Fanficland

Cùng nhau xây dựng một forum chuyên về những FANFIC chất lượng
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hãy cùng chúng tôi chia sẽ bài viết, những fic hay cho FANFICLAND. Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!!!

Share | 
 

 Ẩn Số Trái Tim

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:31 am

Chap 24:

Sáng 8h chuông điện thoại reo vang.
[Selina] Alo, Selina nghe ạ.
[Calvin] là anh đây, sao dậy sớm thế?
[Selina] anh tìm dì Phụng a, để tôi kiu...
[Calvin] anh tìm em mà, mà sao xưng hô bằng " anh " và "tôi" thế kia. Nghe xa lạ quá.
[Selina] ơ...tại tôi thích kêu thế.
[Calvin] ngày mai bọn anh lên kế hoạch đi picnic như đã hẹn đấy nhé.Đình Đình vẩn còn ngủ hả?
[Selina] vâng, cô ấy vẩn còn ngủ.
[Calvin] em nhắn với dú là chừng nào Đình đình dậy, nhờ dú gọi sang đây tìm Arron nhé.
[Selina] ok!
[Cal] ừhmmm.....còn hôm nay, tan học anh sẻ ghé trường đón em nhé. Chào!
Vừa dứt lời là anh cúp máy ko đợi Selina trả lời.
Thật là...ko thèm biết là mình đồng ý hay ko - Selina bực tức cầm ống nghe mà mắng vào đấy.
Đình Đình do vẩn chưa quen múi giờ ở Đài bắc nên vẩn còn ngủ li bì.
[Selina] dì ơn con phải đến trường, chừng nào Đình Đình dậy dì gọi sang nhà anh Calvin báo Arron biết nhé.

Selina ba chân bốn cẳng chạy đến trường. Thật không may khi hôm nay Hebe ko đến lớp , vậy là tan học cô phải 1 mình ở lại trực nhật rồi!!! Quên mất cái hẹn với Calvin.Chuông tan học reo vang, Selina cất túi xách vào tủ đồ cá nhân rồi bắt đầu công việc lau hành lang.
[Calvin] thất hẹn là tật xấu nhất của con gái bọn em, bắt con trai bọn anh chờ dài cổ là thói quen ngàn đời ko bỏ được.
Selina bất giác ngước lên, cô thấy calvin đang khoanh tay đứng trước mặt mình.
[Selina] xin lổi anh...hôm nay Hebe ko đến lớp nên tôi phải làm cả 2 việc cùng 1 lúc.
[Calvin] thế sao anh gọi em ko bắt máy?
[Selina] tôi để túi xách trong tủ đồ cá nhân luôn cả máy di động . nhưng...sao lại tra khảo như đang hỏi cung tội phạm vậy?
[Calvin] anh...anh...tìm ko đc em là cứ hay lo lắng lung tung, cứ nghĩ em đang gặp nguy hiểm gì.
Selina phì cười vì cách giải thích vụng về của Calvin, cô đưa cây lao nhà cho anh.
[Selina] uh, tôi củng đang gặp rắc rối với nó đấy, anh giúp tôi nhé.
[Calvin] lau... sàn này ư? anh ko biết lau như thế nào cả?
[Selina] Trời!!! vậy củng ko biết ư???
[Calvin] thì chỉ đi, anh giúp em làm cho nhanh.
Selina nghỉ thầm không biết có anh ta nhúng tay vô liệu mình có về sớm đc ko đây!? Nhưng...Clalvin học rất nhanh, anh lau sàn củng khá sạch.
Nửa tiếng sau
[Selina, Calvin] yeah!!!! xong xuôi!!!!!!!
quay sang Selina
[Calvin] anh giúp em làm xong việc của em, giờ đến em giúp anh.
[Selina] giúp anh việc gì, sao ko nghe anh đề cập lúc đầu?!
[Calvin] việc này dể lắm. Giờ anh đưa em về nhà thay đồ, em có thích bộ váy anh mua tặng em ko?
[Selina] bộ mặc hôm tiệc chiêu đải a? nhưng...sao anh ko báo trước chứ?
[Calvin] Ko phải bộ váy đó, anh đang nói về 1 bộ khác. Em chẳng phải đã lấy cái vali hôm anh nhờ em mang về nhà tổ rồi sao?!
[Selina] uh, nó để trong phòng của anh bên đó.
Calvin trơn tròn mắt
[Calvin] thậm chí em còn ko thèm mở ra xem?
[Selina] anh chỉ kêu tui đem về nhà dùm anh thôi mà.
[Calvin] nhưng em có thể ....
[Selina] có thể gì...
[Calvin] ko, ko có gì.
Calvin thật ko biết nói gì với cô gái khờ khạo này, mà quả thật anh củng chưa biết anh nên nói gì khi đem nguyên cái vali toàn đồ anh mua tặng cô mỗi khi nhớ đến cô.




[Calvin] giờ em về và thay bộ váy anh để trong đấy, anh đã đặt bàn tại nhà hàng Sea Sean rồi.
Calvin đưa cô về và đứng dưới sân đợi cô.


Được sửa bởi Admin ngày Tue Jan 13, 2009 9:36 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:35 am

Chap 25:

Calvin phải tiếp tục đợi gần 20 phút sau mới thấy Selina trở ra, cô xinh đẹp và duyên dáng trong chiếc váy nền bông li ti, khoác thêm chiếc áo lửng màu cam sậm bên ngoài cộng thêm 1ít son môi hồng nhạt trông cô càng thêm quyến rủ. Anh như bị choáng ngợp trước vẻ đẹp kiêu sa này
[Selina] anh nhìn gì mà ghê thế, tôi trang điểm trông tệ lắm sao?
[Calvin] a...ưh tệ lắm!!
[Selina] tệ lắm a???
Selina đinh rút khăn giấy bôi đi lớp son môi. Calvin nhanh tay chặn lại
[Calvin] này này...anh đùa chút thôi mà! Em trang điểm vậy trôg....rất xinh!!
Selina gượng ngùng, cô ko đáp trả.
[Calvin] củng sắp trể giờ rồi, nhanh lên xe thôi!
[Selina] nhưng anh phải nói anh cần tui giúp việc gì chứ!
[Calvin] đến nơi rồi anh nói em nghe sau, giờ phải đi nhanh thôi!!!!!
--------------------------------------------------------------------
Tại nhà hàng Sea Sean
[Selina] ơ...anh ko cần phải mời tôi tới những nơi sang trọng như thế này, tôi...ko quen.
[Calvin] ko phải anh cố tình chọn nhà hàng này đâu, do ông anh chọn đấy. tối nay ông bắt anh phải gặp mặt một người tại đây.
[Selina] thế tại sao anh phải dẩn tôi theo cùng, tôi có quen người đó sao?
[Calvin] nghe anh dặn, dù anh nói gì làm gì, em chỉ cần ngồi im và mỉm cười là đc.
[Selina] liệu anh có âm mưu gì thì sao?
[Calvin] em ko thể đặt lòng tin nơi anh dù chỉ 1 lần sao?
Bổng....
[tiếng gọi] Calvin, ở đây này?
Hường về nơi phát ra tiếng gọi, Selina giật mình khi nhìn thấy cô Cindy đang ngồi góc cuối nhà hàng đang vẫy tay chào cả 2.

[Cindy] Sao cậu tới muộn vậy??? Ôh, đây là Selina mà, là học trò của em đấy.
[selina]dạ chào cô, cô củng quen cậu ta sao?
[Cindy]này... đừng xưng hô bằng "cô" tại những nơi như thế này, người khác nghe đc nghỉ là cô già lắm. Gọi là chị Cindy đ, nghe thân mật hơn nhỉ !
[Calvin] Cậu củng hay thật, trở về trường làm giáo viên nửa chứ.
[Cindy] do ông cậu mời thôi, với lại mình củng cần phải về đây để giải quyết rỏ ràng chuyện của 2 chúng ta.
Selina ko hiểu họ nói gì nhưng xem ra Calvin và Cindy dường như họ đã quen nhau từ rất lâu.
Cindy nói tiếp
[Cindy] Hình như Jiro vẩn chưa biết mình về Đài Bắc.
[Calvin] vẩn chưa, mình nghỉ để cậu ta ko biết thì tốt hơn.
Một thoáng u buồn chợt hiện trên mặt Cindy.
[Cindy] thôi quay về vấn đề chính nào! Cậu đưa Selina đến đây làm gì??? Hay là....là???
[Calvin] uh, đúng như cậu nghỉ đấy.
Calvin chợt nắm lấy tay Selina, anh giơ lên cho Cindy xem như để chứng minh suy nghỉ của Cindy là chính xác hoàn toàn.
[Selina] - em, ơ...nhưng ...không đúng như chị Cindy đang nghỉ đâu.
[Calvin] này đã hứa với anh là ko nói gì mà!
[Cindy] Calvin này, là thật đấy chứ, ko đùa à. Mình ko thích cậu đem Selina ra làm tấm chắn cho chuyện của 2 chúng ta đâu nhé. Cậu biết mình cần phải trả lời với chủ tịch nửa mà.
[Calvin] mình ko tự nhiên lôi Selina vào chuyện của 2 chúng ta, mình đối với cô ấy là thật. Cindy cậu củng đừng cho rằng vì chuyện lúc trước mà...
Cindy cắt ngang
[Cindy] mình biết tính cậu mà, cậu ko trách mình nhưng...Jiro mãi mãi rất hận mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:42 am

Chap 26:


Đôi mắt Selina cay xè, rồi 2 hàng nước mắt từ khóe mi chảy dài xuống. Cô khóc, khóc vì giận CAlvin, khóc vì anh lớn tiếng quát cô, cũng chẳng rỏ, chỉ biết, cô đã muốn khóc kể từ khi biết Cindy chính là người mà chủ tịch chỉ định cho Calvin. Còn cô????chẳng có vai trò gì trong câu chuyện của anh.

Calvin lắng lặng nhìn Selina, anh biết mình hơi quá lời. Anh chỉ muốn Selina hiểu cảm giác của anh, củng đứng về phía anh, mạnh dạn bảo vệ tình yêu của 2 người . Một mình anh phải chống chọi lại thế lực của ông thì quả thật ko nổi nhưng nếu có Selina, dù nghìn chông gai, trắc trở chập trùng anh củng đủ cam đảm vượt qua. Selina tại sao em vẩn cứ lẩn tránh, ko đón nhận tình cảm của anh kia chứ.
Calvin nhẹ nhàng xoay người Selina lại, anh dùng đôi tay ấm áp lau những giọt nước mắt đang lăn tròn trên gò má cô, anh hôn lên đôi gò má yêu thương đó một nụ hôn nồng nàn và say đắm
[Calvin] anh xin lỗii. Anh chỉ muốn em củng phải bảo vệ hạnh phúc của chúng ta, anh ko phải là người đơn độc phải ko?
[Selina] ......
[Calvin] trả lời anh đi, anh ko đơn độc khi bảo vệ mối tình này?
[Selina] em....
[Calvin] em chỉ cần trả lời anh em có yêu anh và tình yêu này là chân thật?
Những giọt nước mắt từ khóe mi của Selina càng tuôn ra nhiều hơn, cô khóc ko phải vì cảm giác tủi thân mà vì....hạnh phúc, hạnh phúc vì những câu nói ấm áp của Calvin.
[Selina] em...yêu anh...!!!
Rồi choàng tay qua vai anh, CAlvin ôm chặt lấy Selina, anh hôn lên tóc cô rồi lại siết chặt hơn, anh muốn cứ như thế mãi.
[Selina] anh có thể kể về chị Cindy cho em biết ko? tại sao chị ta lại nói Jiro rất hận chị ta?
[Calvin] em có tin anh và Cindy ko có gì ko?
[Selina] em tin.
[Calvin] em có hứa cùng anh vượt qua những chông gai sắp tới ko?
[Selina] em hưá.
[Calvin] và sẳn sàng tha thứ mọi lổi lầm của anh?
[Selina] ....tại sao lại hỏi em vậy? anh có gì đang dối em a?
[Calvin] anh chỉ hỏi nếu như thôi.
[Selina] nếu anh ko phản bội tình yêu của em thì việc gì em củng tha thứ cho anh.
[Calvin] - kéo selina vào lòng - anh thà mất hết tất cả chứ ko bao giờ phản bội tình yêu của chúng ta. Em là cuộc sống của anh.

Rồi anh kể về mối quan hệ giửa anh, Jiro và Cindy. Chuyện xảy ra sau khi Arron bỏ nhà ra đi.

Năm đó Cindy từ Mỹ theo cha cô về Đài Bắc và học cùng lớp Calvin, cha của Cindy là bạn tâm giao của ông Calvin. Cả hai gia đình rất ngưỡng mộ uy tính của nhau và càng muốn hợp tác gắn bó hơn khi ông Calvin muốn xác nhập công ty của cha Cindy vào tập đoàn mình. Một hẹn ước định ra: khi cả 2 người chính thức tiếp nối sự nghiệp của gia đình củng chính là lúc họ phải thực hiện hôn ước của mình.
Nhưng ý trời không bao giờ thuận lòng người. Cindy say mê nghệ thuật hơn là việc kinh doanh để tiếp quản sự nghiệp của gia đình và...người đồng sở thích ấy ko ai khác hơn là Jiro- Lập Chánh. Jiro ngoài những ý tưởng độc đáo, phá cách trong nghệ thuật tạo dáng, phối màu, phối cảnh anh còn có một biệt tài là...ăn nói rất có duyên và hài hước. Tuy học khác ngành nhau nhưng Jiro đã vô tình giúp Cindy tìm đc rất nhiều ý tưởng mới trong thiết kế trang phục của mình.Do 2 gia đình thân nhau nên việc Cindy tiếp cận Jiro ko khó chút nào.

Hôm sinh nhật Cindy, Jiro tự tay đan 1 chiếc ghế mây thật tinh xảo tặng cô, kết quả làm cho 2 tay sưng phồng cả lên. Để đáp trả tấm chân tình của Jiro,suốt buổi tiệc sinh nhật Cindy đút bánh và thức ăn cho Jiro khiến lũ bạn học đồn rùm beng cả trường là họ đang fall in love ( đang iu nhau). Jiro chẳng thèm đính chính hay thanh mình, anh cho rằng bọn bạn bè cứ hay tạo scandal như thế, với lại anh củng biết rất rỏ chuyện hôn ước của Calvin và Cindy sau này. Anh thích tính cách cởi mở và hòa đồng của Cindy, cô ko ra dáng tiểu thư giàu có, ko cầu kì trong ăn mặc và ứng xử hơi bị giống con trai...tóm lại cô đc gọi là " anh em tốt" của Jiro. Có lần Jiro còn tuyên bố thẳng thửng rằng Cindy ko thua gì cậu em Arron của anh.

Rồi cái ngày định mệnh củng đến, củng vì ngày đó mà Cindy cứ mang mặc cảm tôi lổi ko dám đối diện Jiro.
Hôm ấy 2 gia đình hẹn nhau lên du thuyền ra biển ngắm hoàng hôn và thưởng thức tiệc đêm ngoài khơi. Calvin , Jiro, Cindy và còn thêm 1 thành viên nhí mới 7 tuổi đó là Tiểu Qui em gái Jiro
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:45 am

Chap 27:

Rồi ngày định mệnh đến, từ ngày đó mà Cindy cứ mang mặc cảm tôi lỗii ko dám đối diện Jiro.

Hôm ấy 2 gia đình hẹn nhau lên du thuyền ra biển ngắm hoàng hôn và thưởng thức tiệc đêm ngoài khơi. Calvin , Jiro, Cindy và còn thêm 1 thành viên nhí mới 7 tuổi đó là Tiểu Qui em gái Jiro. Cô bé này rất thích Cindy, suốt ngày cứ theo Cindy mãi vì đc chị thắt bím tóc, cột nơ đỏ và tặng cho rất nhiều bộ váy xúng xính, dể thương. Thật ra chuyến đi này Calvin ko đồng ý cho Tiểu Qui đi theo, cô bé hết năn nỉ anh lại quay sang năn nỉ mẹ củng ko được. Tối hôm đó, cô bé gọi điện sang cầu cứu chị Cindy mà khóc lóc rất thắm thiết nhờ chị xin anh Jiro cho cô theo cùng.

Cô bé rất thích biển, nhất là về đêm khi những ngôi sao xinh xinh trên trời soi bóng xuống mặt biển lấp la lấp lánh. Tiểu Qui chạy tít ra bong tàu bỏ mặc Cindy hốt hoảng gọi lại phía sau
[Cindy] Tiểu Qui đừng chạy ra đấy rất nguy hiểm.
[Tiểu Qui] chị ơi mau ra đây đi chị, mặt biển đẹp lắm chị ơi....
[Cindy] ôi...đẹp thật đó, Tiểu Qui giỏi quá phát hiện được cảnh đẹp như vậy.
[Tiểu Qui] tại chị ko đọc quyển " Những cuộc phiêu lưu của Peter Pan " đấy, truyện kể rằng khi mặt biển lấp lánh những ánh sao thì sẻ có nàng tiên cá xuất hiện.
[Cindy] chuyện em kể nghe rất hay nhưng mau vào trong thôi, ở đây nguy hiểm lắm, nhanh nào.

Khi Cindy dắt tay Tiểu Qui toan bước đi thì 1 cơn sóng ập đến, du thuyền lắc lư và nhồi theo đợt sóng. Do bong tàu trơn nên Tiểu Qui trợt ngã và vuột đôi bàn tay nhỏ bé khỏi chị Cindy, Cindy hoảng hốt quay người lại nhưng một đợt sóng nửa lại ập đến, thuyền càng lắc lư chao đảo hơn. Tiểu Qui trợt người theo độ nghiêng của tàu và va người vào lan can gần đấy, Cindy hốt hoảng hét lên
[Cindy] Tiểu Qui, Tiểu Qui, có ai không giúp tôi với.
Do mang giày bốt cao gót và vội vã lao về phía Tiểu Qui nên cô ngã nhàu, lăn theo độ nghiêng của thuyền và va vào Tiểu Qui, đẩy cô bé rớt luôn xuống biển.

Ngay lúc đó Jiro và Calvin chạy đến, chứng kiến mọi việc, Jiro điên tiếc lao xuống mặt biển tối đen tìm Tiểu Qui. Calvin tháo hết mọi phao cứu sinh đang cập vách du thuyền hi vọng Tiểu Qui có thể vớt lấy một cái, anh củng nhảy xuống lặn tìm Tiểu Qui. Hai giờ đồng hồ trôi qua trong sự tuyệt vọng của mọi người, hết người này đến người khác thay nhau lặn xuống biển dò tìm Tiểu Qui nhưng vô vọng.

Cindy kêu gào khản cả cổ, khóc sưng cả mắt nhưng...mặt biển vẩn im lặng như tờ.
Suốt đêm ấy...trên du thuyền ko một ai có thể chợp mắt được. Sáng hôm sau tin Tiểu Qui mất tích đến tai dì Phụng, dì ngất đi mấy lần, tin thần suy sụp, than khóc suốt mấy ngày. Cindy đến chăm sóc dì thì bị Jiro cự tuyệt, anh nhất nhất cho rằng chính Cindy đã gây ra cái chết cho Tiểu Qui. Anh tuyệt giao với cô, ko đến lớp suốt cả tháng. Calvin khuyên bảo mấy lần củng ko thể lai chuyển được Jiro và cả 2 vì chuyện đó mà ẩu đả nhau một chập sinh tử.

[Calvin] Cậu vốn biết Cindy ko cố tình gây nên cớ sự này mà, cậu chui rúc trong nhà cả ngày, giờ cậu xem lại bản thân cậu đi, xem coi cậu giống thứ gì.
[Jiro] mặc kệ tớ, cậu cút về đi.
[Calvin] tớ về củng được nhưng cậu có nghĩ cho dú ko? Vừa mất Tiểu Qui xong giờ lại phải quay sang lo lắng cho cậu.
[Jiro] - hét to hơn - Chuyện của nhà tôi mặc kệ bọn tôi, cậu đâu có trải qua nổi đau mắt em như tớ làm sao cậu hiểu đc tâm trạng của tớ.

Calvin ko kiềm đc tức giận, tao vào đấm Jiro một cú rỏ đau vào mặt.

[Calvin] ai bảo tớ ko mất đi người em mà tớ thương yêu nhất, ai bảo thế!
Jiro củng ko vừa, anh lao vào Calvin đánh trả 1 cú đau ko kém.
[Jiro] gì chứ, cậu mà mất em sao? Arron chẳng qua chỉ là bỏ nhà ra đi. Cậu ta vẩn sống sờ sờ đó, còn Tiểu Qui của tớ, jiờ sống chết ra sao vẩn chưa rỏ. Ai mới là người mất đi người thân ????

Rồi cả 2 lại lao vào đấm đá nhau đến chán chê. Calvin hiểu nổi đau mà Jiro đang trải qua, anh cần phải vực dậy bạn mình, Jiro trước giờ vốn là người lạc quan,ko thể để nổi đau này gậm nhấm và tàn phá anh.

Đêm ấy chính Jiro lại chủ động gọi điện tìm Cindy
[Jiro] là mình đây.
[Cindy] Cậu...cậu...cậu vẩn khỏe chứ!!! Mình...
[Jiro] Cậu nghe mình nói đây, mình xin lổi vì đã cư xử ko tốt với cậu trong thời gian vừa qua, mình thật lòng ko muốn như thế. Cindy, tuy là ko nên trách cậu nhưng...mình thật sự ko biết nên đối mặt với cậu như thế nào, mình sẽ ko thể quên đc vì sao Tiểu Qui rơi xuống biển, vì sao mình mãi mãi mất đứa em gái này...
[Cindy]...tiếng khóc thút thít.....
[Jiro] Cậu cho mình thời gian và...đừng đến tìm mình, đừng để mình trông thấy cậu...đừng lo cho mình...củng đừng liên lạc với mình. Mình cần yên tỉnh, chắc rằng thời gian sẽ xóa nhòa vết thương này.
[Cindy]....tiếng khóc...
[Jiro] cuối cùng mình xin cậu nghe rỏ điều này: mình ko trách cậu, cậu ko có lổi gì trong việc này cả. Hảy bảo trọng.

Và Jiro cúp máy.
Calvin ngồi kế bên Jiro, anh đả nghe tất cả. Đặt 1 tay lên vai Jiro, Calvin nói:
[Calvin] còn một người củng rất quan tâm cậu nửa đấy.
[Jiro] tớ biết.
và Jiro lại nhấc điện thoại.
Calvin giơ tay chặn lại
[Calvin] cậu ko nên gọi mà nên về nhà tổ gặp mẹ cậu, chẳng lẻ cả người mẹ ruột cậu củng ko múôn gặp ư? Dú đã mất Tiểu Qui nên giờ càng ko thể mất cậu. Theo mình về gặp dú đi nào.

Cả 2 về nhà.
[Dì Phụng] Jiro...Jiro...mẹ lo cho con lắm, con đừng tự nhốt mình , đừng tự hành hạ bản thân mình. Giớ mẹ chỉ còn mổi mình con thôi Jiro ạ!!!!
Anh ôm chầm lấy Dì Phụng mà khóc nức nở như trẻ con.
[Jiro] con xin lổi mẹ, xin lổi mẹ về tât cả.
Dì dùng 2 tay áp xát mặt đứa con trai hiếu thảo của mình.
[Dì P] ôi mặt con sao thế, sao bầm tím và sưng lên thế này, cả Calvin nửa, 2 đứa làm jì thế kia??
[Calvin] ko có jì đâu dú, bọn con chỉ đùa hơi mạnh tay thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:48 am

Ngay sau khi nhận được cuộc gọi đó của Jiro. Cindy lòng đau như cắt, cô biết Jiro ko trách cô nửa và cần thời gian để bình tâm lại. Còn bản thân Cindy, thà là Jiro mắng cô, trách cô còn hơn là anh dể dàng nói tha thứ, lương tâm cô không cho phép cô thanh thản quên đi sự việc này.
Một tuần sau Cindy nhận được thư mời từ học viện thời trang quốc tế NewYork bên Mỹ mời và...cô chấp thuận sang đó. Không ai biết được vì sao Cindy lại vội vã nghỉ học mà quay lại Mỹ và Jiro vắng học cả tháng. Mọi việc vẩn bình thường như ko có gì xảy ra. Thậm chí cả Calvin còn chẳng biết Cindy quay về Mỹ từ khi nào, chỉ nhận được bức thư cô để lại

"
Calvin thân,
Mình xin lổi cậu vì đã về Mỹ mà ko báo trước cậu biết. Rất cảm ơn cậu trong suốt thời gian qua đã khuyên giải Jiro về việc của mình, cả cuộc đời này mình sẽ không thể nào quên được việc này. Calvin, cậu thay mình săn sóc dì Phụng và tiếp tục động viên tinh thần của Jiro nhé. Tất cả trông cậy ở cậu, mình rất biết ơn cậu.
Về việc hôn ước, cậu đừng bận tâm, vào thời điểm thích hợp việc này sẻ được giải quyết ổn thoả. Mình không thích sự ràng buộc và mình biết rỏ cậu củng thế.
Đựoc quen biết 2 cậu và khoảng thời gian đựoc làm bộ 3 với 2 cậu là những kỉ niệm đẹp nhất trong đời của mình.
Mải nhớ về các cậu,
Cindy.
"

Selina không tin vào tai mình khi nghe những gì Calvin kể. Một Jiro -Lập Chánh hoạt bát vui vẻ không ngờ lại có những quá khứ đau buồn đến thế. Lá thư mà Cindy để lại giờ đây Selina đang cầm trên tay, cô cảm nhận đựoc nổi đau mà chị Cindy đang mang trong lòng. Còn gì đau khổ hơn khi chính mình lại là vết thương ko thể nào lành nổi trong trái tim người mình yêu.

[Calvin] đấy là tất cả những gì về mối quan hệ của bọn anh, Jiro vui mừng cho anh vì anh cuối cùng đã tìm đc Arron, nhưng...anh lại không thể làm gì cho cậu ta.
[Selina] Anh đừng như thế, việc anh mất Arron và việc Jiro mất Tiểu Qui là 2 hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau. Đừng vì những chuyện này mà tự trách bản thân mình.
Calvin ngước nhìn Selina, anh choàng tay qua vai cô hôn nồng nàn lên trán cô.
[Calvin] Anh yêu em Selina ạ!
---------------------------------------------------------------------
Cùng buổi sáng ấy, Jiro tới nhà Hebe để ...đưa cô đến trường
[Hebe] anh ko cần anh phải hằng ngày đưa đón em như vậy, người khác hiểu lầm thì sao?
[Jiro] ai hiểu lầm chứ?
[Hebe] bạn gái anh.
[Jiro] trời ạ, anh mà có bạn gái thì cần chi theo đuổi em chứ.
[Hebe] anh nói gì chứ, do anh ế rồi mới quay sang đeo đuổi em à??? Em...rớt giá vậy sao???
Vừa nói cô vừa quay sang nhìn Jiro.
Jiro gật đầu lia lịa .
Cô tức quá nên đánh túi bụi vào tay Jiro
[Jiro] này này, anh đang lái xe mà, coi chừng nguy hiểm lắm.
Vừa lúc ấy có 1 chiếc xe đi ngược chiều lao đến .
Jiro may mắn lách được vào phía trong.
Hebe mất đà ngã chúi vào người Jiro, một giây rồi 2 giây rồi 3 giây.......do vẩn chưa hoàn hồn, Hebe vẩn giử nguyên tư thế đó.
[jiro] em biết lợi dụng anh quá nhỉ???
Hebe giật mình, ngồi bật dậy, Jiro lập tức lách xe một lần nửa ( mà lần này ko có xe nào ngược hướng lại ) Hebe lại ngã chúi vào người Jiro.
[hebe] anh lái xe kiểu gì vậy????
[Jiro] thì....kiểu...mới dành cho những cô gái thích bạo lực như em.
[Hebe] - giận dổi - ko thèm đi xe anh nửa, hết chê người ta mất giá ,lại chê người ta bạo lực.
[Jiro] anh đùa thôi mà, anh sợ em buồn vu vơ vì những chuyện ko đâu, giờ thấy em vẩn còn sức lực mà giận dổi ,đánh đấm anh , anh an tâm rồi.
[Hebe] anh sợ em buồn vì chuyện gì. Vì ....người đó sao?
[Jiro] uh....anh...chỉ đoán mà thôi, anh hy vọng mình đoán sai.
[Hebe] e hèm....anh đúng 1/2 và củng sai 1/2. Đúng vì...em có...có...quan tâm người đó. Sai vì...sau khi nghe câu chuyện của người đó và bạn gái cậu ta, em hoàn toàn biết rằng em chỉ ảo vọng 1 mình. Tội gì em phải tự làm khổ mình chứ.
[Jiro] em nói thật chứ, và...anh giờ hoàn toàn...
[Hebe] hoàn toàn có khả năng theo đuổi em.
[Jiro] yahoo...
anh buông 2 tay ra khỏi vôlăng
[Hebe] ôi...không, nguy hiểm lắm.
Jiro vội vả chụp lại vôlăng và cười rất hạnh phúc.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:53 am

Chap 29:

Tới trường.
[Jiro] chiều em tan học anh lại đón em nhé.
Vừa nói dứt lời Jiro trông thấy một người rất quen, một người mà từ lâu không muốn nhớ đến. Quá khứ lại ập đến trong tâm trí anh.

Vừa nói dứt lời Jiro trông thấy một người rất quen, một người mà từ lâu không muốn nhớ đến. Quá khứ lại ập đến trong tâm trí anh.Cô gái ấy sao lại xuất hiện nơi này, cô ta về Đài bắc từ khi nào nhỉ? Calvin liệu có biết việc này không?
[Hebe] anh Jiro, anh Jiro....
[Jiro] h...ả...???
[Hebe] sao anh như người mất hồn vậy?
[Jiro] anh...ơ...
[Hebe] tan học em phải ở lại trực nhật cùng Selina, anh ko cần tới đón em.
Nói xong cô toan mở cửa xe bước xuống.
[Jiro] Hebe này, nếu hôm nay em ko đến lớp, ko cùng Selina trực nhật mà...đi cùng anh đến một nơi này có đc ko?
Đôi mắt anh bồn bã, tha thiết nhìn Hebe.
[Hebe] Dạ được, nhưng ...hình như anh vừa gặp phải việc gì đấy. Nếu giúp được anh em rất sẳn lòng.
Anh nắm lấy cánh tay của Hebe
[Jiro] anh muốn có người bên cạnh anh lúc này, và người đó ko ai khác hơn chính là em.
Hebe mỉm cười gật đầu, và thế là Jiro lại cho xe lăn bánh.
Nơi mà anh đưa Hebe đến là bến tàu và anh thuê... một chiếc du thuyền.
Cả 2 lên du thuyền và ra giửa biển. Ánh mắt Jiro buồn bả nhìn ra tít ngoài khơi, anh ngồi xuống boong tàu và...bắt đầu kể về câu chuyện năm xưa....câu chuyện về người em gái anh iu quí nhất đã rơi xuống biển cả mênh mông này và đến nay vẩn ko tìm thấy đc.
Hebe rưng rưng nước mắt.
[Hebe] vậy anh và cô Cindy đã quen biết từ lâu, lúc nảy anh đã trông thấy cô tại trường.
[Jiro] phải, bao nhiêu năm nay anh dường như đã quên được nổi đau này nhưng lúc nảy trông thấy cô ta, anh lại nhớ cảnh em gái anh đã rơi xuống biển như thế nào.
Hebe ngồi xuống cạnh Jiro
[Hebe] anh trách cô ấy à?
[Jiro] ko, anh biết đó chỉ là tai nạn, cô ta ko cố ý nhưng...
Jiro gục mặt xuống gối và 2 bờ vai anh run lên.
Hebe khẽ lai bờ vai của anh, an ủi
[Hebe] anh đừng như thế,em hiểu cảm giác của anh.
Jiro xoay người lại và ôm chầm lấy Hebe, anh gục vào vai cô và anh ...đang khóc, anh cần cô...cần 1 người làm chổ dựa tinh thần cho anh lúc này.
Hebe để cho Jiro khóc 1 hồi lâu.
[Jiro] anh xin lổi, anh...ko cố ý.
Hebe mỉm cười
[Hebe] em hiểu.
Jiro ngước mặt lên trời và hít một luồng không khí thật sâu vào phổi.
[Jiro] cảm ơn em đã ở bên cạnh anh lúc này.
[Hebe] anh đừng khách sáo như thế, hôm nay anh nói rất nhiều câu xin lổi và cảm ơn em rồi đấy.
[Jiro] vậy anh sẻ ko nói nửa, củng ko khách sáo nửa nhé.
Anh bất ngờ kéo Hebe đừng dậy, anh ôm cô, rồi hôn lên môi cô...nụ hôn thật sâu thật dịu dàng và trìu mến.
Hebe khẽ đẩy anh ra
[Hebe] em ko thở được
[Jiro] xin...
[Hebe] - phụng phịu- lại xin với lổi. Anh hôn người ta rồi thì xin lổi xem như là xong ư?
[Jiro] ko, anh ko thể vô trách nhiệm như vậy.
Hebe nhìn thật sâu vào mắt Jiro, cô ngã người vào lòng anh thỏ thẻ
[Hebe] Jiro mà em quen biết là 1 người tốt rất hài hước và tự tin. Anh đừng đau buồn vì chuyện quá khứ nủa hảy để nó trôi qua đi! Em sẽ thay người em gái của anh, sẽ thương yêu và chăm sóc mẹ anh, sẻ làm đứa em gái ngoan ngoãn của anh.
[Jiro] em...em nói thật chứ?
[Hebe] em có thể thề mà.
[Jiro] không ko cần phải như thế, anh tin những gì Hebe nói. Em chăm sóc mẹ anh đc rồi, đừng làm em gái anh, làm bạn gái anh thôi và...sau này...em làm vợ anh nhé.
[Hebe] ai hứa làm vợ anh, chúng ta chỉ mới bắt hẹn hò nhau thôi mà.
[Jiro] ừa, rồi em sẽ làm vợ người tốt rất hài hước và tự tin này thôi.
[Hebe] để sau hảy tính, nhưng giờ anh hứa với em...đừng tránh mặt cô Cindy nửa, anh củng biết lổi ko phải của Cindy mà. 2 người thử hẹn nhau gặp mặt xem sao. Em sẻ đi theo anh. Có được ko?
[Jiro] ừh...nghe lời em anh cố thử xem sao!

Chuyện đã qua thời gian lâu rồi, anh biết Cindy sẽ mãi mang mặc cảm này vì chính những lời khiển trách của anh năm xưa. Anh cần phải gặp Cindy, cả 2 phải tháo bỏ gút mắc này thôi


Cùng buổi sáng ấy, sau khi thức giấc, Đình Đình được thưởng thức buổi sáng thật hấp dẩn với món bánh sửa mật đào do chính tay dì Phụng làm từ rất sớm và đương nhiên củng có mặt Arron.
[Đình Đình] hương vị bánh này em cảm giác quen lắm, dường như đã từng thưởng thức qua rồi. Hương vị hơi khác với mẹ em hay làm nhưng vẩn ngon lắm.
[Arron] em là chúa ăn hàng vặt mà, có hương vị nào mà em chưa từng nếm qua.
[Đình Đình] ở CAnada đâu có ai làm bánh này bán đâu.
[Arron] thế còn ba em? đi khắp năm châu bốn bể mua ko ít đồ cho cô gái cưng của ông ấy, chắc em đã từng ăn qua rồi mà ko nhớ đấy.
[Đình Đình] uhm , từ khi mẹ qua đời thì ko ai làm loại bánh này cho em ăn nửa.
[Dì Phụng] mẹ cháu mất rồi sao? Cháu thích ăn bánh này thì dì sẽ làm thường xuyên trong thời gian cháu ở đây.
[Đình Đình] hoan hô, cháu cảm ơn dì trước.
[Dì Phụng] thế sáng này 2 đứa định đi đâu?
[Đình Đình]dạ, anh ấy hứa dẩn cháu đi xem bí mật của anh ấy.
[Arron] sao lại nói cho dì biết chứ, ngại quá đi.
[Dì Phụng] bí mật của Arron ư??? Là gì thế nhỉ, dì có biết ko???
Arron vội vàng phân bua
[Arron] dì đừng nghe cô ấy nói bậy ko có bí mật gì đâu...ko có đâu mà.

Thì ra bí mật mà Arron cho Đình Đình xem là căn gác nhỏ tít gần nóc nhà. Từ nơi này, Đình Đình có thể nhìn thấy toàn cảnh quang phía trước ngôi nhà.
[Arron] nơi này chỉ có 2 người biết thôi giờ thêm em nửa là 3 đấy.
[Đình Đình] là anh và anh Calvin a?
[Arron] ko, là anh và 1 cô bé khác, tên cô ấy là Tiểu Qui.
Đình Đình phụng phịu
[Đình Đình] anh đã có một người bạn gái khác trước khi anh qua Canada a?
[Arron] em nghỉ đi đâu vậy? Tiểu Qui là con của dì Phụng, khoảng thời gian anh bị ông đưa cho dì Phụng chăm sóc thì Tiểu Qui bầu bạn cùng anh.
[ĐĐ] vậy giờ cô ta đâu?
[Arron] Tối hôm wa anh mới nghe anh Calvin kể lại việc của Tiểu Qui.
Rồi Arron tường thuật lại cho Đình Đình nghe.
[Arron] cho em biết nhé, lúc còn nhỏ Tiểu Qui rất thích anh, lúc nào củng đi theo anh. Ban đầu anh còn giận ông nên ko thích nói chuyện với bất kì ai trong nhà này, chính nhờ cô bé mà anh dần hòa hợp được với dì Phụng, với anh Calvin và cả Jiro.
[ĐĐ] xem ra anh quí mến cô ta quá nhỉ?
[Arron] em ghen à?
[ĐĐ] ko thèm.
[Arron] lúc đó Tiểu Qui mới 5 tuổi thôi, anh lớn hơn 5 tuổi, hahaha trẻ con biết gì về tình cảm mà em ghen với chả ghen chứ.
[ĐĐ] em ghen hồi nào, ko có mà anh cứ chọc em, đánh anh chết nè.
Rồi Đình Đình quyết bắt Arron mà đánh cho bằng được, anh né qua né lại làm Đình Đình mất đà lao vào 1 đống thùng giấy đang chất ở góc căn gác.
Arron hoảng hốt đở cô dậy
[Arron] ko sao chứ, ai bảo em cứ hung dử với anh.
Đình đình lồm côm bò dậy định trả đủa anh câu gì nhưng...chợt cô trông thấy 1 vật...nó quen lắm, thân thương lắm, cô...từng trông thấy nó rồi.
[Arron] qua thì ra nó ổ đây, lúc anh bỏ qua canada, anh định lấy nó theo nhưng tìm hoài chả thấy đâu. Đình Đình em làm gì mà nhìn nó ko chớp mắt vậy???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:55 am

chap 30:

Đình đình lồm cồm bò dậy định trả đủa anh câu gì nhưng...chợt cô trông thấy 1 vật...nó quen lắm, thân thương lắm, cô...từng trông thấy nó rồi.
[Arron] qua thì ra nó ở đây, lúc anh bỏ qua canada, anh định lấy nó theo nhưng tìm hoài chả thấy đâu.Lúc anh sang đây sống cùng Dì Phụng, anh rất bướng bỉnh, lúc nào củng cố làm trái ý ông và dì thậm chí còn gây nhiều rắc rối với anh Calvin. Anh tuy cố tỏ ra mình là đứa trẻ hư hỏng nhưng tối nào anh củng co ro khóc 1 mình về những gì anh cố ý gây ra. Anh bị Tiểu Qui bắt gặp, cô bé tặng anh con lật đật này, vì lật đật ko bao giờ ngã, dù có ném có quăng thế nào lật đật vẩn ko hề bị ngã. Cô bé nói anh nên nhận lổi với mọi người.
Đình Đình em làm gì mà nhìn nó ko chớp mắt vậy???
Đình Đình....Uông Đình!!!
[ĐĐ] nghe rồi, anh hét chi lớn tiếng vậy??
[Arron] sao em lại ngớ người ra nhìn con lật đật này???
[ĐĐ] em thấy nó quen lắm, hình như đã từng thấy qua rồi và...
[Arron] anh biết, anh hiểu, em muốn tìm lại kí ức lúc nhỏ nhưng Đình Đình à, anh còn không nhớ nổi lúc bé anh đã làm gì, chơi gì...Tuy việc ba cho biết em chỉ là con gái nuôi của ông ngay lúc em về Đài Bắc này quả thật rất bất ngờ ,nhưng...em cần phải đủ bình tỉnh và đừng nóng vội. Cha em chỉ biết em đc sinh ra ở Đài Bắc này và từng bị thương nghiêm trọng ở phế quản suýt ko thể nói được.
[ĐĐ] Anh nói Tiểu Qui nhà này bị mất tích, có khi nào....
Arron mau chóng bịt miệng Đình Đình lại
[Arron] Suỵtt em nhỏ tiếng thôi, để dì nghe đc thật ko hay chút nào. Đừng khơi lại nổi đau của dì và đừng để dì hy vọng, nếu em ko phải là Tiểu Qui chắc dì sẽ hụt hẩng 1 lần nửa.
Đình Đình chợt hiểu ra tính chất quan trọng của sự việc nên vội vàng im bặt.
[Đ Đ] em...xin lổi.
Arron hạ giọng
[Arron] em có hy vọng tìm được cha mẹ ruột của mình ở nơi này ko?
[Đình đình] em...ko biết, em rất muốn tìm lại họ nhưng...em củng sợ lắm, em ko biết vì sao họ lại bỏ rơi em...Arron, anh nói đi có nên tìm lại họ ko???
Arron ôm Đình Đình vào lòng
[Aron] em đừng quá lo lắng, cứ đi tìm hiểu sự thật này đi để ko phải hối tiếc, dù sự thật có phủ phàng thế nào, em củng tìm đc câu trả lời cho bản thân mình, đừng mang những khúc mắc đó sống suốt cả đời. Anh củng vậy, anh đã cam đảm bỏ đi theo mẹ, anh đã tìm mẹ khắp nơi để tìm ra câu trả lời và anh đã hiểu nổi khổ của bà.
Đình Đình thổn thức khóc
Arron lại tiếp
[Arron] anh sẽ cùng em đi tìm ba mẹ ruột của em. Anh sẻ chứng minh cho họ thấy Đình Đình của họ giờ rất xinh đẹp, giỏi giang và rất hiếu thảo.
[ Đình đình] cảm ơn ông trời đã mang anh đến bên em. Đừng bao giờ bỏ rơi em có đc ko???
[Arron] cô ngốc này, phải nói là ngốc thật, sao anh lại bỏ rơi em chứ.
Cô ôm chặt lấy Arron
[Đình Đình] anh hứa rồi nhé.
Arron nâng cằm của Đình Đình lên rồi nhẹ nhàng đặt môi cô một nụ hôn,vừa hôn Đình Đình Arron vừa thủ thỉ:
[Aron] anh iu em rất nhiều ngốc ạ!!!!

Tối hôm đó Selina về tới nhà liền gọi điện thoại tìm Hebe, cô lo lắng vì sự vắng mặt của Hebe tại lớp hôm nay.
[Hebe] Selina, mình xin lổi vì đã để cậu trực nhật một mình.
[Selina] có gì mà phải xin lổi mình chứ! Cậu ko khỏe à sao ko tới lớp thế?
[Hebe] mình...... mình... đã đi cùng anh Jiro cả ngày hôm nay.
[Selina] hả??? cậu nghỉ học vì....anh Jiro sao??? 2 người...2 người...
[Hebe] nè, mình đã xin lổi rồi mà, cậu đừng hét toán lên như thế chứ !!!
[Selina] oh...ko ko...mình có phải hét lên vì giận dử đâu, mình vui còn ko kip nửa kià, 2 người...2 người...đang hẹn hò a???nói thật với mình đi nhé, ko đc dấu nhé.
[Hebe] ờ thì... bọn mình chỉ mới bắt đầu thôi. Hôm nay anh ta kể cho mình nghe 1 câu chuyện thật bi thương của em gái anh ta. Selina, cậu ko biết đâu anh ấy đã khóc trước mặt mình.
[Selina] Thật trùng hợp, anh Calvin củng mới vừa kể mình nghe chuyện của anh Jiro và cô Cindy. Còn 1 chuyện mà cậu ko ngờ tới nửa là cô Cindy và anh Calvin đã có hôn ước với nhau từ lâu rồi nhưng cô Cindy thì lại rất quí mến anh Jiro. Cậu biết việc này chứ???
[Hebe] ko, anh Jiro ko nói là cô Cindy thích anh ấy.
[Selina] theo mình nghĩ chắc là cô Cindy đơn phương , anh Jiro chỉ xem cô ta như là anh em tốt thôi cậu ạ.

Cả 2 say sưa trò chuyện mà không để ý Đình Đình đang đứng trước cửa phòng Selina, cô đã nghe hết tất cả mọi chuyện liên quan đến Tiểu Qui. Một sự xúc động thật khó tả lan tỏa khắp người cô, cô linh cảm thấy mình là Tiểu Qui bất hạnh năm xưa, với đôi mắt cay xè, lòng ngực nóng ran Đình Đình lấy 2 tay bưng lấy mặt và khóc thút thít.
[selina] Đình Đình sao em lại khóc??? Vào đây, chuyện gì thế??
[Đình Đình] xin lổi chị Selina, em...đã nghe trộm cuộc trò chuyện của chị và chị Hebe, em... thấy thương cho Tiểu Qui quá.
[Selina] uh...hôm nay bọn này củng vừa mới biết thôi. Thật tội cho anh Jiro nhỉ???Chắc khoảng thời gian đó anh và dì Phụng phải đau khổ lắm!
[Đình Đình] thương cho cả cô Cindy nửa! Em thấy cô ấy không đáng bị khiển trách chút nào. Chị Selina có cảm thấy thế ko???
[Selina] uhm...đúng vậy, Đình Đình này, ngày mai cả nhóm chúng mình tổ chức đi picnic hay rủ luôn cả cô Cindy nửa nhé. Chúng ta sẻ giúp anh Jiro giải tỏa khúc mắc này?!
Đình Đình gật đầu
[Đình Đình] em sẽ cố gắng giúp họ.
[Selina] hy vọng ngày mai chúng ta sẻ làm đc một việc thật ý nghiã

Tối hôm đó Đình Đình ko tài nào chợp mắt được, cô cứ quanh quẩn 1 câu hỏi trong đầu:liệu Tiểu Qui có phải là cô không? Ba của Đình Đình cho biết cô được ông nhận nuôi bởi 1 gia đình ngư dân nghèo khổ vì ko đủ tiền chạy chửa cho bệnh viêm phế quản trầm trọng của cô. Còn Tiểu Qui, có thể đã chết khi bị rơi xuống biển cả mênh mông thế kia...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   Tue Jan 13, 2009 9:56 am



Chap 31:

Ngày đi picnic của cả nhóm
Calvin chở Selina, Arron và Đình Đình còn Jiro chở Hebe cùng một đống liều trại thức ăn. Chỉ có 3 cô là biết sau khi liều trại đã dựng xong sẻ có thêm 1 người tham dự buổi picnic này ( một phần củng do Cindy hum nay có tiết dạy ở trường)

[Arron] Đình đình phụ anh gắp than nào!
[Đình Đình] dạ !! Anh nướng cho em xâu thịt này nhé trông ngon quá.
[Arron] em ham ăn quá chưa gì đã xí gim thịt to đùng cho mình trước.
[Đình Đình] định giành gim to này cho anh và em ăn cùng, anh nói thế em ko giành nửa đâu( xụ mặt xuống).
[Arron] hả vậy à...vậy chút nhóm than xong anh nướng liền hihihihi...đừng xụ mặt thế kia nhé...!!!
Arron véo nhẹ gò má Đình Đình làm 2 bệt than đen thui dính lại trên má cô.
[Arron] ủa hôm nay em đánh mà hồng màu đen à??? một phương pháp chống nắng mới a?
[Đình Đình] gì chứ, anh...
Cô nhìn vào đôi tay của Arron dính đầy lọ than lập tức hiểu ra cái gì đang cư ngụ trên má của cô. Tức tốc cô rượt Arron chạy vòng vòng quanh bếp than.

Hebe đứng gần đấy chăm chú nhìn 2 người, Jiro tiến lại choàng tay qua vai cô
[Jiro] e hèm...người ta có đôi rồi đấy!!! đừng nhìn nửa mà.
[Hebe] anh nói gì thế, em chỉ xem họ có cần em phụ không thôi mà.
[Jiro] vậy phụ anh vô liều trải mấy tấm nhựa này đi.
[Hebe] phụ thì phụ.
Cô và Jiro người góc trái người đầu phải trải tấm nhựa cho 2 cái liều, đang mải mê căng cho thẳng phía góc của mình bất chợt....Jiro hôn vào má cô...
[Hebe] anh kì quá...có ai trông thấy thì sao???
[Jiro] Anh canh ko có ai thì mới....Em đừng có nhìn Arron bằng ánh mắt lúc nảy anh...ko chịu nổi.
[Hebe] anh ghen à??
[Jiro] uh....tim đau nửa, đau nhói nè.
[Hebe] anh...xạo quá.

Calvin kệ nệ bưng mấy thứ lặt vặt từ xe xuống, Selina xin phụ nhưng anh ko cho
[Calvin] mấy cí này nặng lắm, em lấy dù che nắng dùm anh đi.
[Selina] che dù a??? Thôi đi picnic mà che dù trông chả giống ai.
[Calvin] ôi trời...em chưa từng đi picnic như thế này à?
[Selina] - lắc đầu.
[Calvin] dù là loại dù lớn che cho cả nhóm người lúc nướng thịt đó. em muốn phụ thì để anh bưng đống này vô kia rồi tụi mình cùng giăng dù.
Nói thế chứ anh tự tay làm tất cả chỉ dể Selina phụ các việc nhẹ lặt vặt ,mồi hôi nhuể nhãi trên trán, thấm ướt cả áo. Selina dùng khăn thấm những giọt mồ hôi trên mặt, Calvin bất ngờ vì hành động đó, anh...chết lặng cả người hơn 10 giây
[Selina] Anh sao vậy??? sao lại nhìn em???
[Calvin] anh thích cảm giác này.
Cô mới giật mình vì...quá ân cần với anh.
Calvin nắm lấy cánh tay của Selina và hôn lên tay cô
[Calvin] anh rất thích mổi khi lau động mệt như thế này lại đc đôi tay mềm mại của em chăm sóc.
[Selina] anh buông tay em ra đ kẻo người ta trông thấy bi giờ.
[Calvin] bọn họ ai mà ko biết anh iu em, có gì phải ngại chứ.
Selina ngượng ngùng nhưng vẩn để yên tay mình trong tay anh.

Từ phía xa...tiếng 1 chiếc xe hơi đang chạy đến và đổ ngay cạnh xe của cả bọn. Rồi cô Cindy xuất hiện, cô mang theo 1 rổ lớn đựng bánh mì và một túi trái cây to đùng.

Selina vội vã chạy ra phụ Cindy mang những thứ lỉnh kỉnh.
[Arron] Ai vậy anh Calvin?
[Calvin] ờ...cô giáo của Selina và Hebe, Cindy đấy. Cô ấy củng là bạn cùng lớp với anh khi còn học ở trường Mỹ Á.
Đình Đình củng lể phép chạy đến chào chị Cindy và phụ cô 1 tay.
[Selina] Cô mua chi nhiều thứ thế, bọn em chuẩn bị đủ cả rồi cô ạ.
[Cindy] này đã bảo đừng gọi là "Cô" kia mà..."Chị" chị Cindy thôi!!!
[Đình Đình] ah! Vậy chị là cô giáo của chị Hebe và chị Selina a??? Trời! trông chị trẻ thế em ko nghĩ chị là cô giáo đâu.
[Cindy] chị chỉ dạy thay cô chủ nhiệm của lớp Selina trong khoản thời gian này thôi.

Lúc này Jiro đã trải xong 2 tấm nhựa cho 2 cái liều, anh khá bất ngờ vì sự có mặt của Cindy.
Hebe giật nhẹ tay anh
[Hebe] anh ra chào hỏi đi!!!
[Jiro] anh...
[Hebe] anh ko nhớ đã hứa gì với em sao??? em và anh cùng đi ra nhé.
Rồi cả 2 cùng tiến về phía Cindy.
[Cindy] chào anh, lâu rồi ko gặp, anh vẩn khỏe chứ?
Lúc này cả 2 đã đối mặt nhau
[Jiro] uhm...chào em, lâu rồi ko gặp. Anh vẩn khoẻ.
Jiro trả lời với chút hơi ngượng ngùng.
[Hebe] wow..Cô Cindy mua nhiều trái cây thế ư??? thích quá!!!
[Cindy] ôi chao...Đừng gọi là cô mà...kiu là chị thôi!!!
[Calvin] Cậu sợ người ta nghỉ cậu lớn tuổi hơn bọn này a??? Nhìn cậu là biết ngay sợ gì người khác nghỉ chứ!!!
[Cindy] ơ..cái cậu này....mình
Cả bọn phá lên cười...trong đó có cả Jiro. Cindy nhìn Jiro, lần đầu tiên cô thấy anh cười với cô sau cái ngày kinh hoàng đó.
Hebe củng nhìn anh, cô biết chắc giờ tâm trạng anh đã thoải mái hơn nhiều.
-----------------------------------------------------
Chẳng bao lâu trời đã tối, khung cảnh quanh 2 căn liều của bọn họ càng thêm náo nhiệt. Đình Đình hát rất hay, cô ngồi giửa mọi người và hát, bài Bạn Hửu do cô thể hiện càng thắt chặt tình cảm của mọi người, Hebe vổ tay đều theo tiếng hát, Selina nhẩm theo lời bài hát. Jiro miệng ko ngớt những nụ cười, phải thế mới là anh, một người hăng hái và nhiệt tình.

Đền phiên Arron, anh hát bài Tiamo, một bài đang rất được ưa chuộng bởi một giọng hát của một cậu ca sỉ nào đấy rất đẹp trai, rất nổi tiếng tại xứ Đài này. Arron đã phát ghen khi thấy Đình Đình mê tít chàng ca sỉ này khi cô sang đây và anh quyết học thuộc bài này hát cho Đình đình nghe. Anh muốn Đình Đình biết bạn trai anh củng biết hát và còn hát hay hơn bất kì ai.

Cả nhóm như cuốn theo từng nhịp điệu của Arron, anh say sưa ngân nga, Đình Đình như ngất ngây trước những gì Arron đang gián tiếp thể hiện với cô. Hebe vổ tay ko ngừng, cô ko ngờ Arron lại hát hay đến thế, lời bài hát củng thật hay...cô bất chợt nhìn sang Jiro...và Jiro đã nhìn cô tự bao giờ. Calvin thì nắm tay Selina, cô vẳn để yên tay mình trong tay anh...Chỉ mổi Cindy, cô chỉ vừa kịp vui khi biết Jiro đã tha thứ cho cô, cuối cùng cánh cửa nặng nề trong lòng anh đã được mở ra...thì cô lại cảm thấy đau nhói vì...Jiro của lòng cô đã iu một người con gái khác. Từ đầu đến cuối ánh mắt âu yếm của anh ko hề rời khỏi người con gái đó - mọi việc đã thay đổi theo thời gian...chỉ tại mình tất cả _ Cindy thầm nghĩ và thở dài.
--------------------------------------------
Tồi hôm đó
Điện thoại của Hebe rung liên hồi
[Jiro] Anh đang ở chổ nướng thịt ban sáng ,em ra ngay nhé nếu vẩn còn thức.
Jiro gởi tin nhắn cho cô.
Hebe ba chân bốn cẳng chạy vù ra chổ hẹn.
[Hebe] Anh sao ko ngủ lại hẹn em ra đây?
[Jiro] ko ngủ đc, còn em sao ko ngủ lại chạy ra đây?
[Hebe] ko phải anh kêu em sao? vậy em vô ngủ tiếp...
[Jiro] ừa vậy vào ngủ đi
Tuy nói thế nhưng Hebe vừa đ được vài bước liền bị Jiro ôm gì lấy từ đằng sau
[Jiro]đừng đùa nửa mà...!!! lúc nào củng tỏ ra ko cần anh, anh buồn lắm đấy.
[Hebe] tại anh tự nghỉ thế thôi...anh...ko tin em đã quên được Arron.
[Jiro] bây giờ thì anh tin rồi, tin em mà, chúng ta qua đằng kia trò chuyện nhé, anh ko ngủ đc thật mà, nếu có thể chúng ta sẻ ngắm bình mình vào sáng mai !!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ẩn Số Trái Tim   

Về Đầu Trang Go down
 
Ẩn Số Trái Tim
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Fanficland :: ๑۩۞۩๑ Fanfic Land ๑۩۞۩๑ :: Asia Fanfic-
Chuyển đến