mày ra chiều thích thú.

Cô được ưu tiên ngồi vào hàng ghế danh dự dành cho khách mời. Ở vị trí này cô nhìn thấy anh khá rõ, hát hăng say, từng ngón tay rất điệu nghệ khi dạo quanh cây ghita bass, đôi lúc anh lại tung người và ra những động tác mang đậm phong cách của một dân chơi rock thực thụ, mỗi khi như thế đám người bên dưới càng hò hét càng cổ vũ rất kịch liệt hơn.

Vốn không thích rock vì cô rằng nó quá ồn ào và kích động nhưng... không hiểu sao hôm nay cô lại bị nó cuốn hút , quên cả thời gian và không gian. Cô nghe rõ từng ca từ mà nhóm anh thể hiện, cảm nhận được sự hăng say và nhiệt huyết trong từng lời hát. Chẳng biết Đại Đông có trông thấy cô hay không, nhưng anh đã nhìn qua hàng ghế phía cô và mĩm cười hơn hai lần.

Cuối buổi biểu diễn, hàng nghìn tiếng vỗ tay reo hò vang dội, xem ra live show lần này là một thành công ngòai sức tưởng tượng của nhóm khi anh và từng thành viên cứ thay nhau cảm ơn rồi lại cảm ơn khán giả. Anh trông khá vất vả khi nhận liên tiếp những bó hoa rực rỡ, đầy màu sắc từ phía fan hâm mộ...một vài người từ phía sau khán đài đã ra cầm giúp anh.

Tiểu Bích cũng bước lên, tay đã cầm sẳn bó hoa định tặng anh và... cô ước mình không phải chứng kiến cảnh đang diển ra trước mắt mình: cô gái kia vừa tặng hoa cho anh thì ngay lập tức kềm chặt lấy mặt anh hôn vào môi anh một cách chủ động và táo tợn. Hôn xong, cô ta vù bỏ chạy, do vội vã cô ta va vào Tiểu Bích đẩy cô súyt ngã trên khán đài. Ai cũng ngỡ ngàng khi chứngng kiến mọi việc, nhân viên hậu đài đành chấm dứt việc tặng hoa của fan và ...bó hoa trên tay cô cũng không thể đưa tận tay anh.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
JET

avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 9
Birthday : 01/01/1986
Age : 31
Đến từ : Hố Đen Vũ Trụ
Job/hobbies : Eating & Sleeping
Uy Danh : 1
Gia nhập : 19/04/2009
Tiền Thưởng : 12
Điểm thường :
0 / 1000 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Phải chăng là số mệnh?   Tue May 26, 2009 5:46 am

Fic đang lôi cuốn sức to mò của mình, bạn ơi sao ko cho chap tiếp theo???

Hic hic...muốn đọc những chap tiếp theo quá đi !!!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
BumIu
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 75
Birthday : 19/09/1989
Age : 28
Đến từ : Near the Bum's house
Job/hobbies : Love Bum
Uy Danh : 2
Gia nhập : 22/04/2009
Tiền Thưởng : 81
Điểm thường :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Phải chăng là số mệnh?   Sat Jul 25, 2009 12:50 pm

JET đã viết:
Fic đang lôi cuốn sức to mò của mình, bạn ơi sao ko cho chap tiếp theo???

Hic hic...muốn đọc những chap tiếp theo quá đi !!!!!

Bu cũng chờ nữa nè, đang tò mò cái gì đã xảy ra với Jiro mà anh ta hổng nhớ Tiểu Bích.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Phải chăng là số mệnh?   

Về Đầu Trang Go down
 
Phải chăng là số mệnh?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Fanficland :: ๑۩۞۩๑ Fanfic Land ๑۩۞۩๑ :: Asia Fanfic-
Chuyển đến