Fanficland

Cùng nhau xây dựng một forum chuyên về những FANFIC chất lượng
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hãy cùng chúng tôi chia sẽ bài viết, những fic hay cho FANFICLAND. Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!!!

Share | 
 

 Thiên Phong Tứ Thần Kí

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Mon Dec 22, 2008 6:15 am

- Tên Fic : Thiên Phong Tứ Thần Ký
- Tên Tác Giả : Boruavang
- Rating :K+
- Thể Loại : Thần thoại - truyền thuyết - khoa học giả tưởng.
- Tình Trạng : Đang post
- Poster: made by Cilian & Sakura ( Vivian)



THIÊN PHONG TỨ THẦN KÝ










CASTING



LỜI MỞ ĐẦU

Bạn có tin rằng còn có một thế giới khác tồn tại song song với thế giới mà loài người chúng ta đang sinh sống ko? Và có một bức màn vô hình nào đó đã tách biệt hai thế giới này. Một trạng thái sống khác củng tồn tại và hiện hửu giống hệt trang thái sống của con người chúng ta trên địa cầu màu xanh này.
Và...tất cả dường như sẽ vẩn còn là một bí mật, một câu hỏi hóc búa dành cho người say mê khoa học...nhưng...có một cô bé đã vô tình bước qua được bức màn ngăn cách đó. Câu chuyện được ghi chép lại từ lời kể của cô gái may mắn này.


Anh cả của Thần tộc, cô gái kính nể anh bởi tài trí và quyền lực của mình. Anh trị vì mùa Xuân của hành tinh X. Cô tạm đặt tên cho anh là
Calvin _ Thần Diệc Nho


Người kế nhiệm Thần tộc và củng chính là Thần chủ tương lai. Một người trầm lặng khó hiểu. Anh mang sức mạnh của mùa hè oi bức nhưng rực rở sắc màu. Cô gái thích anh và...iu anh một cách lặng lẽ.
Chun _ Ngô Cát Tôn


Người thứ 3 của gia tộc Thần là một chàng trai nhiệt tình cởi mở, anh sở hửu quyền năng tuyệt diệu của mùa Thu trên hành tinh X
Jiro _ Uông Đông Thành


Sở hửu dòng máu nửa Thần nửa Tiên, anh kế nhiệm chức trưởng lão từ người cha quá cố, là vị thần cuối cùng trị vì mùa đông băng giá trên hành tinh X:
Arron _ Viêm Á Luân


Bộ tứ của Thần tộc:



Được sửa bởi Admin ngày Wed Jan 14, 2009 3:31 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Mon Dec 22, 2008 6:55 am

Casting ( tiếp theo)

Bởi tính đam mê khám phá những bí mật của vũ trụ và khoa học hiện đại,cô bé mang vận số may mắn vén được bức màn bí mật về thế giới song song 2 chiều.
Ella _ Trần Gia Hoa



Bạn rất thân của Ella nhưng hoàn toàn trái ngược với Ella, cô bạn này thích mơ mộng và rất lãng mạn. Cô từng có một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng...
Selina _ Nhậm Gia Tuyền




Một người bạn nửa của cô gái mang vận số may mắn, củng say mê khoa học, củng thích mơ mộng. Tóm lại cô là sự dung hòa tính cách của Ella và Selina.
HEBE _ Điền Phức Chân




Nhóm 3 người bạn




Cô là điểm khởi xướng phát sinh câu chuyện này. Là tiểu thư cao quý của tộc Tiên uy dũng, với cô mọi thứ đề có thể dể dàng đạt được chỉ trừ....và là người bạn đăc biệt của ba cô gái tộc người
Cai Yi Zhen _ Thái Nghi Trân




Một vị Tiên mang trong mình những quyền năng bậc nhất, gánh vác trên vai sự tồn vong của cả bộ tộc, một người với nhiều tính cách khác nhau....tất cả chỉ là chính mình khi anh đối diện với ba cô gái ....họ là ai nhỉ???
Joe _ Trịnh Nguyên Sướng


Được sửa bởi Admin ngày Sat Jan 10, 2009 7:37 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Mon Dec 22, 2008 7:04 am

Chap 1:


Tại phòng thí nghiệm một trường trung học
Bùm....xoảng....!!!

[Thầy giám thị] Ối...cái gì thế này???
[Học sinh] Thầy ơi đừng bước vào.

Nhưng đã muộn rồi.
Vị thầy giáo nọ đạp phải thứ gì đó trơn lùi và đi 1 mạch 180 độ, va vào vách ngăn của phòng thí nghiệm
Rầm....
Bất tỉnh nhân sự.

[Hebe] chết rồi, chết rồi...làm seo bi giờ ???
[Ella] có gì mà phải sợ, thất bại lần này mình sẽ rút kinh nghiệm cho lần sau.
[Hebe] ôi...ko mình nói thầy giám thị kià...ông ta chết rồi hay sao đó!?
[Selina] làm gì chết chứ, còn thở phù phù đây này.
[Ella] hihihi, thầy chỉ xỉu thôi, ko sao đâu. Bồ cho ổng uống thứ này là tỉnh ngay thôi.

Ella đưa ra 1 chai gì đó có chứa thứ chất lỏng màu xanh lục, trông...ghê ghê, gớm gớm.

[Selina] thứ gì thế?
[Ella] hổn hợp Natrinitrat, clo, khí hidrocacbonat, ít crom vài chất xúc tác linh tinh mình ko nhớ nổi nhưng hửu hiệu khi dành cho những nguời hay bất tỉnh.
[Hebe] eo ơi...hổng biết uống vô có sao ko nửa.
[Ella] mình từng cho pa pa của mình uống rồi, ổng lập tức tỉnh dậy phun ra phèo phèo. Hiệu nghiệm ghê gớm lắm. cứ thử đi.

Selina đổ một ít vô miệng thầy và ngay lập tức

[Thầy] ôi cay quá, nóng quá, oẹ...oẹ... Thứ gì thế này???

Thầy vừa phun, vừa hét, vừa nhìn dáo dác xung quanh và...mắt ông ngừng lại ở 3 cô học trò.

[Thầy] ra là 3 trò???? ra khỏi phòng ngay và tiến thẳng về phòng tôi, 3 trò sẻ chịu phạt và....và....ôi sao thế này???

Quanh miệng thầy chủ nhiệm, râu mọc ra tua tủa, cứng như chổi và....sưng vù lên.
[Thầy] à ò ella ải ông??? au...au...ửa ị o ầy...au!!!
[Ella] dạ, thầy nói gì trò nghe hổng hiểu.
[Selina] là trò ella phải ko? mau mau chửa trị cho thầy, mau.
[Ella] à ra thế, trò chưa biết khắc phục tình trang này vì pa pa của trò củng từng niếm thứ thuốc kia nhưng ko có triêu chứng như thầy.
[Thầy] eo...eo...???
[Selina] - phiên dịch- seo seo???
[Hebe] em có cách rồi thưa thầy.
ella, thầy] cách jì, ách ì??
[Hebe] thầy chịu khó uống thêm 1 ngụm nửa chắc sẽ trở lại như củ, em thấy các nhà khoa học thiên tài thường áp dụng những cách lặp lại những gì đã xảy ra để tìm được nguyên nhân chính.
[Selina] nhưng ella hổn phải là thiên tài, nếu như ko muốn nói là thiên...tai.
[Thầy] ư..ư...( miệng sưng quá ko thể nói được nửa)
[Hebe] mau cho thầy uống đi, kẻo hậu quả khó lường.

Ella nhanh chóng đổ vào miệng thầy một ngum nửa.

[Thầy] a..a...a....chết tui...!!!
[Selina] - lại phiên dịch - a,a,a chết tui.

[Thầy] khỏi cần dịch dùm nửa, tui nói lại được rồi. Ba trò mau theo tui, nhanh nào, giải thích xem tại sao phòng thí nghiệm lại ra nông nổi này?

Cả 3 lót tót đi theo sao thần chủ nhiện khó tính.

[Ella] - thì thầm.- biết thế mình ko cho ổng trở lại bình thường.
[Thầy] tôi nghe trò nói gì đấy nhé trò Ella


Được sửa bởi Admin ngày Wed Jan 14, 2009 3:41 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Mon Dec 22, 2008 7:09 am

CHAP 2:

Tại phòng thầy giám thị.
[Thầy] nói, ai bày ra trò thí nghiệm lung tung này. ai làm phòng thí nghiệm tan nát thế kia?
Một cánh tay giơ lên mạnh dạn
[Ella] dạ, em.
Thầy giận tím mặt
[thầy] là trò ư??? trò đã phá hoại phòng thí nghiệm này biết bao lần rồi nhớ ko? Lần này tôi phạt trò đi lao động cho trường 2 tuần lể. 2 trò Selina và Hebe ko biết ngăn cản bạn củng bị phạt chung nhưng tôi ko để 3 trò lại hợp lại làm 1 đâu.
[Ella] xem ra lần này thầy giật thiệt òi.
[Thầy] câm ngay!!! Em, Selina bắt đầu từ hôm nay phải sang lớp D học, ko được cùng lớp với Ella nửa. Ngày xưa trò ngoan hiền nhất lớp giờ nhìn lại xem, có trò tinh ngịch nào của Ella mà ko có mặt Selina đâu?
[Ella] - thì thầm trong bụng - hy vong ko tách Hebe khỏi mình.
[Thầy] cả trò Hebe nửa, củng sang lớp D luôn, ko học lớp A nửa.
[Ella] ôi tàn đời con rồi, chúa ơi!!!
---------------------------------------
Bước ra khỏi phòng thầy giám thì mặt người nào người nấy buồn hiu
[Selina] Ella ơi, ko được chung lớp với nhau rồi, từ nay mình ko thể sát cánh cùng cậu nửa.Buồn quá đi thôi !!!
[Hebe] ko, tuy khác lớp nhưng hể cậu cần bọn mình thì cứ gọi, mình sẻ giúp cậu bằng mọi giá. Mình rất thích những sáng chế của cậu.
[Ella] vậy nhé, vổ tay ăn thề nào
[Ella, Selina, Hebe] yeah...!!!
-----------------------------------------------
Tại khu vườn phía sau trường.
[Thầy] trò Ella quét sạch lá khô rơi rụng quanh khu vực này và nhớ ko được tìm góc nào mà đánh 1 giấc nhé. Tôi sẽ quay lại kiểm tra.
Thầy vừa quay đi 1 lúc là Ella vội lôi từ trong túi xách ra 1 thứ, lại là thuốc gì đấy màu vàng chanh óng ánh và đổ xuống nền cỏ. Lá vàng lập tức biến thành lá xanh tươi tốt
[Ella] xong, có cái lá vàng nào đâu mà quét chứ, đi đánh 1 giấc chờ thầy quay lại thôi.




[/font]Vừa đặt đầu nằm xuống bãi cỏ
[giọng nói] wow...ở thế giới này người ta củng biết phép thuật nửa
Ella vờ như ko nghe thấy, vẩn nhắm mắt và lắng tai nghe.
[Giọng nói] thiệt ko uồng công chuyến đi này, mình tìm được cứu tinh rồi. hoan hô hoan hô...
[Ella] ồn quá !! yên cho tui ngủ nào. Mấy nhóc con đi chồ khác chơi nhé.
[Giọng nói] ui !! cường độ âm thanh thật chuẩn và khí thế, người có tư chất lãnh đạo đó nhé.
[Ella] - bực bội - Đã bảo đi chổ khác chơi mà.
Vừa dứt lời thì những ngôi sao lấp lánh chợt rơi xuống mặt và đầu Ella, cô giật mình ngồi bật dậy
[Ella] hả cái gì vậy nè, sao ư??? ngôi sao ư??? trời sắp sập à.
[giọng nói] sập gì mà sập cuhứ, là tui nè.
Rồi ánh sáng các sao chợt rực lên và tụ về 1 chổ, chúng dịu đi dần và thay vào chổ sáng ấy là 1 con người, ko ko..phải nói là 1 người con gái, củng ko, phải nói là 1 thiên thần.

Ella] á á á...người chim,.
[cô gái] gì mà người chim, tôi là Tiên, tộc tiên đấy. tên tui là Zhen.

Ella liền chạy đến bên cô gái, tay phải sờ soạn ,tay trái vuốt ve...

[Ella] wow...mình vô tình thí nghiệm thành công sao trời? Thuốc mình nhỏ xuống lá vàng tạo ra người Tiên hả trời??
[zhen] nè, nhột quá, ngừng lại đi ngừng lại dừng sờ lung tung khắp người tui mà!!!
[Ella] hả??? vậy là mình đang ngủ mơ, mơ mới thấy Tiên xinh đẹp thế này.
Liền chấp tay khuấn vái
[Ella] Tiên thương con phù hộ cho những thí nghiệm của con luôn luôn thành công, phù hộ papa con trúng số xây riêng cho con 1 phòng thí nghiệm hiện đại, phù hộ 2 người bạn thân của con lại học cùng lớp con.
[Zhen] ôi, cầu ngụyên nhiều quá, tôc trưởng của mình chắc ko đáp ứng nổi.

Vừa lúc đó Ella nghe 1 tiếng bước chân đang tiếng tới, tiếng sột soạt bước đi trên lá càng lúc càng gần.
Ella nhìn lại thì Zhen đã biến đâu mất tiêu.

[Thầy] Ella, trò đâu rồi.
[Ella] dạ có mặt ạ!
[Thầy] trò đã quét xong chưa?
[ella] ơ...thầy kêu trò quét lá vàng nhưng mà nhìn xung quanh hổng cóa cái lá vàng nào hết nên...trò ko có quét.
[Thầy] Cái gì?????

Nhưng quả thật dưới chân ông toàn là lá xanh rơi đầy, 1 chiếc lá màu vàng củng ko thấy.

[thầy] ơ...vậy quét hết số lá xanh này, nếu nó màu vàng củng quét hết luôn.
Đừng hòng bày trò trước mặt tôi.
[Ella] ơ...thầy ơi tự dưng trò đau bụng quá, thầy cho trò đi toalet chút nha ko thôi...ý da đau quá.Trò vừa đánh gấm đó ạ.
[Thầy] ôi...trò... trò...!!!!

Bỏ mặc ông thầy ở đó Ella chạy vù đi.

{ella} sao bi giờ, phải quét hết số lá đó sao?? mệt lắm, trời lại đang nắng gắt thế kia. Mau nghĩ ra cách gì thôi, mau mau thôi...!!!

Vừa đi vừa suy tính mưu kế thì Ella va vào 1 người đang đi ngược lại.

[Ella] mắt mủi để đâu vậy hả???
[Selina] ủa, ella ,cậu có sao ko??
[Ella] ơ, Selina, cậu...cậu...sao xách 2 xô nước nặng thế kia?
[Selina] mình đang lau chùi toalet nè. Thầy bảo nếu cậu ko làm xong công việc quét dọn thì mình và Hebe củgn ko đc phép về.
[Ella] trời , thầy ác quá thế. Hebe đang làm gì thế kia??
[Selina] cậu ấy đang lau sàn đấu nhu đạo, giặt giẻ lau và sắp xếp các dụng cụ thể dục.
[Ella] gzừm...mình chịu phạt là đủ rồi, thầy....hừm...bất nhân thì đừng trách Ella này bất nghĩa.
[Selina] cậu lại bày trò gì a?? thôi đừng mà ella, cậu thu dọn xong số lá vàng là tụi mình được miễn hình phạt rồi.
[Ella] cậu đừng lo, mình biết mà.
Ella hầm hầm quay trở lại tìm thầy giám thị.


Được sửa bởi Admin ngày Wed Jan 14, 2009 3:43 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Sat Jan 10, 2009 9:05 am

Chap 3:

Ella hầm hầm quay trở lại tìm thầy giám thị.
[zhen] cần mình giúp ko???
[Ella] ai đó, ghét trò lén lút lắm , ai...ai đó?? ( ella nhâu mày, mắt liếc xung quanh )
[zhen] ui...cường độ âm thanh thật chuẩn, zhen...là zhen đây.
Lúc này Ella mới bình tỉnh nhớ lại người bạn tự xưng là tộc tiên vừa gặp lúc nảy.
[Ella] e hèm, xin lổi mình đang giận wá nên wên mất cậu. THế cậu có cách gì giúp mình sao?
[zhen] dể ẹc. Rồi cậu sẻ thấy.
Khi Ella quay lại gặp thầy.
[Thầy] sao trò đi nhanh vậy??? Giả bộ bày trò quỉ quái gì nửa ư?
THầy vừa dứt lời thì thấy Ella há hốc miệng, mắt trợn tròn, tay run rẩy chỉ phía sau lưng thầy.
[Thầy] lại trò gì nửa kia? Đừng hòng lừa được ta nhé.
Ông vừa quay lại thì:




Lăn đùng ra té xỉu tại chổ

Ella đinh ninh đó chính là do Zhen biến hình thành nên...cô mạnh dạng bước đến xoa xoa, nắm nắm, vịn vịn vào bộ xương của thần chết.

[Ella] Chu choa, Zhen tài thiệt, bạn biến hình thành thần chết hay thiệt, giống y chang luôn.

Chợt, vị thần chết này vung cao lưỡi hái nhằm vào Ella, 2 hốc mắt tỏa ra luồng khí lạnh rợn người

[Zhen] còn ko mau chạy.

Ella chưa kịp phản ứng, chưa kịp định thần thì....

Keng....

[size=18]Ella chỉ kịp hé 1 bên mắt nhìn xem kí gì đang xảy ra với mình.Trước mặt cô, 1 thanh kiếm sáng choang đã đở được lưởi hái tử thần toan bổ vào đầu Ella.

Mở nốt 1 con mắt còn lại...

{Ella}chu choa, ai mà đẹp trai dử vậy? phong độ dử vậy? wow...mình lần đầu gặp được người như thế...thiệt là...handsome chết đi được!!!




Ella quên mất mình đang gặp nguy hiểm, cô như hóa đá trước vị cứu tinh của mình.

[Zhen] mau chạy đi thôi, còn ngồi đó.

Ella bị Zhen nắm tay lôi đi mà vẩn còn luyến tiếc nhìn lại vị cứu tinh của mình.

{Ella} hôm nay mình nằm mơ ư? Sao lại có nhiều chuyện lạ lùng xảy ra thê này? nào là gặp Tiên, rồi gặp Tử THần, giờ gặp cả bạch mã hoàng tử???

[Zhen] bạn sao rồi??

Hươ tay trước mặt Ella

[Zhen] Sao rồi???

[Ella] hả? ừa, ổn mà.

Ella định thần lại.

[Ella] khoan, khoan...lúc nảy, lúc nảy cậu bảo giúp mình mà. Thế cái con ma, ko ko cái ông tử thần từ đâu chui ra thế? ko phải cậu hóa phép ra sao?

[Zhen]hoá phép ư? làm jì mình có năng lực gọi tử thần chứ? lúc đó mình chỉ định nhờ thần rừng của khu vườn dọa ông thầy của cậu thôi. Nhưng mình chưa kịp làm gì thì tự dưng lão thần chết xuất hiện.

[Ella] CÁI GÌ??? là ..là ...thần chết thật 100% hả??? trời, tui còn sờ sờ chạm chạm vào vì nghỉ đó là do bạn hóa thân ra. À, còn cái người lúc nảy cứu mình, là người tộc của bạn phải ko???Anh ta là ai???tên gì thế???

[Zhen] hổng biết.

[Ella] thôi đừng giấu mình mà, là tộc trưởng của cậu phải ko??

[Zhen] thiệt mình hổng biết người lúc nảy.

Chợt Ella lại trơn tròn mắt, miệng há to

[Zhen] gì nửa vậy?

[Ella] Thầy...Thầy chủ nhiệm, mình đã bỏ thầy ấy lại.

Thế là cô chạy vù lại chổ lúc nảy.

Vị thần chết củng mất tiêu, anh chàng cứu tinh đẹp trai củng mất tích, thầy chủ nhiệm vẩn nằm đó như chưa có gì xảy ra. Ella ra sức lay tỉnh thầy.

[Thầy] ơ...trò Ella, trò làm gì ở đây, thầy sao lại ở đây nhỉ?

[ella] ơ...thầy...thầy ko nhớ tại sao thầy ở đây ư?

[Thầy] thầy nhớ là thầy đang đi trực quanh hành lang mà.

{Ella} trời, dường như ổng quên hết những gì xảy ra rồi. Thế may cho mình quá.

[ella] ơ em ko biết, hình như thầy chọn chổ này nghỉ trưa thì phải. Em ko làm phiền thầy nửa, em về nhé.

Ella hí hửng chào thầy rồi chạy vù đi tìm Hebe và Selina.


Được sửa bởi Admin ngày Wed Jan 14, 2009 3:54 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Sat Jan 10, 2009 9:19 am

Chap 4:

Khi gặp 2 người bạn của mình Ella liền kể lại những gì vừa xảy ra nhưng:

[Hebe] cậu bị sốt hay nằm mơ chưa tỉnh vậy?
[Selina] ko, mình nghĩ cậu ấy đã uống phải thứ thuốc gì đấy do chính cậu ta chế ra. Ella luôn như thế mà.
[ella] Stop, stop...mình xin thề với 2 cậu tất cả là sự thật. Mình sẽ gọi Zhen ra để chứng minh. Zhen mau hiện thân giúp mình đi.
[tiếng của Zhen] phải hiện ra sao? 2 người này có đáng tin ko?
[Ella] 2 cậu ấy là bạn thân nhất của mình, hảy tin mình.

Vừa dứt lời thì một ánh sáng chói lòa vụt lên, chúng từ từ dịu đi nhường vào đó là hình ảnh 1 người con gái xinh xắn với đôi cánh màu trắng phía sau lưng, đang mỉm cười.

[zhen] mình là zhen, người tộc Tiên. Ella ko nói dối với 2 người đâu.
Hebe và Selina ngơ ngác, hóa đá....
Ella phải véo vào má 2 cô bạn thật mạnh họ mới có lại phản ứng.
[Zhen] mình thấy sự tài phép của Ella nên muốn nhờ cậu ta giúp mình, giờ có thêm 2 cậu, mình hy vọng là các cậu củng đồng ý giúp mình.
[Selina] tài phép của ella ư? mình có nghe nhầm ko nhỉ??? mà bọn mình có thể giúp đc gì cho cậu.
[Zhen] mình .... mình.....cải lời anh của mình, lén lấy cắp viên ngọc quyền năng này và cho nó vào con tàu bước nhảy. Mình chỉ tò mò xem nó hoạt động thế nào thôi nhưng...liền bị một lực hút cực mạnh đẩy văng vào thế giới của các cậu.




[Hebe] nghe sao giống mấy cái phim khoa học viển tưởng mình xem trên phim quá.
[Ella] thế con tàu bước nhảy gì gì đó của cậu đâu?
[Zhen] mình ko biết, mình bị hất văng vào khu vườn lúc nảy cho tới khi tỉnh lại và gặp Ella đây.
[Hebe] ủa, sao cậu nói được ngôn ngử của tụi này, sao cậu biết đây là thế giới khác thế giới của cậu? Sao cậu lại nhờ tụi này giúp cậu và tụi này phải giúp gì cho cậu?
[Selina] Đúng đó.
[Zhen] mình...mình...hổng biết phải làm gì nửa, mình cần tìm lại con tàu trước đã. Mình vẩn dùng ngôn ngử của mình nhưng nó đã được lọc lại thành ngôn ngử của các cậu thông qua viên ngọc quyền năng này. Thế giới của các cậu và của mình cùng tồn tại song song nhau và tách rời, bọn mình biết tất cả mọi việc bởi sự cai quản của tộc trưởng.
[selina] xem ra thế giơi của cậu ấy phát triển hơn tụi mình. Nhưng làm sao con tàu ấy có thể đưa cậu tới đây.
[Zhen] đó là do cơ cấu bước nhảy lập thể anpha của tàu. Như cậu biết đấy, 2 đường thẳng song song thì sẽ ko bao giờ gặp nhau tại một điểm bất kì. Nhưng với cơ cấu bước nhảy lập thể anpha , tàu sẻ chập đôi 2 đường thẳng này lại và chúng trùng nhau vô số điểm.
[Selina] mơ hồ quá, khó hiểu quá.
[Ella] thì cậu cứ nghỉ là có 2 đường thẳng A và B song song nhau, có con ruồi đang đậu lên đường thẳng A, tự dưng nó nổi hứng bay cí vù sang đường thẳng B và đậu lên đó. Vô cùng dể hiểu. Con ruồi là tàu của Zhen, cánh ruồi là cái cục anpha gì đó.
[Hebe] thiệt pó tay với cậu luôn. Nhà khoa học nào mà giải thích kiểu đó chắc bị toàn thế giới cho ăn đập quá.
[zhen] ừa thì đại khái là thế.
[Selina] mình cứ cho là vậy đi nhưng tàu của Zhen như thế nào, ko biết thì đi đâu mà tìm.
[Zhen] mình sẽ cho các cậu thấy hình ảnh con tàu thông qua bộ nhớ của mình
[Hebe] = cách nào?
[Zhen] 3 cậu nhắm mắt lại, đặt tay lên hòn đá này và tập trung nghỉ về mình, tức nhớ về hình dáng của mình.
Cả 3 làm theo và
[Selina,Hebe] mình thấy con tàu rồi




[Ella] mình thấy anh ta rồi!!! ôi thiệt mê chết người, body của anh ta hấp dẩn quá

[Zhen, Hebe, Selina] hả??? Anh ta nào ở đây??

[Ella] Xin lổi, mình mình...( le lưỡi ) tập trung nghĩ về Zhen đó chứ nhưng hổng hiểu sao lại thấy anh chàng cứu tinh của mình lúc nảy, còn thấy cả cảnh anh ta đang thay đồ nửa.
[Selina] sao...người đó đang thay đồ?? cậu thật quá quắt.
[Ella] xin lổi mà!!!
[Zhen] vậy là lúc đó người đó củng đang nghĩ về cậu nên cậu mới thấy anh ta. Hebe và Selina thấy đc con tàu vì mình truyền hình ảnh con tàu trong trí nhớ mình sang cho 2 cậu ấy khi 2 cậu ấy nghỉ về mình.
Ella reo lên hạnh phúc
[Ella] thiệt ư???


Được sửa bởi Admin ngày Wed Jan 14, 2009 4:25 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Sat Jan 10, 2009 9:44 am

Chap 5:

Tại một nơi khác
[Chun] ai, ai, ai đang nhìn ta đó??? Mau ra đây.

[Calvin] gì thế Chun? Có kẻ đang rình rập chúng ta sao?

[CHun] mình ko rỏ nửa. Nhưng...quả là lúc nảy mình có người đang nhìn mình. mà thôi bỏ đi chắc do ảo giác.

[Calvin] Hẳn là do sự việc bất thường ban sáng nhỉ, cậu còn bị ám ảnh ư?

[Chun] Rỏ ràng mình và tử thần đang đấu nhau, tự dưng ko gian xung quanh thay đổi, rồi tên tử thần tự tan biến, 2 giây sau mình rơi vào trang thái vô hồn. lúc ý thức được thì thấy 1 con bé sắp bị tên tử thần giết chết, mình vôi vung đao ra đở lưởi hái của con tên khốn đó. Mà củng lạ thật, cách ăn mặt của con bé đó lạ lắm ko giống như chúng ta.

Calvin chăm chú lắng nghe những gì mà Chun kể lại

[Calvin] rồi sao cậu lại quay về đây được?

[Chun]mình chẳng rỏ, sau khi để tên tử thần đó chạy thoát, mình có đuổii theo nhưng...calvin ạ,, cậu ko thể tưởng tượng nổi đâu. Cảnh vật xung quanh đó thật giống như mùa xuân quyền phép của cậu, mình thấy có 1 người nằm ngất tại đó, trang phục ông ta lạ lùng y như con bé luc nảy.Để chắc ko xảy ra phiền phức mình đã rút 1 đoạn kí ức của ông ta.

[Calvin] cậu vẩn chưa kể = cách nào mà cậu quay về đây được?

[Chun] ko rỏ, tự dưng mình lại rơi vào trang thái vô thức và lúc tỉnh lại mình thấy cậu đang săn sóc cho mình.


[color=blue][calvin] thật ko ổn rồi Chun ạ, cậu đã để tên tử thần chạy thoát tức là hắn ta vẩn còn lang thang tại cái nơi mà cậu cho là lạ lùng kia. Cái con bé mà cậu gặp có thể là đối tượng truy lùng số 1 của hắn ta hiện nay.

[Chun] thì sao nào? Họ củng phải biết tự vệ như chúng ta thôi.

[Calvin] Cậu bảo là những người cậu thấy ăn mặc lạ lùng ko như chúng ta, có thể họ là 1 tộc người nào đó và ko có những quyền năng như tộc chúng ta.

[Chun] củng có thể lắm nhưng làm sao chúng ta có thể giúp họ?

[Calvin] mình vừa nhớ ra cậu có rút 1 phần kí ức của người bất tỉnh, sao chúng ta ko xem thử mẩu kí ức đó là gì thông qua gương thần của cha cậu?




[Chun] phải đó, đi nào.
[Calvin] việc này ko thể thiếu Jiro và Arron đc, mình phải đi báo 2 cậu ấy biết.

Tại phòng nghị sự của cha Chun
[Chun] may mà ông ấy ko có trong phòng. Mà Arron đâu nhỉ?
[Jiro] cậu ấy đang cai quản thời tiết mùa này nên ko thể tới đây được.
[Calvin] mau bắt đầu đi nào.

Chun rút ra 1 lọ thủy tinh có chứa một thứ dung dịch trong suốt và đổ lên mặt gương. Lập tức chiếc gương nhòe nhoẹt những hình ảnh ko rỏ ràng
[Calvin] thế làm sao mà xem đc chứ.
[Jiro] ơ...hình như...mình từng thấy tộc trưởng sử dụng chiếc gương này. Mình thấy ông ấy cắt tay và nhỏ 1 giọt máu của mình lên mặt gương.
[Calvin] thế ư, Calvin lập tức hóa ra 1 vật nhọn và đâm vào ngón tay của mình, giọt máu rơi xuống mặt gương.
[Calvin] a, thấy rồi.
[Jiro, Chun] bọn mình có thấy gì đâu.
Calvin đưa vật nhọn cho 2 người kia.
[Calvin] Cho tí máu đi gương thần mới chịu khai nhản cho 2 cậu.
Cả 2 làm theo...
thông qua kí ức của thầy chủ nhiệm cả 3 trông thấy cảnh tình 3 cô nàng Ella, Hebe và Selina phá phách phòng thí nghiệm thế nào, chọc giận thầy chủ nhiệm và bị phạt ra sao.
[Chun] eo ơi, thế giới của con bé đó đẹp thật, cây cối và không khí thật thoáng mát trong lành ko như của chúng ta.
[Calvin] mình thấy con bé mà cậu gặp có chút tài năng đấy nhỉ , tuy nhiên hơi nghịch ngợm 1 chút.

Lúc này Jiro vẩn còn say sưa ngắm nhìn cô gái có mái tóc dài thon thả
[Calvin] Jiro, Jiro, cậu nhìn gì mà chăm chú vậy?
[Jiro] cậu có nhìn thấy cô gái kia ko? Mình có cảm giác đã từng trông thấy cô gái này rồi.
Jiro chỉ tay vào Selina
[Calvin] ơ, đã từng trông thấy là sao? Bọn mình được chọn là Thần đại diện cho cả tộc nên từ nhỏ đã cấm các nử nhi nhìn vào mặt chúng ta. Bọn họ đi đâu cùng phải trùm khăn kín mặt kia mà. Cậu mà để tộc trưởng biết chắc sẻ nguy to đấy.

[Chun] miển cha của mình ko biết là êm mọi chuyện thôi. Giờ làm sao quay lại nơi đó để bắt tên tử thần ?
[Jiro, Calvin] ko biết.
[Chun] Hy vọng Arron có cách. Cậu ấy mang 2 dòng máu Thần và Tiên nên có thể Arron sẻ nhờ tộc tiên giúp chúng ta.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Fri Jan 16, 2009 3:16 am

Chap 6:

Cả bọn tức tốc đi tìm Arron nhưng...ko thấy cậu ta đâu cả. Tứ bề đều là tuyết trắng mênh mông



Quả thật phong cảnh mùa đông dưới quyền lực của Arron, chúng trở nên hùng vĩ và đẹp lạ thường, không quá rét buốt, ko có những trận bão tuyết càn quét. Calvin tuy là thần đại diện cho mùa xuân nhưng anh lại đặc biết yêu thích mùa đông của Arron.

[Calvin] mình bảo đảm cái này là tác phẩm của cậu ta.



Jiro] nhưng cậu ta đâu nhỉ? Chưa bao giờ cậu ta rời bỏ trách nhiệm khi đang làm nhiệm vụ kia mà.
Cả 3 cố tìm cho ra Arron nhưng...vẩn vô vọng.
[Jiro] mình linh cảm có chuyện ko lành đã xảy ra với cậu ta.
[Chun] nhưng mổi khi có việc ko lành, bọn mình đều phóng hỏa tiêu hay để lại ám hiệu kia mà, với lại xung quanh đây chẳng có dấu tích j cho thấy đã từng xảy ra cuộc đọ sức cả.
Calvin trầm ngâm suy nghĩ
{Calvin} - Đọ sức, sử dụng quyền năng khi đang thi hanh nhiệm vụ, việc lạ...có thể , có thể...!!!
Chợt Calvin reo lên
[Calvin] này này...sáng nay Chun từng gặp phải chuyện lạ khó lí giải khi đang đọ sức với tử thần. Còn Arron , cậu ta dùng quyền năng khi thi hành nhiệm vụ . Tóm lại cả 2 cậu đầu phải dùng quyền năng trong cùng 1 lúc và...mình có thể đoán rằng...Arron đang bị kẹt ở nột nơi nào đó, và nơi đó có tên tử thần chúng ta đang tìm.
[Chun, Jiro] Sao??? bị kẹt lại ở chổ con bé ăn mặc kì lạ???
[Calvin] rất có thể, và giờ trách nhiệm của bọn mình càng nặng hơn khi phải đem Arron về, nếu ko cả thế giới của chúng ta sẽ chìm mãi trong mùa đông lạnh giá này.
[Jiro] nói thì nói thế nhưng làm sao đến đc nơi con bé kì lạ đó?
[Chun] ta phải tìm tộc tiên thôi, hy vọng họ có thể giúp ta.
[Calvin] ko dể đâu Chun ạ, tuy tộc Thần và tộc Tiên ko thù oán gì nhau nhưng hàng nghìn năm nay cả 2 tộc ko hề qua lại. Lúc cha Arron còn sống, 2 người mổi năm chỉ được gặp nhau 1 lần duy nhất vào ngày cuối cùng của mùa đông thôi.
[Jiro] thế mẹ cậu ấy?
[Calvin] vẩn còn sống và hiện là một trong bát đại trưởng lão của Tiên tộc. Muốn tới nơi đó chúng ta phải xông qua Thiên Tộc Môn.
[Chun] mình ko tin Arron đang gặp nạn mà bà ta ko giúp.
[Calvin, Jiro] được, phải giúp Arron thôi!!!
Thế là cả 3 nhắm thẳng đường tới Thiên Tộc Môn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Fri Jan 16, 2009 3:23 am

Chap 7:


Tại thế giới của Ella

Trên căn gác xếp của một ngôi nhà.
[Phịch]
tiếng của một vật gì đó rất nặng rơi xuống sàn nhà.
xung quanh căn gác xếp mọi thứ đều bị 1 lớp băng bao phủ.
[tiếng nói] gì thế này?? mình đang lơ lửng trên bầu trời mà. ui da, ê mông quá!!! Mà nơi này là nơi nào mà bẩn quá thế này???
Người lạ mặt vừa phủi bụi vừa đứng dậy
[Binh]
[tiếng nói] ui da, bể đầu tui rồi.cái quái quỉ gì thế này?
Thì ra do trần nhà và sàn gác cách nhau ko xa mấy nên anh ta bị cụng đầu là phải.
bất chợt có 1 giọng nói vọng lên
[giọng nói] Hebe ơi con lên gác xem có gì trên đó ko mà ba nghe hình như là có chuột chạy trên đó ấy.
[Hebe] dạ!!!
rồi tiếng bước chân hối hả càng lúc càng gần.
Tiếng cửa mở kọt kẹt và.
[Hebe] á á á !!!
Hebe bị trượt chân trên sàn gác phủ băng, đôi dép mang trong nhà vô tình biến thành ván trượt đưa cô lướt trên mặt sàn và...
Rầm
Hebe lao thẳng tới chổ người lạ mặt đang đứng,cô ôm chầm lấy anh và đẩy anh với một tốc độ nhanh kinh khủng. Kết quả là cả 2 bị hất văng vào tường.
Lưng của chàng đau buốt khi va mạnh vào tường, tức tối anh chàng định hét lên nhưng...
[Hebe] xin lổi, xin lổi anh có sao ko?
Anh ta như hóa đá trước đôi mắt long lanh như 2 hạt ngọc của Hebe.
[người lạ mặt] ở đâu ra 1 con bé thế này? lại dám ko che mặt khi gặp Thần nhỉ?
{hebe} sao lại có người lạ mặt trên gác của mình nhỉ?
như sực nhớ ra điều gì chợt cô hét to dử dội
[Hebe]Á Á Á...!!!!ba ơi có trộm, trên gác có trộm!!!!
[Người lạ mặt] - bịt tai - trời ạ, cô ta phát ra thứ âm thanh gì mà chói tai thế này?!

Chịu không nổi những âm thanh chát chúa đó, cậu ta vung tay và....Hebe hóa thành 1 tượng người bằng băng.


Lại tiếng bước chân hối hả, càng lúc càng gần.
Người lạ mặt ko biết phải làm sao, chẳng biết làm gì...cậu ta lại vung tay và tất cả mọi thứ đều trở lại như củ. Căn gác trở lại như lúc đầu đầy bụi bẩn nhưng...thiếu vắng 2 người đó là Hebe và anh chàng lạ mặt đó.
[cha của Hebe] lạ nhỉ mới nghe tiếng con bé gọi mình kia mà!!!??? thế mà con bé biến đâu rồi nhỉ?

Ông đi vòng quanh căn gác và lại trở xuống nhà.
Khi cánh cửa căn gác vừa khép lại....Mọi thứ lại trở về hiện tượng đóng băng
[Người lạ mặt] phù...mệt chết đi được , lần đầu tiên dùng thuật ẩn thân, hic hic...hao tổn năng lực quá!!!
Cậu ta nhìn quanh, mọi vật đều rất lạ lẩm
{người lạ mặt} quái lạ...sao lại như thế này, lúc nảy mình đang ra sức trạm khắc các nhánh cây kia mà?????sao ...sao mọi thứ tự nhiên lại thay đổi thế kia?

Cậu ta chợt rùng mình khi nhìn vào cô gái mà mình vừa cho đóng băng. Cô ko dùng khăn che mặt khi đối diện với anh nên anh có dịp nhìn thật sâu vào đôi mắt của cô,đôi mắt sáng và đẹp lạ lùng. Cô mặc một loại trang phục gì đó thật ngắn, thật gọn gàng và củng thật xinh xắn ( phải công nhận điều này thôi!).
Anh nhìn cô chăm chú như một nhà điêu khắc đang chiêm ngưỡng tác phẩm đầu tay của mình. Cho đến khi...
[Rắc...Rắc]

Những vết băng bao phủ trên người Hebe dần dần nứt ra...


{người lạ mặt} ấy chết, pháp thuật của mình dần hết tác dụng rồi!!!

Mặt băng phủ trên gác nhà Hebe củng dần dần tan thành nước.


{người lạ mặt} sao bi giờ?? sao bi giờ nhỉ??? Đúng rồi phải cầu cứu các cậu ấy thôi, hy vọng là Calvin có cách giúp mình.
Thế là cậu ta lôi ra từ tróng túi áo một lọ thủy tinh màu xanh nước biển, tháo bỏ nút chai và cậu hất mạnh nó lên không trung.
Củng vừa lúc đó lớp băng trên người Hebe vỡ ra, cô ngã nhào xuống sàn gác xếp nhưng may thay người lạ mặt trông thấy, cậu nhanh tay chụp lấy thân hình của cô và kéo cô lại.

Một loạt pháo bông trổ ra từ miệng chai làm nổ tung một góc nóc nhà, hất văng cả Hebe và cậu trai lạ mặt vào không trung.
Cậu trai lạ mặt cố gắng giữ chặt Hebe trong khi cô vẩn còn trong tình trạng vô thức.
{người lạ mặt} trời ạ, nặng chết đi đc, nhưng...mình mà buông cô này xuống chắc cô ta chỉ có nước tan xương!!!!
Tuy nghĩ thế nhưng cậu ta vẩn có gì chặt lấy Hebe.
Mãi một lúc lâu khi lực đẩy yếu dần, cả 2 bắt đầu rơi nhanh xống mặt đất.
{người lạ mặt} tiêu rồi, hổng biết mình còn đủ năng lượng để tạo kết giới ko nửa. Eo ôi, chẳng muốn tan xương nát thịt ở cái chốn quái quỉ này, phải cố thử mới được.
Cậu ta cố tập trung, nhắm nghiền 2 mắt và lẩm bẩm gì đó trong miệng. Tay trái giơ lên cao,l ập tức 1 vòng ánh sáng màu bạc phát ra từ lòng bàn tay và bao phủ lấy 2 người, tốc độ rơi củng từ từ chậm lại. Tay phải cậu ta có giữ chặt Hebe.
{người lạ mặt} hi vọng mình đủ sức duy trì cho tới khi chạm đất.
Ngay lúc đó Hebe tỉnh lại, cô thấy mình đang lơ lửng trên không trung và nhận ra mình đang bị 1 người thanh niên lạ mặt ôm chặt.
Chưa kịp định thần nên phản ứng như thế nào thì vòng tay đang ôm cô đột nhiên nới lỏng ra và...hebe biết điều gì sẻ xảy ra khi cô ko còn được giử như vầy nửa
Theo phản ứng tự nhiên cô hét lên dử dội
[Hebe] a' a' á á á...
Cậu ta lập tức chụp Hebe lại . Cả người cậu ta run lên dử dội, Hebe ngước lên và kịp nhận ra những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt điển trai của anh ta, cánh tay phải dường như đã ko còn sức nửa.
Trước khi đợt ánh sáng yếu ớt cuối cùng vừa kịp vụt tắt, cậu ta đã nhanh chóng dùng 2 tay ôm sát lấy thân hình của Hebe, xoay mạnh cô 1 vòng trên ko trung. Anh ta muốn khi cả 2 té nhào xuống đất, hy vọng anh có thể dùng thân hình của mình đở cho Hebe.
Lần đầu tiên trong đời Hebe được nhìn mặt một người khác phái ờ 1 cự li gần như thế.
{hebe} gương mặt anh ta cứ như 1 thiên thần vậy, anh mắt tuy mang 1 nét u buồn khó tả và rất sắc lạnh nhưng...lại tạo ra cho mình 1 cảm giác an toàn , ấm áp.
{người lạ mặt} đôi mắt cô ấy đẹp thật, long lanh và huyền diệu. Lần đầu tiên mình dám nhìn thẳng vào gương mặt của một người con gái lâu đến thế. Tộc trưởng mà biết chắc mình và cô ta e khó mà tránh khỏi hình phạt.

Mãi miên man với dòng suy nghĩ của riêng mình thế nên...cả 2 tiếp đất trong 1tư thế ko dể chịu chút nào.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Fri Jan 16, 2009 3:27 am


Chap 8:

Hebe lồm cồm bò dậy

[Hebe] chuyện gì xảy ra vậy trời? mình mình...nằm mơ ư? mà ko phải, ban sáng Ella và mình vừa kết thân với tiên nử zhen kia mà. Vậy???hổng lẽ người này cuøng là tiên như zhen?

Hebe liền sờ soạn sau lưng cậu ta

[hebe] ủa sao ko có đôi cánh nhỏ xíu như zhen nhỉ? Hay..hay là...phải rồi chắc chắn là tay sai của tên tử thần , hắn ta đang đi tìm zhen đây mà.

Thế là Hebe tìm 1 sợi dây thừng và trói chặt người lạ mặt kia lại.

{hebe} thế xem mi thoát bằng đường nào.

Ngay lúc này cậu ta tỉnh dậy, phát hiện mình tự nhiên bị trói chặt

[người lạ mặt] này, làm gì trói tôi vậy? tôi vừa cứu cô đấy ko có tôi cô đã tan thành xương rồi biết ko? thả tui ra đi chứ.

hic hic...tiếc là Hebe đâu có hiểu cậu ta nói gì ( khác ngôn ngữ mà)

[hebe] eo ơi, may mà mình lanh trí đã trói hắn ta lại. trông hắn ta dử tơn thế kia.

[người lạ mặt] ta là một trong tứ thần đấy, cô ko biết mình vừa làm điều ngu xuẩn gì hay sao? Nếu biết sợ thì mau thả ta ra.

Mặc cho tên kia gào thét la hét những âm thanh kì lạ gì đó, Hebe liền rút di động ra và phone cho Ella. Bên kia đầu dây tiếng chuông chỉ vừa kịp đổ có 2 hồi thì....
ngay chổ Hebe đang đứng, mặt đất bổng rung lên dử dội

{hebe} hơ...động đất ư???

Cô và câu thanh niên bị trói chặt nọ lại bị nâng lên ko trung 1 lần nửa rồi cả 2 trượt dài trên 1 thanh sắt, cuối cùng ngừng lại ở 1 tầng hầm vừa tối vừa lạnh.

[ngưởi là mặt] á á á

Loạt âm thanh vừa dứt thì cả khoang hầm bổng sáng choang, cậu ta vừa chạm phải 1 vật gì đó nên cánh tay phải của cậu rực đỏ như lửa.

[hebe] - run sợ - tôi...tôi ko có ý hại anh đâu, tui...hu hu hu...chỉ muốn đưa anh gặp Zhen để xác minh mọi chuyện thôi. anh đừng giết tôi mà!!!!

[người lạ mặt] cô nói gì thế, sao tui phải giết cô. Cô vừa nhắc zhen à??? sao cô biết chị ấy???

[hebe] hả??? ơ...sao tui nghe đc tiếng anh nhỉ, lúc nảy...lúc nảy anh toàn rít lên những âm thanh chói tai kia mà!!!

[người lạ mặt] làm sao tui biết., lúc nảy cô cũng toàn la oai oái linh tinh những âm thanh kì lạ có khác gì tôi!

[hebe] tay...tay...của anh sao thế?

[ngưởi lạ mặt] nạp năng lượng.

[hebe] sao anh lại nạp đc năng lượng ở nơi này? nơi này là nơi nào thế kia?

Cậu ta chưa kịp trả lời thì chuông điện thoại của Hebe lại reo vang. Cô định bắt máy thì cậu ta đã nhanh chóng vồ lấy và dùng hết sức mình anh ném mạnh nó xuống đất, chiếc máy vỡ tan thành nhiều mảnh.

[Hebe] hơ...này, anh làm gì thế sao lại ném di động của tôi kia chứ, mau đền lại cho tui mau. hu hu hu..biết đâu Ella đang tìm tui, mất di động rồi thì làm sao liên lạc với bên ngoài đc chứ.
Hebe tức muốn điên lên , cô chỉ biết khóc tức tưởi.

Lần đâu tiên trong đời cậu thanh niên thấy những giọt nước kì lạ chảy ra từ khóe mắt một người con gái.

Bất giác cậu ta tiến lại gần Hebe , dùng 1 tay quệt giọt nước mắt đang lăn tròn trên khuôn mặt Hebe, giọt nước kết tinh nhanh chóng trên tay cậu ấy, nó lung linh như hạt ngọc pha lê trong suốt.

Hebe bị cuốn hút ngay bởi sự việc lạ kì này, cô quên mất mình đang tức giận vì đã mất phương tiện duy nhất có thể liên lạc với người bên ngoài. Cô chăm chú nhìn hạt pha lê lung linh trên tay anh.

[người lạ mặt] lạ thật sao cô lại có được thứ này? Lần đầu tiên trong đời tôi trông thấy nó đấy.
[Hebe] tại sao nó lại kết tinh trên tay của anh? Anh làm thế nào vậy?
[người lạ mặt] tôi ko biết. Cô thích ư? Tôi tặng cô đấy.

Khi hạt pha lê ấy vừa chạm tay Hebe thì nó liền trở lại ngay hình dáng ban đầu là giọt nước mắt và bốc hơi dần

Hebe tròn mắt ngạc nhiên. Người kia cũng thế.

Mãi hơn 2 giây sau Hebe mới nhớ chực lại việc cần thiết lúc bây giờ là liên lạc với bên ngòai.

[Hebe] nè, anh đừng hòng làm trò ảo thuật lừa tui, anh làm hư điện thọai của tôi rồi làm sao tôi có thể gọi người tới giúp được.
[người lạ mặt] tôi chẳng hiểu cô nói gì. Tại cái máy quái quỉ đó tôi với cô mới bị rơi xuống đây.
[Hebe] anh nói sao? Làm sao mà cái di động bé tí đó lại có sức tạo ra cái hố to và sâu thế này?
[người lạ mặt] hố ư??? Tôi ko cho là mình đang ở dưới một cái hố nào cả, có thể chúng ta đang ở trong 1 chiếc phi thuyền nào đó, tôi ko chắc nhưng chính chiếc phi thuyền này giúp tôi nạp năng lương và ko hiểu bằng cách nào phi thuyền này giúp tôi và cô hiểu được ngôn ngữ của nhau, tôi tên Arron, hân hạnh được quen cô.

Cậu ta khoanh tròn 1 tay ngang bụng, kẽ nghiêng đầu cuối chào Hebe. Xong anh lại nói tiếp.

[Arron] tôi thành thật xin lổi khi làm hư vật dụng của cô. Nhưng cái vật nhỏ bé đó của cô đã tạo ra từ trường mạnh đến nổi kích hoạt bộ phận trợ lực của chiếc phi thuyền này, kết quả là chúng ta đang ở trong khoang chứa nghuyên liệu của nó. Giờ cô mà dùng cái máy nhỏ bé đó 1 lần nửa, tui cam đoan cả tôi và cô sẻ bị nổ tan xác cùng với kho nguyên liệu của chiếc phi thuyền này.
Hebe ko thể tin được vào tai mình.
[Hebe] anh đang bịa chuyện lừa tui ư? hay anh bị nhiễm mấy loại phim khoa học giả tưởng nặng quá rồi?!
[Arron] ý cô là ko tin những gì tôi nói
Hebe gật đầu.
[Arron] vậy cô có thể giải thích sao cho việc tay tôi đang phát sáng thế này? sao tôi và cô có thể trao đổi được với nhau?
Hebe thành thật lắc đầu.
[Hebe] tôi...tôi...ko biết
[Arron] tui đang nạp năng lượng từ kho nguyên liệu này. Có thể là nhờ hòn đá thần kì của tộc Tiên mà cô và tôi hiểu đc ngôn ngữ của nhau.

Vừa nghe nhắc đến tộc tiên Hebe liền rạng rở hằn lên.
[Hebe] anh biết tộc tiên ư? Anh quen zhen a?
Arron cũng rạng rở ko kém.
[Arron] ơ..Zhen, cô quen chị ta sao?

Hebe gật đầu.

[Arron] ko thể tin cô được, người tộc tiên rất khó gặp, họ luôn ẩn mình sâu trong khe núi. Tôi...ko tin cô quen Zhen...với lại...nơi này ko thể nào là nơi ở của tộc tiên, cô hoàn toàn ko phải người tộc tiên.

[Hebe] tui có nói mình là người tộc tiên gì đó đâu. Tui hổng thèm làm người tộc gì gì đó như mấy người. Tui chỉ đơn giản là học sinh cấp 3 và có 2 người bạn rất thân, có ba và mẹ tui. Thế là đủ.

[Arron] học sinh cấp 3 là sao?

[Hebe] anh...ko hề đi học ư?

Arron lắc đầu.

{hebe} tội nghiệp, thế nên cái gì mình nói ra anh ta cũng ngơ ngơ ngáo ngáo.

[Arron] tui biết cô đang nghĩ gì đấy nhé. Sau lại cho tôi là kẻ ngơ ngơ ngáo ngáo

[Hebe] á, anh...dám đọc trộm suy nghĩ của tui sao?

[Arron] ai thèm, tại những gì cô nghĩ cứ vang vang bên tai tui thôi.

Lúc này Hebe mới chực nhớ lại Zhen từng nói rằng hòn đá thần của Zhen có khả năng đọc và thấy được suy nghĩ của 2 người khi họ đang nghĩ về nhau.

[Arron] Waaa...ra là thế, đá thần của tộc Tiên linh nghiệm ghê.

[Hebe] này, sao lại đọc trộm suy nghĩ của tui nửa chứ, anh còn thế nửa đừng trách tui ko khách sáo. Thiệt bất lịch sự hà!

[Arron] "ko khách sáo" nghĩa là sao? "Bất lịch sự " là gì?

Hebe ( tức tối)

[Arron] thôi bỏ chuyện đó qua 1 bên, tui nạp đầy năng lượng rồi, chúng ta mau thoát ra khỏi đây thôi.

[Hebe] bằng cách nào.

[Arron] bay ra khỏi đây.

[Hebe] bay???

[Arron] cô mau lại đây.

[Hebe] để làm gì?

[Arron] cô ko nắm lấy tôi thì làm sao tui đưa cô lên đc?

Hebe tiến lại gần Arron

[Hebe] rồi tui phải làm sao nửa?

[Aron] vòng tay ôm ngang hông tui chứ sao?

[Hebe] sao?? anh lợi dụng tôi à?

[Arron] "lợi dụng" là sao??

[hebe] ơ...

{hebe} trông anh ta ngáo thế kia chắc...ko phải hạng người đó đâu.

Thế là Hebe ôm lấy ngang người Arron, cậu ta giơ cao 2 tay hướng lên không trung và...chân cả 2 người nhẹ nhàng rời khỏi mặt đất, từ từ nâng lên cao.

Hebe có cảm giác mình như 1 quả bong bóng đc bơm đầy khí nitơ, nhẹ hẫng và bồng bềnh. Chợt cô nghe tiếng Arron thì thầm

[Arron] lúc nảy cô nghĩ tui "không phải hạng người đó đâu" thế nó có nghĩa gì? Đây là lần đầu tiên cô được bay lên ko trung sao? tôi nghe được cô có nhiều cảm xúc quá.

Hebe tức tối.

[Hebe] anh nhiều chuyện quá

và...thật tay hại khi Hebe bất ngờ buông 2 tay và định...thủ thế đánh Arron.

[Hebe] á á á.... ( rơi tự do)

Arron nhanh chóng xoay nhanh 1 vòng,anh chụp lấy Hebe bằng 1 tay.

[Arron] cô thật phiền phức.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Fri Jan 16, 2009 3:46 am




Chap 9:


Tuy tức tối lắm nhưng Hebe biết mình chẳng thể làm được trò gì khác khi...1 tay của Arron đang ôm chặt lấy cô.

Khi thoát được ra khỏi khoang nhiên liệu của phi thuyền gương mặt của Arron lấm tấm mồ hôi, trông anh rất mệt và...dường như mất rất nhiều năng lực.

[Hebe] anh ko sao chứ?

[Arron] tui ko quen dùng năng lực chỉ với 1 cánh tay, lại đem theo cả cô nên giờ tôi cần nghỉ ngơi.

Để Arron ngồi phệt xuống mặt đất, Hebe đi vòng quanh chiếc phi thuyền mà vừa nảy cô thoát ra từ nó. Cô hốt hoảng khi nhớ lại hình dạng chiếc phi thuyền mà Zhen đang cần.




Hebe reo lên mùng rở

[Hebe] arron, cậu mau lại nhìn thật kỉ chiếc phi thuyền này xem...là nó rồi, zhen đang tìm nó đấy.

[Arron] sao?? nó là phi thuyền của Zhen ư? Tui từng đến thăm tộc tiên mấy lần mà nào có thấy vật này bao giờ đâu?

[Hebe] tui chắc là của zhen vì Zhen đã từng cho bọn tôi thấy nó. Chúng ta mau về báo Zhen hay thôi.

[Arron] xin lổi, tui....ko biết nơi này là nơi nào.

[Hebe] trời ạ, là khu rừng phía sau trường học của tui mà. Giờ anh phải nhờ sự giúp đở của tui rồi nhé.

[Arron] vậy làm phiền cô.

[Hebe] hihihihi đùa thôi, nếu không nhờ anh, tôi suýt 2 lần bị rơi xuống đất tan xương rồi. Lần này xem như tui cảm ơn anh lại vậy.

Nhìn nét mặt đầy hãnh diện của Hebe khiến Arron ko thể ko nao lòng

{Arron} nụ cười cô ấy thật rạng rở. Mình phải thừa nhận rằng cô ấy rất...xinh đẹp...ôi!!! ko ..cô ta sẻ đọc được suy nghỉ của mình thôi!!!

Và...thế là mặt cậu chợt nóng bừng lên và đỏ ửng.

[Hebe] anh sao thế??? ko quen cái nóng của tộc người chúng tôi a?

[Arron] tộc người, cô thuộc tộc người sao?

[ Hebe] - gãi đầu - cười tít mắt - hì, do anh cứ nói tộc tiên rồi tộc thần nên tui tự xưng mình là tộc người cho anh dể hình dung ấy mà !!! Đi thôi, ở đây nắng quá.

{Arron} phù, may mà cô ta ko đọc được suy nghỉ của mình, lạ thật sao cô ta không đọc được nhỉ?

Vừa bười đi được vài bước Hebe chợt giật mình quay lại.

[Hebe] ôi...ko ổn rồi, ko ổn rồi.

[Arron] sao thế?

[Hebe] lúc nảy anh nói máy đi động của tôi tạo ra từ trường và kích thích lực hút của khoang nhiên liệu trong phi thuyền, nếu thế chiếc phi thuyền sẻ nổ tung thành nghìn mảnh?

[Arron] uh đúng vậy?

[Hebe] thế thì nguy lắm , xung quanh đây ai củng sử dụng điện thoại, nếu thế từ trường sẻ tăng lên gấp chục lần...và....!!!!

[Arron] ở đây mọi người điều sủ dụng thứ vủ khí nguy hiểm đó à? Thế thì ko ổn rồi.Tôi phải lập tức tạo kết giới bảo vệ thôi.

Arron tức tốc chạy trở lại, cậu tạo ra 1 kết giới và bao phủ lấy phi thuyền. Chiếc phi thuyền dần dần tan biến khi kết giới đã tạo hoàn chỉnh

[Arron] giờ thì nó an toàn cho đến 2 hôm sau. Tui chỉ có thể duy trì nó trong 2 ngày thôi.

[Hebe] thật cảm ơn anh.

Arron theo Hebe về tới nhà cô.

[ba của Hebe] con làm trò gì trên gác nhà thế? lại bày ra mấy trò thí nghiệm lung tung để rồi cái nóc nhà thủng 1 lổ to thế kia.

[Hebe] ơ...

[Arron] tôi sẻ sửa lại cho cô.

Ba của Hebe lại tiếp

[ba] lúc nảy Ella có gọi điện tìm con đấy, con bé nhờ ba nhắn lại với con là chiều nay 4h sẻ cùng selina sang tìm con đấy.

[hebe] cảm ơn ba nhé.

[ba] đừng hòng nói ngọt để ta ko phạt con nhé, mau lên gác sửa lại cái nóc nhà cho ta.
[hebe] à, con giới thiệu cho ba một người bạn con vừa quen. Cậu ta tên Arron.

[ba] ai đâu?

[Arron] tui quên nói với cô, để tránh phiền phức, tôi đã dùng thuật ẩn thân để ko ai trông thấy.

[Hebe] vậy ko chịu nói sớm. - quay sang ba mình - ôi...cậu ta bỏ về lúc nào ko hay , chắc lúc nảy ba la con lớn tiếng nên làm cậu ta sợ bỏ chạy rồi đó.

ông lườm con gái yêu của mình rồi đi vào nhà.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Fri Jan 16, 2009 4:07 am

chap 10:

Buổi chiều hôm ấy tại nhà Hebe

[Hebe] uh..củng được lắm, trông như nó chưa từng bị thủng vậy.
[Arron] ôi!!! mệt quá sức.
[Hebe] anh lại dùng phép thuật a?
[Arron] Uhm...tôi đâu có biết thế giới của cô người ta dựng nhà như thế nào mà sửa cho giống chứ.

Hebe lườm Arron

[Hebe] anh lười biếng thì có, với mấy cây đinh, mấy miếng ván này đóng lại là xong thôi.
[Arron] này gọi là đinh, kia là ván ư? Tôi...hổng biết mấy thứ này.

{Hebe} thiệt bó tay với anh ta luôn.

Ngay lúc đấy
[mẹ của Hebe] Con gái ơi, có Ella và selina tới nè.
[Hebe] dạ, con xuống ngay.
Quay sang Arron
[Hebe] Anh đợi tôi ở đây nhé.
Không đợi Arron trả lời là cô chạy vù xuống nhà.

[Ella] này hồi sáng cậu gọi cho mình có gì ko?
[Hebe] mau lên gác thôi, mình có chuyện kể cho các cậu nghe này.
[Hebe] có Zhen ở đây không?
[Zhen] Đang ngồi trên vai trái của cậu đây, hihihi.
[Selina] mình...có cảm giác là lạ...như có ai đang đứng bên cạnh mình vậy.
[Hebe] mau lên gác thôi.

Cả 3 kéo lên gác nhà Hebe

[Hebe] Arron, Arron cậu đâu rồi?
[Selina] cậu đang gọi ai thế?
Vừa dứt lời thì Arron dần dần hiện ra, do cậu đứng cạnh bên Selina và hiện dần dần từ đầu xuống tới chân nên:

[Selina] A' A' Ma....
[Arron] Tôi là thần chứ ko phải là lũ tộc ma xấu xa kia, cô nói lại cho rõ nhé.

Selina ôm chặt Ella.

[Selina] hic...ai thế kia?
Lúc này thì Zhen củng hiện thân và reo lên mừng rở
[Zhen] a..Nhóc Arron, sao nhóc lại đến được nơi này?
[Arron] Chị Zhen.
[Ella] này này, khoan hãy mừng mừng rỡ rỡ như vậy, có ai có thể kể mình nghe việc này là như thế nào ko? Cậu ta là ai? sao lại ở nhà Hebe? Zhen quen người này sao?

Thế là Hebe thuật lại cuộc gặp gỡ kì lạ giữa cô và anh chàng có nhiều quyền năng này.

[Selina] Cậu...không phải là ma?
[Arron] mà là một trong tứ thần của thần tộc.
[Hebe] thế nào là tứ thần.
[Arron] cài này...xin lỗi, tôi....không thể nói ra cho các cô nghe được.
Hebe xụ mặt
[Hebe] hay cậu không tin bọn này.

Arron hốt hoảng phân bua

[Arron] không không phải thế, chỉ có trưởng lão của tộc chúng tôi mới có quyền nói ra bí mật này. Mong các cô hiểu cho.
[Zhen] đừng ép cậu ta, mỗi một bộ tộc có những luật lệ bắt buộc khác nhau, các cậu hẳn củng có những luật lệ giống vậy.
[ella] thôi , gác chuyện đó qua một bên nhé. thế làm sao đưa Zhen và cậu Arron đây trở về thế giới của họ nếu vẩn chưa tìm được phi thuyền của Zhen?

lúc này hebe mới nhớ chực lại việc cô vừa tìm ra phi thuyền của Zhen

[Hebe] phi thuyền, mình vừa nhớ ra là mình và Arron đã tìm đc phi thuyền rồi.
[Selina.Ella.Zhen cùng reo lên mừng rở ] đâu?
[Hebe] ngay khu rừng phía sau trường. Arron đã dùng quyền năng của cậu ta ẩn chiếc phi thuyền vì sợ có người tìm ra.
[Zhen] ôi nhóc cững, cậu tìm ra nó thật ư??? Cảm ơn nhóc lắm.
[arron]Đừng gọi em là nhóc mà, em trưởng thành rồi mà.
[Zhen] nhưng vẩn thua chị 300 tuổi.
[Selina, Hebe, Ella] Hả?????????? 300 tuổi??????
[Ella] Zhen này, cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi
[Zhen] hổng biết.
[Selina] thế sao cậu biết cậu hơn Arron 300 tuổi.
[Zhen] vì từ lúc mẹ cậu ta sinh cậu ta ra và trả lại cho người tộc Thần nuôi dưỡng tới nay đã là 300 năm rồi.

Choáng....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Fri Jan 16, 2009 4:09 am

Chap 11:

Kể lại việc Jiro, Calvin và Chun trên đường tới Thiên Tộc Môn.
[calvin] Jiro, Jiro...sao cậu đi chậm thế, không nhanh thì cậu sẽ không heo kịp tụi này đấy.
[Jiro] ừhmm mình theo kịp các cậu mà.
[Chun] cậu không sao chứ?
[Jiro] này, mình nói thực là trông con bé tóc dài ở xứ sở kì lạ ấy quen lắm, hình như đã từng gặp ở đâu đó rồi.
[Calvin] cậu từng tới nơi kì lạ đó sao?
[Jiro] chưa.
[Calvin] thế sao cậu quen con bé đó.
[Jiro] hổng rỏ nửa nhưng...
Jiro chưa kịp nói hết câu thì
[Chun] CẨN THẬN




Trước mặt 3 nguời hiện ra một cánh đồng trãi dài bất tận với những loại cây kì quái. Chúng có những răng cưa sắc nhọn, há to miệng, khẽ rung rinh trong gió như đang chực chờ một miếng mồi ngon nào đấy.
[Jiro] cái quái gì thế kia?
[Calvin] Đó là loài cây Dionaea Muscipula (cây miệng rộng) và Pitcher Plant ( cây nắp ấm), loài thực vật ăn thịt. Chúng không như những loài thực vật khác chỉ cần nước không khí và khoáng chất có trong đất, loài thực vật này cần chất dinh dưỡng là xác của những động vật, những côn trùng và thậm chí là thịt của chúng ta.
[Chun] ôi!!! bọn mình gặp rắc rối to rồi.
[Jiro] không cần phải lo nhiều thế, tớ có cách rồi.

Jiro ra dấu cho Calvin và Chun lùi ra phía sau, cậu nhắm nghiền 2 mắt lại, tập trung cao độ,miệng lẩm bẩm gì đó và bất chợt mở to đôi mắt, một vầng hào quang sáng rực phát ra từ mắt của Jiro, nó thiêu trụi bất cứ thứ gì mà vầng hào quang ấy quét sang.
[Calvin] mau lên Chun, mau đi theo cậu ấy,tớ nghĩ cậu ta ko duy trì tình trạng này được lâu đâu. Phải tranh thủ thôi.

Cả 2 nhanh chóng theo sau Jiro, được một lúc lâu, quả thực trông Jiro không thể cầm cự được nửa.
Cả 2 nhanh chóng theo sau Jiro, được một lúc lâu, quả thực trông Jiro không thể cầm cự được nửa.

[Chun] Jiro, cậu sao rồi ? vẩn ổn chứ, hay để mình giúp cậu 1 tay nhé.
Không đợi Jiro đồng ý, Chun bắt đầu vận nội lực, cậu nâng cánh tay phải lên ngang tầm mắt, cánh tay phát quang sáng rực và một quả cầu thủy tinh trong suốt nảy lên từ lòng bàn tay. Nó to dần, to dần rồi để lộ bên trong là một thanh đao sắc bén, sáng rực. Chun xoay mạnh cánh tay chụp lấy thanh đao và vung lên cao quá đầu, ngay lúc đó Calvin vội ngăn lại.

[Calvin] cậu không thể dùng nó, thanh đao của cậu uy lực quá mạnh nó sẻ phá tan chốn này mất thôi. Hiện giờ chúng ta đang đứng trước Thiên Tộc Môn, cậu phá hủy hoại cánh cổng này sẽ gây phẩn nộ với người tộc Tiên đấy.
[Chun] nhưng...
[Calvin] mình có cách giúp Jiro.

Calvin há to miệng, một vật gì đó bay ra khỏi miệng cậu ta, nó xoay tít trên không trung, tạo thành 1 vòng sáng lơ lửng. Calvin dùng tay kéo vòng sáng lại gần mình, cậu vẫy tay, cái vòng lơ lửng trên đầu tạo thành 1 ống tròn vững chắc che chắn cho cả 3 bên trong.

[Jiro] ôi, biết thế để cậu ra tay cho rồi, mình mệt gần chết đi này, nhưng...giờ chúng ta không thể đi tới củng ko thể đi lui, tính sao???? !!!!
[Calvin] hì hì chờ xem nhé.
Cậu ấy lôi từ trong túi áo ra 1 túi gì đấy.
[Chun] cái gì thế kia?
[Calvin] hạt đậu thần. Mình định đầu mùa xuân này sẻ gieo nó trên đỉnh đồi nhà mình nhưng...giờ đem ra sài thử củng tốt.

Calvin rải một số hạt xuống đất. Lạ thay, khi vừa chạm tới mặt đất, chúng nhanh chóng chui sâu xuống lòng đất mà không cần phải đào xới gì cả. Chưa đầy 2 giây, những thân đậu to, chắc,mập mạp leo dây tua tủa khắp mọi nơi, đèp bẹp đám cây ăn thịt đang cố đưa những hàm răng sắc nhọn mà cào cấu trong tuyệt vọng.

[Calvin] còn không mau leo lên thân cây mà đi.
[Jiro] thế mà ban đầu cậu không chịu trổ tài cho sớm. Làm tớ tiêu hao năng lực quá.
[Calvin] do cậu đột nhiên kiu 2 đứa này lùi ra sau để cậu trổ tài, anh em mà, chẳng lẻ làm bẻ mặt cậu sao????
[Chun] nếu không nhờ Jiro đốt trụi 1 khoảng đất trống thì làm sao Calvin có thể gieo mấy hạt đậu này chứ, ở rìa cánh đồng toàn đá với đá không thôi.Còn nếu không không đứng ở ngoài mà ném mấy hạt đậu này có nước làm món tráng miệng cho lũ cây hung hăng này trước khi chén thịt chúng ta.
[Jiro] hè hè Chun vẫn là người chí lí nhất.

3 người lại tiếp tục đi khi vượt qua khỏi cánh đồng, chướng ngại vật đầu tiên của Thiên Tộc Môn dành cho cả 3 và...hãy còn 2 thử thách nửa cơ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Fri Jan 16, 2009 4:15 am

Chap 12:

Quay về với thế giới " tộc Người" ( danh từ mà Hebe đặt ra để phân biệt với 2 tộc Tiên và Thần)
Tối hôm đó tại nhà Ella.

[Ella] Zhen này, cậu kể cho mình nghe về thế giới của cậu đi ví dụ như ở thế giới của cậu người ta có đi học như tụi này không? có luật pháp không? có phải ăn uống ngày 3 bửa như mình không?...
[Zhen] này này...cậu phải hỏi từ từ từng câu thôi chứ, hỏi nhiều thế sao mình nhớ mà trả lời cậu.
[Ella] ok ok từng câu. Cậu có đi học như tụi này không?
[Zhen] có thể gọi là có mà cũng có thể gọi là không?
[Ella] là sao chứ?
[Zhen] tức là thế này, khi người tộc tiên tiến vào giai đoạn Tiên Niên, họ sẻ phải trải qua một quá trình khổ luyện bao gồm 5 thử thách với các kì trường Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ . Nếu vượt qua 3 trong số 5 kì trường thì xem như hoàn tất giai đoạn, lúc đó họ sẻ trở thành Tiên Binh. Nếu vượt qua cả 5 giai đoạn sẻ trở thành trưởng lão của tộc.
[Ella] ôi !!! sao gian khổ quá thế. Nhưng...nếu không vượt qua một kì trường nào thì sao? và có bao nhiêu người đã vượt qua hết cả 5 kì trường đó?
[Zhen] nếu không vượt qua cậu sẽ phải luyện tập lại từ đầu, hiện Tiên tộc có 8 đại trưởng lão và một tộc trưởng. Vị trưởng lão thứ 8 là một phụ nử và đó chính là mẹ của Arron, mình rất ngưỡng mộ bà ấy.
[Ella] cậu đã thử thách với các kì trường đó chưa?
[Zhen] chưa, vì mình chưa tiến vào giai đoạn Tiên Niên.
[Ella] thế còn luật lệ?
[Zhen] có chứ,
[Ella] àh...như cậu giết chết một ai đó cậu sẽ bị bắt giam hay là cậu không được phép vô lễ với cha me của cậu v.v...
[Zhen] à cái này thì tộc Tiên giống tộc người, nếu bất cứ người dân nào của tộc vi phạm luật lệ trong tộc sẻ chịu hình phạt tùy theo mức độ vi phạm.
[Ella] chu choa, vậy ai là người thiết lập nên luật lệ?
[Zhen] là tộc trưởng.
Ella gật gù ra vẻ trất thích thú.
[ella] ước gì mình có thể viếng thăm thế giới của cậu nhỉ?
[Zhen] dể thôi, ngày mai khi tìm ra phi thuyền cậu theo mình lên đó luôn, vụt một cái là đến thế giới mình thôi.

Lời đề nghị của Zhen quả thật rất thú vị, với lại....Ella rất muốn gặp lại vị cứu tinh đẹp trai của mình. Đêm đó cô cứ trằn trọc mãi và cuối cùng rút ra quyết định sẻ rủ Selina và Hebe đi cùng, nếu như cả 2 đống ý cuộc phiêu lưu mạo hiểm này thì cả bọn sẻ theo Zhen thám hiểm Tiên tộc, còn nếu...Hebe và Selina không thì...uh!!! nếu 2 cậu ấy không đi, mình củng sẻ không đi. Cứ xem như tất cả chỉ là một giấc mơ.
Sáng hôm đó Ella rất nôn nóng muốn gặp mọi người, cô hồi hộp ko biết liệu ý tưởng điên rồ này của mình khi nói ra Hebe và Selina có chấp thuận không.

{ ella} hổng biết khi bọn họ biết mục đích chính của mình là hi vọng gặp lại anh chàng cứu tinh đẹp trai kia...họ có...hì hì...đi theo mình không nhỉ???

Đúng 9h tại khu vườn phía sau trường

[Ella] sao lâu thế nhỉ? Hebe và Selina còn chưa thấy nửa, lâu quá, lâu quá đi....!!!
[Zhen] cậu đừng nôn nóng vậy chứ, mình mới đáng là người nôn nóng nè nhưng xem ra còn chưa bì kịp với cậu.
[Ella] hì hì...mình có nguyên do mà.
Hơn 15 phút sau Hebe và Selina mới xuất hiện.
[Ella] trời ạ, 2 cậu làm gì mà lâu thế kia? Bộ hộp phấn mình đưa không hiệu nghiệm sao?
[Hebe] kể ra cậu không ngờ được đâu, khi Selina bôi nó lên mặt, lập tức mặt tái nhợt , môi thâm tím cô chủ nhiệm tin ngay là cậu ấy không khỏe liền cho phép mình dìu cậu ta lên phòng y tế nhưng khi bước ra tới hành lang chính liền bị thầy giám thị bắt lại. Thầy tra hỏi đủ điều, còn định dùng khăn tay lau mặt của Selina vì...thầy nghi ngờ ...lại là trò tinh quái của cậu.
[Ella] Rồi...sao???kế của mình coi như...phá sản à???ôi!!!mai lại bị phạt trực nhật cho mà xem.
[Selina] may mà Arron tinh ý, hổng biết cậu ta dùng ma thuật gì làm cho tay chân mình lạnh hơn cả nước đá, lúc đó mình liền chạm vào tay thầy, giọng run rẩy " thầy ơi...mau...giúp em...em khó chịu...khó chịu lắm thầy..."
[Ella] rồi thầy cho 2 cậu đi tiếp?
[Hebe] làm gì dể dàng thế, thầy theo sau tụi này đến tận phòng y tế. Cậu tin không, khi cô y tá dùng nhiệt kế đo thân nhiệt của Selina, hahaha...cậu biết bao nhiêu không??? 0 độ....cô y tá xém té xỉu tại chổ.
[Selina] thầy và cô sợ quá liền chạy đi tìm xe cấp cứu, bỏ lại 2 đứa mình trong phòng y tế, bọn mình mới có thể chạy ra đây gặp cậu.
[ella]

Lúc này Arron mới hiện ra và phát biểu.

[arron] lúc đó tui chỉ phủ một lớp băng mỏng lên người Selina, nên nhiệt kế đó mới hiển thị là 0 độ.

Vừa nói cậu vừa nhìn quanh quẩn, ngó trước sau
[Hebe] cậu sao thế?
[Arron] không thấy phi thuyền của chị Zhen nửa, em đã xóa bỏ bức từ trường phủ quanh nó rồi mà vẩn không thấy phi thuyền xuất hiện.
[Zhen, hebe, ella, Selina] hả???????
[Arron] quái lạ thật, rỏ ràng tui nhớ kỹ đã ẩn phi thuyền tại vị trí này kia mà.Giờ...
[Hebe] uh, mình củng nhớ là ở đây kia mà.
[Zhen] ôi...làm sao mình có thể trở về đây, tộc trưởng ko thấy mình trở về, nhất định ...nhất định sẻ xảy ra chuyện cho mà xem...hic hic hic.
[Arron] Chị Zhen này, nếu phi thuyền thiếu mất bất cứ thứ gì bên trong nó liệu nó có hoạt động không?
[Zhen] là sao hả nhóc?
[Arron] em không phải là nhóc.
[Hebe] lúc này mà cậu còn hờn dổi những chuyện không đâu à?
Hebe tức tối.
[Arron] ơ...nhưng rỏ ràng là tui đã trưởng thành rồi kia mà.
[Ella] thôi...thôi...mình xin các cậu đấy, mau trở về vấn đề chính đi. Cậu nói phi thuyền mất thứ gì nghĩa là...hôm qua cậu đã lấy mất thứ gì từ nó sao?
[Arron] phải. nó đây.

Arron đưa ra một vật



Vừa nhìn thấy vật mà Arron đưa ra, Zhen vui mừng reo to
[zhen] hay quá hay quá...!!!! Cảm ơn nhóc lắm...ah..không, không cảm ơn bé Arron nhe!!!
[Selina] trông nó còn xinh hơn hòn đá thần của Zhen.
[Zhen] đây là " mắt " của phi thuyền, nếu không có mắt phi thuyền sẽ không thể khởi động.
[Hebe] sao cậu lại lấy nó.Cậu có ý đồ gì à?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 2:53 am

Chap 13:


Vừa nhìn thấy vật mà Arron đưa ra, Zhen vui mừng reo to
[zhen] hay quá hay quá...!!!! Cảm ơn nhóc lắm...ah..không, không cảm ơn bé Arron nhe!!!
[Selina] trông nó còn xinh hơn hòn đá thần của Zhen.
[Zhen] đây là " mắt " của phi thuyền, nếu không có mắt phi thuyền sẽ không thể khởi động.
[Hebe] sao cậu lại lấy nó.Cậu có ý đồ gì à?


Arron lúng túng
[Arron] ơ không không...mấy cậu đừng hiểu lầm, do..do...
Arron ngập ngừng khi bắt gặp ánh mắt dò xét của Hebe đang nhìn mình.
[Zhen] "nhóc" ( lại vẩn là nhóc) nói đi nào.
Trông Arron lúc này khổ sở như trẻ con bị người lớn bắt quả tang khi đang cố gắng trộm kẹo.

Chợt....khung cảnh trước mắt Arron nhòe đi, cảnh vật xung quanh xoay cuồng, càng lúc càng nhanh, xoay nhanh đến nổi cậu tưởng chừng như từng nơron thần kinh trong cậu bị kéo căng ra, đau buốt. Cậu cố gắng tìm mọi người nhưng không trông thấy ai cả, văng vẳng bên tai Arron nghe tiếng hét yếu ớt của Hebe
[Hebe] Arron, Arron....!!!!!!!!
Cả tiếng của Zhen
[Zhen] Nhóc....nhóc.....!!!!!!
Cậu trông thấy những cánh tay , những cánh tay đang vươn ra cố níu kéo cậu, trong đó Arron nhận ra tay của Hebe, những ngón tay thon thon...Cậu cố gắng hét lên để trả lời nhưng không thể, rỏ ràng là môi đang mấp máy, thanh quản đang co bóp biểu hiện cử động phát ra âm thanh nhưng Arron không nghe được chính âm thanh của mình. Tiếng gió rít bên tai càng lúc càng lớn dần càng, lúc càng dữ dội....sao thế, sao thế???? Đôi tay như không còn sức kháng cự, Arron cố dùng mọi cách để phản kháng nhưng...tất cả chỉ là sự vô vọng tuyệt đối.
{tiếng gọi} Arron Arron là con phải không???? Arron là con phải không???
[Arron] ai đó???
{tiếng gọi} là ta...là cha của con đây!!!!
Không tin được vào tai mình, chẳng phải ông ấy đã mất khi mình còn bé sao???
[Arron] ông...ông là cha của tôi ư??? không đừng hòng lừa tôi, mau mau hiện hình ra nếu không ...
{tiếng gọi} đừng, con hãy nghe ta nói, đây là kết giới do ta và mẹ con tạo ra,nếu con dùng năng lượng kết giới sẽ tan chảy. Hãy tin ta...mẹ con đang cố gắng duy trì kết giới này.
Rồi tiếng nói bỗng cao vút, tạo thành những âm vang mạnh mẽ.
{tiếng gọi} Hỡi những tinh linh của Thần tộc,sứ mệnh của các con đã bắt đầu, mọi việc sẽ hướng các con đến nơi mà các con sinh ra, kết thúc như thế nào sẽ tùy vào lòng dũng cảm và ý chí sinh tồn của các con. Mắt thần sẽ soi sáng bước đi cho các con cho tới khi...

Tiếng nói kéo dài và lập lại liên hồi trong đầu của Arron cho đến khi cậu nghe thấy tiếng của Hebe

[Hebe] Arron...Arron tỉnh lại đi, cậu tỉnh lại đi mà???
[Ella] Zhen ơi cách của cậu không hiệu nghiệm chút nào hết. Để mình, cậu xem Ella - Trần trổ tài này.
[Selina] Thôi, mình xin cậu đấy Ella, không khéo phải đưa cậu ta đi cấp cứu thì khổ thân bọn mình.

Arron cố gắng lên tiếng, cố gắng cử động nhưng...toàn thân tê cứng.
{Arron} quái lạ sao thế nhỉ??? ư...ư....sao sao không lên tiếng được vậy ư..ư...
Rồi cậu lại nghe tiếng Hebe reo to
[Hebe] Arron, cậu ấy tỉnh rồi....
Thì ra...cậu ta đang mở to mắt, chỉ duy nhất đôi mắt còn có thể khép, mở, chớp nháy được nên mọi người mới biết cậu ta tỉnh dậy.
[Hebe] tự nhiên cậu khụyu chân, mặt mày tái xanh, rồi lăn đùng ra bất tỉnh, tụi này lo cho cậu lắm.
{ Arron} tôi không sao mà !!!
Nhưng chỉ tự mình thì thầm mà thôi.
[Ella] này này ( lay lay vai của Arron) cậu sao thế, sao....bất động vậy????
Selina nâng 1 cánh tay của Arron lên và buông ra đột ngột, cánh tay rơi nhanh xuống đất, không một tí sức lực.
[Selina] hay cậu ta bị đột quỵ rồi???
[Hebe] ôi!!! xui xẻo, cậu nhổ nước miếng nói lại đi. Anh ta đâu giống mình mà có những căn bệnh kia chứ.
Lúc này Zhen mới ngập ngừng lên tiếng.
[Zhen] chắc do mình....lúc nảy...hì hì...dùng sai câu thần chú.
[Selina, Hebe, Ella] Hả????
[Zhen] mình...lúc nảy...hấp tấp quá mình nhớ là gỏ gỏ lên trán cậu ta 3 cái, mình hổng nhớ...chính xác là 3 hay 4 cái. Nếu gỏ 4 cái...có thể sẻ là thần chú tê liệt toàn thân.
[Hebe] ha!!! có việc này nửa ư???? Giờ tính sao đây???
[Selina] cậu gỏ vô trán cậu ta 4 cái thì giờ gỏ lại 4 cái nửa như lần Ella cho thầy uống thuốc vậy đó.
[Ella] eo ôi, cái này ...không bảo đảm à nhe.
[Hebe] giờ tính sao???? Cậu ta thì ra nông nổi này, còn phi thuyền thì mất tích rồi.
[Zhen] để... để ...mình từ từ nghỉ cách.

Cả bọn đặt Arron ngồi tựa vào gốc cây.
Xem ra Hebe rất lo lắng cho Arron, chốc chốc cô lại lén nhìn sang Arron với cặp mắt lo lắng, thỉnh thoảng lại hỏi thăm Arron xem cậu có cần ứong nước, cử động, thay đổi tư thế gì gì không....
Tuy không cử động được nhưng gương mặt Arron chẳng lộ chút gì gọi là lo sợ cả, nhìn kĩ thỉnh thoảng cậu lại mĩm cười một mình...
Zhen thì bay qua bay lại nhìn muốn chóng cả mặt....
Selina rầu rĩ hết nhìn sang Ella , Hebe lại nhìn sang cả Zhen và Arron, chốc chốc cô lại thở dài ngao ngán...
Còn Ella, chẳng biết biến đi đâu mất tăm...

Cả bọn đặt Arron ngồi tựa vào gốc cây.
Xem ra Hebe rất lo lắng cho Arron, chốc chốc cô lại lén nhìn sang Arron với cặp mắt lo lắng, thỉnh thoảng lại hỏi thăm Arron xem cậu có cần uống nước, cử động, thay đổi tư thế gì gì không....
Tuy không cử động được nhưng gương mặt Arron chẳng lộ chút gì gọi là lo sợ cả, nhìn kĩ thỉnh thoảng cậu lại mĩm cười một mình...
Zhen thì bay qua bay lại nhìn muốn chóng cả mặt....
Selina rầu rĩ hết nhìn sang Ella , Hebe lại nhìn sang cả Zhen và Arron, chốc chốc cô lại thở dài ngao ngán...
Còn Ella, chẳng biết biến đi đâu mất tăm...

Không ai có thể ngờ rằng khi Ella xuất hiện, cô khệ nệ bê một bình acqui to tướng với 2 que sắc không kém gì 2 que hàn công nghiệp. Selina mở tròn mắc kinh ngạc, vừa chỉ tay vào cái bình acqui vừa nhìn Arron một cách sợ hãi.

[Selina] cậu...cậu...định...định...
[Ella] đúng, với tần số 5000 KWh này.
[hebe] Acqui mà làm sao đạt nổi tần suất 5000Kwh chứ.
[ella] với nồng độ axit bán dẩn, một ít bột Fe đặc chế thì 10.000 Kwh vẫn là chuyện nhỏ.
[Selina] eo ơi...cậu ta chết mất thôi.
[Hebe] Ella, không được đâu , nguy hiểm lắm.

Chỉ mỗi Zhen là gật đầu tán đồng.

[Zhen] uh, cậu thử xem chứ mình không nghỉ được cách nào khác cả.
[Ella] các cậu đừng lo, cậu ấy có năng lực khác thường lại không phải là " người" như chúng ta nên các cậu an tâm. Mình chỉ lo cách này mà không hửu hiệu e...mình phải dùng biện pháp cực mạnh khác.
[Hebe] cậu còn biện pháp nào kinh dị hơn nửa a?
[Ella] tạm thời chưa nghỉ ra, hì hì!!!!
[Selina] khoan khoan..dầu gì củng cần phải hỏi ý kiến cậu ta chứ, sinh mạng của cậu ta kia mà.
[Ella] ok!

Cô tiến lại phía Arron.

[Ella] Cậu Arron này, nếu cậu đồng ý thử thì hãy nháy mắt 2 cái còn không thì cứ nháy 1 cái thôi.
[Selina] sao cậu ko nói tác dụng của nó.
[Ella] hì...cậu ta dư sức hiểu mà, khỏi thuyết minh làm chi.

Và thế là Arron nháy mắt 2 cái liên hồi.

Ella bắt đầu đeo găng tay cao su vào, đặt 2 que hàn lên người Arron, cô vặn nút bình acqui.

Những tia sáng xanh lập tức bao phủ khắp người Arron, cậu co giật liên hồi. Hebe đứng ngoài nhìn Arron với ánh mắt lo lắng không thôi, cô thầm cầu nguyện

{hebe} xin ông trời phù hộ cho cậu ấy an toàn...!!!!

Do Arron tựa lưng vào một thân cây nên cả cái cây đó củng bị điện giật mà cháy đen thui.

[Selina] mình sợ cứ tiếp tục cậu ta củng sẻ đen thui như cái cây kia.

[Hebe] dùng tay đi Ella.

nhưng

[zhen] cứ tiếp tục đi Ella mình có cách rồi.

Lúc này Zhen đưa hòn đá thần ra, cô tập trung cao độ nhìn vào hòn đá, từ ánh mắt Zhen, một tia sáng xanh ngọc phát ra, truyền thẳng vào hòn đá . Thứ ánh sáng ấm áp đó bao trùm quanh đá thần rồi bất chợt bay vù tới Arron, quây lấy thân cậu ta, nâng toàn thân Arron lên cao. Hòa cùng dòng điện cao áp của Ella, toàn thân Arron rung lên bần bật.

[Selina, Hebe, Ella] gì thế kia????
Zhen nhìn sang cả 3 cô với vẻ hào hứng

[Zhen] thì hóa giải phép thuật lúc nảy của mình.
[Selina] không...không phải...cậu nhìn lại đi.
[Zhen] á á á....
Zhen xém chút ném luôn hòn đá thần vào cái vật gớm giếc cô vừa trông thấy

[Zhen] cái.. cái... gì thế kia????
Từ trong khu rừng,một con vật kinh tởm bay ra, nó cứ lượn lờ quanh người Arron




[Hebe] Trông nó giống một con dơi, sao nó không tấn công chúng ta nhỉ?
[Selina] hình như nó đang chờ...
Zhen hét to
[Zhen] là tử thần, là tên tử thần hôm trước cậu gặp đấy Ella.
[Ella] nhưng lúc đó nó đâu phải hình dạng này.
[Selina] ôi !!! nó đang chờ...chờ... những tia sáng xanh bao quanh người Arron tắt đi nó sẻ vồ lấy cậu ấy.
[Ella] nhưng...mặc kệ nó là ai, chúng ta phải nghĩ ra cách gì đi chứ?
[Hebe] cậu ấy đang gặp nguy hiểm, Zhen cậu có cách gì đuổi con dơi đó đi không?

Hebe tiện tay nhặt những hòn đá dưới chân mình ném vào con dơi, nó tránh được và rít lên những âm thanh giận dữ nhưng vẩn không rời bỏ thân thể Arron.

[Selina] ôi không...cả trường sẻ đổ xô đến đây mất thôi...
[Hebe] loài dơi không bao giờ phát ra âm thanh, chúng chỉ dùng sóng siêu âm theo đúng bản năng của chúng, cậu đừng lo, nó muốn cảnh cáo chúng ta nên chỉ mổi chúng ta mới nghe được loại âm thanh này.
[Ella] a...phải rồi...là dơi, dù là loài dơi gì đi nửa chúng củng rất sợ ánh sáng,sợ sóng siêu âm, chúng vốn bị mù mà, mình không tin con này ngoại lệ đến thế,đó là lí do nó cứ lượn vòng quanh Arron mà chưa dám đáp xuống.
[Zhen] cậu có cách gì sao? Arron sắp tỉnh lại rồi, ko chắc cậu ta có thể cử động lại liền được....
[Ella] Hebe phiền cậu mau mới phòng truyền thông, ấn chuông báo tan học, vặn volume lớn thật lớn nhé. Selina, cậu tìm giúp mình mấy thanh củi tròn xoắn giẻ lau, tẩm xăng rồi châm lửa vào đó. Nhanh nào!!!

Cả 2 cô nhanh chóng tản đi, để lại Ella và Zhen trong rừng.
[Zhen] có kịp thời gian không? Arron sắp tỉnh lại rồi.
[Ella] cậu khỏi lo, mình đã hạ công suất bình acqui rồi. Zhen này, liệu cậu có khả năng diệt con dơi này không?
[Zhen] mình...mình...không biết, mình chưa từng học qua cách hạ sát đối thủ, mình chưa tời giai đoạn " tiên niên" nên...
[Ella] ôi!!!! làm sao đây, giá như...giá như...có anh ta nhỉ...!!!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 2:59 am

Chap 14

Vừa nghĩ đến vị cứu tinh của mình, Ella rùng mình khi nghe văng vẳng bên tai một âm thanh trầm ấm.

[âm thanh] cô rất thông minh, tại sao cô lại không dùng chính khả năng đó mà diệt tên tử thần kia.
[Ella] ai...ai kia??? ai đang nói thế kia???
[âm thanh] đừng quan tâm tôi là ai, cô mau nhắm mắt lại, cứ như thế...như thế...
Ella chợt cảm thấy xung quanh mình tối om...rồi...một cảm giác kì lạ từ phía sau lưng, ai đó đang ở phía sau cô,đang vòng qua người cô, nâng hai tay cô lên.Một cảm giác nằng nặng ở tay... cô đang cầm một thanh đao sáng bóng.

[âm thanh] cứ như thế, tôi sẻ cùng cô tiêu diệt con dơi này.

Ngay lúc đó , tiếng chuông báo giờ tang học vang lên inh ỏi.
Dơi quỉ có chút rối loạn, nó không bay vòng quanh thân Arron nửa, cứ nhập nhô lên xuống, nó có rít lên những âm thanh như lần trước nhưng đã bị tiếng chuông của trường át đi. Ngay lúc đó, Selina 2 tay cầm 2 thanh đuốc chạy đến.

Ella mở mắt, vẩn còn cảm giác ai đó đang dìu tay của mình
[âm thanh] lên nào.
Ella khẻ gật đầu.
Cô ra hiệu cho Selina.
[Ella] cậu canh lúc con dơi bay chậm lại, ném ngay ngọn đuốc lên thân nó nhé.
Vừa dứt lời, toàn thân Ella liền nâng lên không trung một cách nhẹ nhàng, cô bay vút tới con dơi.
Ella vung cao tay, một vầng sáng màu bạc xượt qua thân con dơi, nó tránh được nhát đao đầu tiên. Lập tức Selina ném một thanh đuốc đang cháy sáng , ngọn lửa đốt trụi một bên cánh của con dơi.

Lập tức Ella vung tay lần thứ 2, thứ ánh sáng màu bạc rơi đúng thân con dơi, nó rơi xuống, nhằm vào Ella mà rít lên những âm thanh đinh tai nhức óc.
Ella có cảm giác ấm ấm 2 bên tai mình, hình như ai đó đang giúp cô bịt đôi tai lại để không phải nghe những âm thanh kia - cảm giác đó làm tim Ella đập liên hồi..!!!

Một ngọn đuốc nửa lại bay đến, toàn thân dơi quỉ bị ngọn lửa bao trùm, nó vùng vẩy vài lần rồi bất động hẳn. Ella dí mủi đao lên thân con dơi, nó lập tức tan biến không để lại một tí dấu vết nào.

[âm thanh] cảm ơn cô, cô làm tốt lắm.

Ella ngả quị xuống và ngất đi.

---------------------------------------


Tạm thời dừng mọi chuyện tại tộc người, quay sang thần Tộc và tiên tộc nhé

---------------------------------------------

Quay về tộc tiên, thời điểm mà Zhen và phi thuyền mất tích.

Tại sảnh điện củaTiên Tộc.

[tộc trưởng] Hôm nay tôi mời các vị trưởng lão đến đây vì một lí do khá quan trọng, hy vọng rằng sau khi biết được việc này, các vị có thể giúp tôi đưa ra đối sách để cứu Zhen.
[Trưởng lão thứ 1] Ôi, học trò của ta lại bày ra trò phá phách gì nửa đây?
[Trưởng lão thứ 2] - thì thầm - quả đúng là thầy nào trò nấy.
[Trưởng lão thứ 4] Thiệt không biết cô nàng sao chổi này lại gây ra tai nạn gì nửa đây?
[Trưởng lão thứ 3] Tôi còn chưa phát biểu mà ông dám phát biểu trước tôi.
[Trưởng lão thứ 5] có thế mà củng gây cãi, mau nghĩ cách gì giúp tộc trưởng kìa, 2 ông đúng là rỗi hơi.
[Trưởng lão thứ 6] Tại sao không để tộc trưởng kể rỏ nguyên do sự tình đã xảy ra như thế nào chứ???? Không biết nguyên do mà đòi nghĩ ra cách này nó giúp tộc trưởng, các ông đúng là siêu dở hơi.
[Trưởng lão thứ 7] ê ông quơ đủa cả nắm đấy à?

Thế là cả sảnh đường cứ nhao nhao lên vì tiếng cải vã, tộc trưởng ngán ngẩm nhìn các trưởng lão
{tộc trưởng} bọn họ ai củng hơn cả nghìn tuổi thế mà mổi khi đụng chuyện là cứ trông như một đám nhóc đang gây sự, thật chẳng giống trưởng lão chút nào. Tuy thân làm tộc trưởng nhưng ai trong bọ họ cũng từng là thầy của mình, làm sao có thể la rầy hay can ngăn họ đây.

Và ánh mắt của vị tộc trưởng này đã dừng lại nơi cuối cùng của dãy ghế, nơi có một người phụ nử duy nhất trong số những người ở đây. Bà ta vẩn ngồi đấy, không nói gì, và chỉ nhìn lại tộc trưởng khi bà biết chắc tộc trưởng đang cần bà trợ giúp.

Lúc này bà ta mới đứng dậy, rời khỏi ghế, từ từ tiến về đám đông đang cải vã dử dội, bà vung cao gậy trượng và dội mạnh xuống nền, một tiếng nổ sang dội lấn át cả tiếng cải vã của cả đám. Rồi pà dõng dạc cất cao giọng:

[Trưởng lão thứ 8] Thưa tộc trưởng cao quí, ngài cần chúng tôi giúp ngài việc gì? Và Zhen tiểu thư, em gái ngày đã gây ra rắc rối gì? Tại sao ngày không trình bày rõ ràng cho chúng tôi được tỏ tường.

Tiếng ồn ào im bặt tức thì ,mười bốn con mắt háo hức, tò mò lập tức đổ dồn về phía tộc trưởng.
[Tộc trưởng] chuyện là vầy...?
[Trưởng lão 1] tại Zhen mà ra cả phải không?
[Trưởng lão 2] ông không thể để tộc trưởng nói hết câu sao?
[Trưởng lão 3] các ông im lặng nào, mời ngài cứ tiếp tục thưa tộc trưởng.
[Tộc trưởng] e hèm..., hòn đá thần và phi thuyền vượt thời gian của chúng ta đã mang Zhen đi đến một nơi nào đó mà chúng ta không thể tìm ra được trên bản đồ của hệ Tiên chúng ta.
[Cả 8 vị trưởng lão] sao cơ????
[Trưởng lão thứ 1] ôi...tiêu rồi...tiêu rồi....học trò của ta lại gậy tai vạ nửa rồi.
[Trưởng lão thứ 5] thế...còn mắt thần???
Một lần nửa 16 con mắt lại đổ dồn về phía tộc trưởng
[Tộc trưởng] nó tất nhiên phải đi theo phi thuyền rồi.
[Trưởng lão thứ 8] chuyện chẳng lành sắp xảy ra rồi.
[Trưởng lão thứ 2] bà lại tiên đoán được việc gì sắp xảy ra sao?
[Trưởng lão thứ 3] Hai linh vật của tộc là Hòn đá thần và mắt thần điều biến mất, theo ông không có việc lớn xảy ra mới lạ.
[Trưởng lão thứ 4] liệu pà đã tiên đoán được việc gì sắp xảy ra với tộc chúng ta?
[Trưởng lão thứ 8] tôi...việc này...thưa các vị, tạm thời tôi không thể nói ra được, xin các vị thông cảm.
[Trưởng lão thứ 7] pà...pà...thật là. Chuyện lớn như thế này pà còn không chịu nói ra, tương lai của cả tộc, an nguy của Zhen tiểu thư đều nằm trong tay của pà đấy.

Tộc trưởng chưa kịp mở miệng thì ngay lúc ấy, bản đồ Tiên phát lên những âm thanh cảnh báo dữ dội báo động có người lạ đột nhập. Ngay trên bản đồ, nhân diện ba người vừa xâm vào Thiên Tộc Môn liền hiện ra đó là Calvin, Jiro và Chun của Thần tộc.

[ Trưởng lão 1] lại có thêm 3 con mồi cho nhân sư của ta nhắm nháp.
[Trưởng lão 2] Cái con nhân sư to xác mà ngốc nghếch của ông ư??? Ông nuôi nó béo ụ thế kia không khéo nó đi chuyển không nổi là ông mất luôn phương tiện di chuyển đấy.
[Trưởng lão 6 và 7] Vượt qua được thử thách đầu tiên của chúng tôi thì hẳn nói.
[ Trưởng lão 3] Vượt qua rồi kìa, ô hay...cái tên kia...sao sao lại có năng lực mạnh thế kia ( chỉ vào Chun).
[Trưởng lão 4] thế này thì cánh đồng của trưởng lão 6 và 7 sẽ cháy trụi mất thôi.
[Trưởng lão 8] họ không làm thế đâu, ông xem kìa.
[Trưởng lão 7] á, đậu thần sao bọn họ lại có những hạt đậu của ta????

Mọi người há hốc mồm ngạc nhiên khi thấy bộ 3 Calvin, Jiro và Chun vượt qua thử thách đầu tiên của thiên tộc môn 1 cách khá dể dàng.


Tại Thiên Tộc Môn

[Jiro] phù...mệt quá, 2 cậu không thể đi chậm một chút cho tớ nhờ à???
[Chun] chúng ta sẻ không kịp thời gian tìm ra Arron nửa , mùa xuân sắp bắt đầu rồi.
[Calvin] xem nào...xem nào...2 cậu không phát hiện ra điều gì sao??? Từ nảy đến giờ chúng ta cứ loanh hoanh quanh gốc cây này mãi, tớ nhặt nhửng viên đá này và xếp chúng theo hình vòng tròn ở đây...đi nào, chúng ta củng sẻ trở lại đây nửa cho mà xem.

Cả 3 lại đi và...

[Calvin] đấy thấy không, những viên đá lúc nảy tớ làm dấu kìa.

Cả 3 mệt mỏi ngồi xuống gốc cây.

[Chun] phải làm sao đây khi thời gian đối với chúng ta không còn bao nhiêu nửa.
[Jiro] Không biết Arron có gặp nguy hiểm gì không nhỉ?

Vừa lúc đó, có tiếng bước chân xạo xạc trên lá khô, càng lúc càng gần.

[Jiro] gì thế nhỉ????

Khi cả 3 kịp định thần nhìn lại thì...




Một con sư tử trắng khổng lồ đang tiến về phía họ
Đôi mắt sâu hút của con sư tử nhìn chằm chằm vào cả 3 như thể nó đang nhìn ngắm con mồi một cách kĩ lưởng trước khi thưởng thức.

[Jiro] hảy để tớ....

Nhưng lần này Calvin đã kịp ngăn lại.

[Calvin] khoan...hãy chờ xem nó định làm gì,dường như...nó ....không phải là sư tử hoang.

Bất chợt , một cơn gió rít lên khi con sư tử nọ khẽ lắc lư mái bườm trắng mướt của mình.

[Sư Tử] Chúng bây không thiết sống nữa sao mà đến Thiên Tôc Môn của chúng ta????
[Calvin] Thưa ngài, chúng tôi cần tìm các vị trưởng lão trong tộc ngài với một việc hết sức quan trọng.
[Sư tử] Trưởng lão ư???? Dựa vào sức của 3 tên nhãi nhép các ngươi sao?
[Calvin] thế ngài muốn chúng tôi phải làm sao thì ngài mới phép cho chúng tôi diện kiến các vị trưởng lão của ngài.
[Sư tử] Gzừm...trong 3 người, phải có một người ở lại làm mồi cho ta xơi.
[Calvin] ơ...vậy là người làm khó chúng tôi ư?
[Sư Tử] hoặc là một trong 3 người phải đấu với ta một ván cờ.
[Jiro - thì thầm] trời ạ, sư tử mà đánh cờ ư, tớ mới nghe lần đầu.
[Calvin] điều kiện thế nào?
[Sư Tử] nếu thắng ta sẻ xơi cả 3 tên chúng mi . Nếu thua ta cho sẻ hướng dẩn bọn mi gặp các vị trưởng lão.
[Jiro] Tôi ko tin, lỡ ông nuốt lời thì sao?
[Sư tử] Người tộc tiên không bao giờ nói dối.
[Chun] lấy gì để chúng tôi tin ông?
[Calvin] Lời thề, theo cổ văn nói, Nhân Sư là thiên vật của tiên tộc, tôi biết ông chính là thiên vật, nếu ông dùng chân của mình đóng lên nền đất thì khi ông ko thực hiện đúng lời thề, ông sẽ hóa thành tượng nhân sư vĩnh viễn.
[Sư Tử] mi...mi...là ai ??? tại sao lại biết bí mật của loài nhân sư???
[Jiro] là vị thần cai quản mùa Xuân, là quân sư thông thái và củng là siêu mọt sách của Thần Tộc.
[Sư Tử] ta chọn mi, mi phải đánh ván cờ này với ta.
[Chun, Jiro] Calvin, bọn mình trông cậy vào cậu.

Calvin vỗ vai cả 2 và tiến lại gần con sư tử lông trắng.

Calvin vỗ vai cả 2 và tiến lại gần con sư tử lông trắng.
Một vòng gió xoáy nổi lên cuộn tròn lấy Calvin và sư tử trắng vào tâm điểm khi ông ta vừa kịp đóng nền dấu chân lập lời thề, tách rời Chun và Jiro ở vòng ngoài.

Trong tâm vòng xoáy
[Sư tử] Chúng ta bắt đầu.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 3:09 am

Trên đỉnh đầu cả 3 hiện ra một bàn cờ với hình thù kì lạ.



[Sư Tử] với các ẩn số trong vòng sinh mệnh và dãi số trong thứ tự nhật nguyệt, ta và mi xem ai là người tìm ra được điểm mệnh của đối thủ trên bàn cờ kia. Nếu ta tìm ra trước ta sẻ thắng và ngược lại.

[Calvin] bắt đầu đi....

{Calvin} ẩn số vòng sinh mệnh...tức là số năm mà ta hiện hữu, thứ tự nhật nguyệt...có thể là số lần mặt trời lặn và mọc tức là...ngày trong năm ư??? Bàn cờ này...không giống, nó như là vị trí các chòm sao. Ông ta là nhân sư mà vậy
dựa vào tâm điểm của bàn cờ, vào thời điểm tháng 4 và tháng 6 thì chòm sao sư tử phát sáng nhất thế....
Calvin nhắm mắt lại, anh cố nhớ lại những gì mà anh đã có dịp đọc qua tại thư viện của Tộc.




{calvin} Theo đúng vị trí tâm của bàn cờ thì các chòm sao sẻ ứng với các thứ tự:

1. Aries (Bạch Dương)

2. Taurus (Kim Ngưu)

3. Gemini (Song Tử)

4. Cancer (Cự Giải)

5. Leo (Sư Tử)

6. Virgo (Trinh Nữ)

7. Libra (Thiên Bình)

8. Scorpius (Bọ Cạp)

9. Sagittarius (Cung Thủ)

10. Capriconus (Ma Kết)

11. Aquarius (Bảo Bình)

12. Pisces (Song Ngư)

Và ông ta là sư tử...thế chòm sao màu vàng cam kia chắc chắn là chòm sao mệnh của ông ta.





Ngay từ khi bày ra bàn cờ, với đôi mắt của loài nhân sư, ông đã nhìn thấy được chòm sao Scorpius (Bọ Cạp) - sao mệnh của Calvin tỏa sáng, nếu như...không vì một phát hiện cực kì trọng đại, liên quan tới vận số của Zhen tiểu thư có lẽ Calvin đã thảm bại dưới bàn cờ tướng số này:

{Sư Tử} Sao lại có thể như vậy? Tại sao? Tên nhóc này... trời ạ, hắn ta là người mà ta chờ đợi bấy lâu sao?? Chòm sao của hắn gắn liền với vận số của Zhen tiểu thư, chính ngài Marx đã chọn tên này sao??? Tất cả là vận mệnh mà ngài ấy đã xây nên để giúp tộc Tiên giải trừ nạn số ư??? Ngài tin vào bản lĩnh của tên tộc Thần này ư????.....Ta cần phải kiểm tra lại một lần nửa.

Ngay lập tức, lão sư tử lắc lư thật mạnh mái bườm của mình, một cơn lốc nhỏ rít lên, nó phá vở bàn cờ, các tinh tú trên bàn cờ bị xáo trộn, không còn ra hình thù gì nửa

{Calvin} lão ta làm gì thế, định phá tan bàn cờ để mình ko nhìn thấy được sao mệnh của lão ư???

Calvin lập tức bay vút lên, anh cố tìm ra các tinh tú mang màu da cam lúc nảy nhưng...có quá nhiều, anh không tài nào tóm chúng lại và xếp lại theo hình dạng ban đầu. Ngay lúc đó một tiếng nói the thé vang bên tai Calvin:

[tiếng nói] đồ đệ thông minh của ta, sao con lại cố tìm những thứ mà bản thân con biết không thể nào làm được kia chứ. Hãy tìm ra tinh tú phát sáng nhất đang ở ngay cạnh con và nhanh chóng cất nó đi, củng như thế con sẻ tìm thấy tinh tú của lão nhân sư. Bảo trọng nhé đồ đệ của ta !

{Calvin} là sư phụ, đúng là sư phụ rồi...người ở đâu???

Anh bàng hoàng, nhìn khắp không trung cố tìm ra hình dáng người thầy thân quen mà anh kính mến nhưng...dừờng như đó chỉ là ảo giác. Ngay lúc đấy Calvin trông thấy một tinh tú mang sắc tím huyền diệu sáng rực đang lơ lửng gần mình. Cậu nhanh tay chụp lấy trước khi móng vuốt của ngài nhân sư kịp xượt qua.

{Calvin} không còn kịp nửa rồi nếu như lão ta kịp giấu đi tinh tú sao mệnh của lão...
Không còn thời gian để suy nghĩ, Calvin bất chấp mọi nguy hiểm lao nhanh về phía lão sư tử, ông gầm lên những âm thanh khủng khiếp hòng xua những tinh tú vươn vãi quanh mình. Với thân hình đồ sộ, quả thật ông ta không đủ nhanh nhẹn như Calvin và đã để vuột sao mệnh của mình vào tay anh.

Thử thách xem như chấM dứt với phần thắng nằm gọn trong tay Calvin.

Vòng gió xoáy dịu hẳn và tan biến, để lại Calvin và lão nhân sư.
[Jiro] sao rồi, cậu thắng lão ta chứ?
Calvin khẽ gật đầu.
[Jiro] yahoo!!! tớ đã bảo rồi, không nên bày trò đấu trí với một quân sư thiên tài như cậu mà.
[Chun] vậy ông phải thực hiện đúng lời chứ????
[Sư tử] Thưa vâng, các cậu hãy theo tôi.

Cả 3 nhanh chóng theo sao những bước chân nặng nề của lão sư tử trắng.

[Chun] Calvin, cậu ko sao chứ? tại sao cậu ko nói gì thế?
[Calvin] Tớ ko sao...có điều...lúc nảy...trong lúc tớ gần như rối trí thì tớ nghe tiếng của sư phụ, lần này tớ thắng ông ấy củng bởi vì sư phụ đã chỉ dẩn.
[Chun] sao??? cậu nghe...tiếng ngài Marx sao??? không thể nào ông ấy đã chết gần 500 năm nay rồi.
[Calvin] mình biết.

Cuộc trao đổi giữa Chun và Calvin phải ngừng lại khi lão sư tử trắng dừng chân trước một dòng thác kì lạ đầy màu sắc lấp lánh:




Sư tử] đây là cổng chính để bước vào thế giới Tiên tộc. Bọn ngươi phải làm sao cho luồng ánh sáng này tắt đi thì các người mới có thể bước vào, nếu không da thịt của bọn mi sẻ bị thứ ánh sáng này làm cho tan chảy .
[Jiro] thế ông ko có cách nào để vào đó sao?
[Sư tử] ta ư??? ngươi quên ta là nhân sư sao?

Thế là ông ta gầm lên, rồi chạy vụt qua làn làn ánh sáng một cách an toàn như người ta xuyên wa một làn thác mỏng.

[Jiro] đừng hòng dọa được ta.

Cậu ta toan định cất bước thì Chun kịp thời ngăn lại.

[Chun] cậu hãy xem nhé.



Chun chặt đứt 1 nhánh cây dài gần đấy và đưa nó lại gần dòng thác, nhánh cây lập tức tan rã thành những vụn tro li ti.

[Jiro] ơ...ghê gớm thế cơ àh.
[Calvin] hai cậu có thể nghỉ ngơi được rồi, chúng ta ngồi lại đây chờ lão sư tử quay trở ra nhé.
[Jiro] cậu nghỉ ngơi àh, chúng ta không phải ko còn kịp thời gian mang Arron trở về nửa sao? Mùa xuân của cậu đã đến rồi trong khi mùa đông vẩn còn đó.
[Chun] lần này thì mình quả thật không hiểu.
[Calvin] khi mặt trời xuống núi chúng ta sẻ xuyên qua cái thác này một cách rất dể dàng - 2 cậu hãy tin ở tớ đi nào.

Biết không thể làm gì khác hơn được, cả 2 đành nghe theo lời Calvin, mỗi người tìm một chỗ mà tựa lưng chờ màn đêm buông xuống.

Lúc ấy, phía sau dòng thác.

[Sư tử] tham kiến các vị trưởng lão, tham kiến tộc trưởng.
[Trưởng lão 1] NHà mi làm khá lắm.
[Trưởng lão 2] khá gì mà khá, thua tên nhãi nhép tộc thần một cách thảm hại.
[Trưởng lão 3] ông không thể tôn trọng ngài sư tử đây sao? Ít gì ông ta củng là nhân sư - của tộc chúng ta.
[Trưởng lão 8] các ông chuẩn hãy mau chuẩn bị nghênh tiếp 3 vị khách đến từ tộc Thần vào tối nay đi
[ Cả nhóm trưởng lão] Sao???? nghênh tiếp 3 tên nhãi nhép đó à???
[ Tộc trưởng] Đúng, xem ra tối nay chúng có khách quý viếng thăm rồi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 4:29 am



Chap 16:


Màn đêm buông xuống, những dảy màu củng dịu bớt đi, chúng không còn phát ra những ánh sáng gay gắt mà thay vào đó là những tông màu lung linh huyền diệu.
[Jiro] Chun, Calvin nhìn kìa...thật rực rở và huyền diệu nhỉ các cậu?
[Calvin] đấy là lí do mình khuyên các cậu chờ đến đêm.
Ban ngày, dưới bức xạ nhiệt của vầng thái dương dòng thác rất dể hấp thu và có sức thiêu hủy cực độ. Nhưng về đêm, sức nóng của vòng nguyệt dương sẻ giảm đi rất nhiều.
[Chun] nhưng chúng ta củng không thể đột nhiên xông vào mà không có bất kì sự phòng bị nào, đúng không?
[Calvin] cậu nói rất đúng.
Anh quay sang Jiro
[Calvin] lần này thì phải nhờ cậu rồi !!!
[Jiro] mình...ư??? mình phải làm gì...???
[Calvin] quyền năng của cậu, những cơn gió mát mẻ mùa thu, những cơn gió rít lạnh buốt khi giao mùa giữa cậu và Arron.
[Jiro] oh...mình biết phải làm gì rồi.

Tiến về phía Dòng thác đầy màu sắc, Jiro bắt đầu tập trung và sử dụng quyền năng của mình.

Tiến về phía Dòng thác đầy màu sắc, Jiro bắt đầu tập trung và sử dụng quyền năng của mình.

Cậu giơ cao cánh tay phải lên không trung, dùng ngón trỏ vẽ một vòng tròn, lập tức một vòng hào quang sáng rực vụt theo vòng tay anh vừa vẻ, nó to dần to dần cho đến khi bao phủ lấy cả 3 vào tâm, từng con gió khẽ rít lên khi vòng tròn cuộn theo vòng xoắn ốc.
[Jiro] lên nào !!!!

Cả ba bước theo bậc xoáy tại tâm vòng tròn.
[Calvin] các cậu nhắm mắt lại khi đi xuyên qua dòng thác ánh sáng nhé,loại tia tử ngoại này có cường độ rất cao đấy.
[Jiro] chậc...không hổ danh là quân sư mà!!!

Thế là...cả 3 an toàn vượt qua thử thách cuối cùng của Tiên Tộc.
---------------------------------------------
Một thế giới choáng ngợp sắc xanh biếc của cỏ cây hoa lá hiện ra sau dòng thác ánh sáng




[Jiro] chu choa...không hổ danh là vùng đất của người Tiên, thiên nhiên thật thoáng đãng, trong lành. Nhưng...lúc còn ở phía bên ngoài dòng thác, rỏ ràng là ban đêm mà sao...bây giờ...

Calvin dường không nghe thấy những thắc mắc của Jiro, anh ngẩng cao đầu hít thật sâu một luồng không khí lồng ngực rồi chậm rãi thở ra.
Chun thì mãi ngắm những hàng cây hai bên đường, anh như bị cuốn hút bởi nét hoang sơ của nơi này.
Bổng
[Sư tử] Chào mừng các cậu đến thế giới của tộc chúng tôi.
[Calvin] ông...không phải bỏ mặc chúng tôi sao?
[Sư tử] ta đã hứa sẻ đưa 3 người đến gặp các vị trưởng lão thì ta phải thực hiện đúng lời mình hứa. Phải vượt qua 3 thử thách của Thiên Tộc Môn mà ko có bất kì sự trợ giúp nào mới là hợp lệ. Nào mau theo ta!!!!

Cả 3 tức tốc chạy theo sau lão nhân sư cho đến cuối con đường



Một cầu thang dài vô tận hiện ra trước mắt cả 3
[Sư Tử] lên hết các nấc thang này sẻ đến Đại điện của chúng tôi, tộc trưởng và các vị trưởng lão đang chờ các vị.
Calvin quay lại nhìn lão nhân sư
[Calvin] chúng tôi rất cảm ơn ông.
[Sư tử] chính tôi sẻ phải nói lời cảm ơn nếu cậu giúp được cho Zhen - tiểu thư của chúng tôi.
[Calvin] nghĩa là sao nhỉ?
[Sư tử] thôi cậu mau đi đi nào...nhanh nào....!!!!

Cả 3 vội vã hướng về phía đại điện.



[Chun] khoan nào...tớ có cảm giác hình như ...có ai đó đang theo dõi chúng ta...
[Jiro] Tớ có thấy ai đâu???giờ tính sao??? Chúng ta bước vào trong đó à???
[Chun] vào thôi, đã đến nơi rồi mà không vào ư?
Cả 2 nhìn Calvin
[Calvin] ơ...sao nhìn tớ...thì....phải vào đó thôi, chúng ta cần phải tìm ra Arron mà.

Cả 3 nhất trí xông thẳng vào đại điện.

[trưởng lão 8] Chào mừng 3 chiến binh dũng cảm của Thần tộc.
[trưởng lão 1] Ta rất thích cái tên đã chiến thắng nhân sư của ta.
[Trưởng lão 3] Hôm nào ta sẻ đấu với nhau một trạn ra trò nhé tên cầm đao thần kia.

và.....những tiếng bình luận khác làm xôn xao cả đại điện....
Một tiếng rít chói tai.... những âm thanh ồn ào đột nhiên im bặt...
Nơi cao nhất của đại điện, một người đàn ông cao to với đôi cánh trắng muốt lực lưỡng xuất hiện.

[Tộc trưởng] Tại sao các cậu đến nơi này?
[Jiro] Bọn tôi đến đây vì cần sự giúp đở từ tộc tiên của người.
[tộc trưởng] Tộc chúng tôi có thể giúp được gì cho các cậu?
[Calvin] tôi cần tìm vị trưởng lão thứ 8 của người, một trong số bốn vị thần cai quản mùa màng của thần tộc đã mất tích không rỏ nguyên do.
[Trưởng lão thứ 8] thế tôi có thể giúp gì cho các cậu.
[Jiro] ơ...bà là...là...
[Trưởng lão thứ 8] Mẹ của Arron, một trong các chiến hửu của cậu.
[Calvin] nếu vậy thật quá may mắn cho chúng tôi.
[Tộc trưởng] Hay đúng hơn là may mắn cho Tiên tộc khi có các cậu giúp sức
[Calvin] ý ông là sao?
[Jiro] mấy người tiên tộc nói chuyện khó hiểu thật, hết lão nhân sư rồi tới vị tộc trưởng này.
[Trưởng lão 8] hãy để tôi giải thích cho các cậu ấy được rỏ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 4:32 am

Chap 17:

[Trưởng lão 8] tiểu thư của chúng tôi , Zhen đã mất tích cùng với phi thuyền vượt thời gian, chúng tôi cần phải tìm ra cô ấy càng sớm càng tốt và...người có thể giúp chúng tôi không ai khác hơn là các cậu.
[Calvin] tại sao lại là chúng tôi?
[Trưởng lão 8] vì đấy là sứ mệnh của các cậu.
[Jiro] thật nực cười, chúng tôi đến đây tìm bà là vì muốn bà cùng chúng tôi tìm ra Arron - cậu con trai duy nhất của bà cũng vừa mất tích. Tại sao bà không hề tỏ chút gì quan tâm cho cậu ấy mà cứ lo cho tiểu thư nhà bà???
[Trưởng lão thứ 1] tên kia, nhà mi thật hổn xược.
[Trưởng lão 2] bọn trẻ tuổi tộc Thần thật không biết lể phép với người già như chúng ta nhỉ?
[Trưởng lão 5] Ôi liệu có tin được bọn nhãi nhép này không?
[Tộc trưởng] Tất cả im lặng !!!!! Đấy là số mệnh của các cậu và cũng là của Tiên tộc chúng tôi. Hãy giúp chúng tôi tìm ra Zhen, chúng tôi sẽ giúp các cậu tìm ra vị bằng hửu còn lại.

Cả 3 nhìn nhau thảo luận
[Chun] chúng ta có nên nhận lời giúp họ không?
[Jiro] nếu không nhận lời, họ sẽ không giúp chúng ta đâu. Nhưng...nhận lời giúp họ, mình chỉ e thời gian không đợi chúng ta.
[Calvin]chúng ta nên chấp nhận yêu cầu của họ, tớ tin vào lão sư tử trắng khi cùng chơi ván cờ vận mệnh với lão nhưng tớ có cách này: chúng ta chia làm 2 đội, hai cậu sẽ tìm Arron còn tớ sẻ giúp tộc Tiên tìm tiiểu thư của họ.
[Chun] không được, mình ko thể để cậu mạo hiểm 1 mình như thế.
[Calvin] chúng ta chỉ có 3 người làm sao chia cho đồng đều chứ!?
[Jiro] để cậu mạo hiểm một mình bọn tớ không an tâm.
[Calvin] phải liều thôi, chúng ta không có thời gian mà.

Rồi Calvin quay sang vị tộc trưởng mà dõng dạc tuyên bố:
[Calvin]tôi sẻ giúp các ngài tìm ra tiểu thư Zhen và 2 người bạn của tôi sẻ tìm người anh em còn lại của tôi nhưng...các ngài có thể tiến hành hai việc này cùng 1 lúc được không???

[Tộc trưởng] được, chúng tôi có Bát Đổ Kì Trận có thể làm được việc này.
[Trưởng lão 8] tôi sẽ cùng 2 người kia tìm con trai của tôi.
[Trưởng lão 1] tôi sẻ hổ trợ tên nhóc này.
[Trưởng lão 3,5,7] tôi theo lão 1.
[trưởng lão 2,6] tôi theo bà già khó tính.
[trưởng lão 4] xì...tôi cóc cần theo mấy ông, ở lại bảo vệ sảnh điện mớii là trách nhiệm của tôi. Các ông chỉ giỏi ham chơi chứ có ý tốt gì.
[Tộc trưởng] trưởng lão 4 nói đúng. Các ngài phải ở lại cùng ta trợ lực cho trận này, nếu có sơ xuất xảy ra tất cả bọn họ sẽ mãi mãi ko thể thoái khỏi Kì Trận.
[Trưởng lão 2,3,4,5,6,7] tuân lệnh.

[Trưởng lão 8] chúng ta bố trận nào.

....Trận pháp được bày ra...
[Jiro] wow...lần đầu tớ mới mấy một trận pháp kiểu này



Tám vị trưởng lão ngồi xoay vòng theo ấn định vị trí của trận Bát Đồ, do bát trận lần này phải chia làm hai phần để tìm 2 người mất tích nên Tộc Trưởng đã phân trận thành 2 màu Xanh và Đỏ để các trưởng lão dể phân biệt. Dãi màu xanh do Jiro và Chun phụ trách tìm ra Arron, dảy màu đỏ do Calvin đảm nhận để tìm ra Zhen.

[Trưởng lão 8] Cậu và cậu ấy ( chỉ Jiro) theo hướng dẩn của Trưởng lão 1. Cậu kia ( chỉ Calvin) theo tôi. Khi chúng tôi triển khai trận pháp, các cậu hãy cố tập trung nhớ về hình ảnh người mình cần tìm.
[Calvin] ơ...tôi đã từng trông thấy tiểu thư của các vị đâu mà biết hình dáng của cô ta như thế nào?
[Trưởng lão 1] ơh... phải đấy...
[Tộc trưởng] các người không cần phải lo vấn đề này, Zhen có mang theo trong mình Hòn Đá Thần, chỉ cần có hòn đá chúng ta sẻ dò tìm được Zhen đang ở đâu.
[Chun] giờ chúng tôi phải làm sao????
[Tộc trưởng] Nơi giao nhau giữa 2 dảy màu xanh và đỏ là vị trí ngồi của Trưởng lão 8 ( phải) và trưởng lão 1 ( trái). Góc nhọn giao nhau của 2 dảy màu xanh là vị trí của 2 chiến binh Jiro và Chun. Ngược lại là của Calvin.



Cả 3 an vị theo đúng sự chỉ dẩn của Tộc trưởng tộc Tiên.
Trận pháp bắt đầu xoay chuyển....Calvin nghe bên tai mình hàng nghìn cơn gió đang xé rít vào nhau, những âm thanh dữ tợn của gió bão ngoài khơi...anh càng chăm chú lằng nghe...âm thanh càng dử tợn...chợt một âm thanh vang lên...rất quen thuộc, giọng nói trầm ấm nghiêm khắc, lạnh lùng nhưng ấm áp tình nhân ái.

{Calvin} là sư phụ, đúng là người rồi...sư phụ...thầy ở đâu???Sao thầy ko để con nhìn thấy người...sư phụ...
{ Sư phụ} Chúng ta không có nhiều thời gian, đệ tử yêu quí của ta...hãy tập trung lắng nghe những gì ta dặn dò...

Rồi đột nhiên, âm thanh của ông ta chuyển sang cường độ cao hơn, mạnh mẽ và vang dội hơn

{sư phụ} Hỡi những tinh linh của Thần tộc,sứ mệnh của các con đã bắt đầu, mọi việc sẽ hướng các con đến nơi mà các con sinh ra, kết thúc như thế nào sẽ tùy vào lòng dũng cảm và ý chí sinh tồn của các con. Mắt thần sẽ soi sáng bước đi cho các con cho tới khi các con tìm ra được sứ mệnh của cá nhân mình. Hãy nhớ, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết sẽ là chìa khóa giúp các con mở được cánh cổng sứ mệnh của mình.

Một tiếng nổ dữ dội lại văng vẳng bên tai,giọng nói im bặt và thay vào đấy là tiếng rít, tiếng gào thét của hàng nghìn cơn gió. Tít xa nơi Calvin đứng , hiện ra hình ảnh nhòe nhòe của một vật gì đấy...
{Calvin} gì thế nhỉ?
Anh nhanh chóng chạy đến nơi phát ra ánh sáng
[Calvin] Arron, Arron cậu sao thế Arron???
Nhưng không ai nghe thấy tiếng của Calvin đang gào thét.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 4:35 am



Chap 18:


Một tiếng nổ dữ dội lại văng vẳng bên tai,giọng nói im bặt và thay vào đấy là tiếng rít, tiếng gào thét của hàng nghìn cơn gió. Tít xa nơi Calvin đứng , hiện ra hình ảnh nhòe nhòe của một vật gì đấy...

{Calvin} gì thế nhỉ?

Anh nhanh chóng chạy đến nơi phát ra ánh sáng, và thật không ngờ cậu trông thấy Arron đang nằm bất tỉnh. Và xung quanh cậu ta có 3 người con gái...trông rất quen mặt, anh nhớ rằng mình đã từng gặp qua họ ở đâu đó...

[Calvin] Arron, Arron cậu sao thế Arron???

Nhưng không ai nghe thấy tiếng của Calvin đang gào thét. Cậu cố chạy về phía Arron nhưng không được, một bức tường vô hình đã ngăn Calvin lại.

{calvin} Sao thế nhỉ???

Anh dùng hết bình sinh mà cố tiến về phía Arron nhưng...vô ích càng dùng sức bây nhiêu, Calvin càng cảm thấy kiệt sức bấy nhiêu.

[Calvin] ôi....không không...cẩn thận đấy Arron. Này mấy người làm gì cậu ta thế???

Calvin chứng kiến cảnh toàn thân của Arron rung lên bần bật khi bị những luồn sáng xanh biếc chạy khắp người. Cậu mất hết bình tĩnh:

[Calvin] Ngừng tay....các cô có nghe không, ngừng tay đi....

Và anh chợt im bặt khi thấy những vầng hào quang màu hồng nhạt đang bao phủ lấy người Arron, nhấc cậu ta lên khỏi mặt đất...hòa cùng dòng điện trường xanh biếc.

{calvin} hình như họ cố giúp cậu ta tỉnh dậy chứ không có ý hại cậu ấy. Vầng sáng màu hồng sao lại tự dưng xuất hiện thế kia???

Một con dơi quỷ đang bay lượn lờ phiá trên Arron, thoáng nhìn qua Calvin biết ngay đó là hiện thân của tên tử thần mà Chun đang săn đuổi.

{Calvin} Tên tử thần...ơh...hóa ra...họ là những người mà Chun đã có dịp gặp. Thế...ánh sáng màu hồng củng do những người tài năng này tạo ra sao???

Vừa lúc ấy Calvin lập tức có ngay câu trả lời : Một sinh vật bé xíu với đôi cánh nhỏ trên lưng đang cố hết sức dùng nội lực của mình tạo ra từ trường và duy trì nó nhằm tránh nanh vuốt của dơi quỉ sà vào thân thể Arron....và
cậu ta càng không ngờ...một việc mà trước đến giờ có đọc qua hàng trăm quyển sách anh củng chưa từng biết qua hiện tượng này:
Anh trông thấy Chun nhưng...đó không hẳn là Chun...chỉ là một ảo ảnh mờ nhạt. Cô gái kì lạ đó vung tay cao lên những ánh sáng màu bạc vụt qua khi cô hạ tay xuống...tên tử thần trúng đòn, hắn tan thành tro trước sự chứng kiến của anh....

{calvin} rỏ ràng đó là Chun và cả ánh sáng màu bạc kia là của thanh đao thần...Chuyện gì đang diển ra thế này????

Cô gái kì lạ ngất đi....hình ảnh trước mắt của Calvin củng nhòe dần rồi tan biến hẳn trả lại những tiếng gió rít, âm thanh của núi rừng hoang vu vang dội bên tai của Calvin. Anh ra sức tìm mọi người, anh muốn tìm lại sinh vật bé nhỏ có đôi cánh lúc nảy.

{Calvin} chắc đó là Zhen tiểu thư mà người tộc Tiên đang tìm. Mình vẩn chưa biết cô ta ở đâu thì làm sao trả lời với các vị trưởng lão đây????

Càng đi Calvin càng tuyệt vọng vì chẳng tìm được gì khác ngoài sự âm u, tiếng gió rít và những âm thanh chát chúa vọng lại từ những vách núi.

{ calvin} làm sao đây? Chun và Jiro chẳng biết thế nào rồi??? Làm sao mình có thể thoát khỏi trận đồ này???

Một âm thanh lạ vang lên nó dội lại từ đâu đó trong không trung, rất ai oán và chứa đầy thù hận:
{Âm thanh} Tốt...các người làm tốt lắm...lần này tên tử thần hy sinh quả không oan uổng chút nào...kha kha kha...số mệnh an bài ta sẽ thống nhất tam giới...đừng hòng ngăn được tham vọng của ta...lũ ngốc kia....

Hai bên tai đau buốt khi những âm thanh càng lúc càng gia tăng cường độ...anh ôm lấy đầu lăn lộn trên mặt đất....không...không...tôi không muốn nghe...xin hãy im đi...

[Jiro]Calvin, Chun...hai người mau tỉnh lại đi...Calvin....Chun...hai người sao thế này?
[Trưởng lão 8] Quái lạ, sao họ lại bất tỉnh chứ trân pháp có vấn đề gì sao?
[Tộc trưởng] Cứ để bọn họ nghỉ ngơi đi . Cậu là vị thần cai quản mùa thu ư? Cậu có thể kể lại cho ta biết cậu đã trông thấy những gì trong trận pháp hay không?
[Jiro] tôi ư??? ơh...không biết những gì tôi nói ra có thể giúp gì được cho tộc của ông ko nửa.
[Trưởng lão 1] cậu cứ nói.
[Jiro] Sư phụ của tôi ,cha của Arron, cũng tức là phu quân của vị trưởng lão thứ 8 này đã cho tôi biết về sứ mệnh của tôi...thực ra cũng không hẳn là toàn bộ, tôi chỉ nghe được những âm thanh vang dội và bị đứt quãng của người. Sau đó tôi trông thấy cô ta...ơ...tôi không nhớ mình đã gặp cô gái này ở đâu nhưng cảm giác lạ lắm, rất quen thuộc.
Cô ấy cùng 2 người bạn nữa, họ ăn mặc rất lạ lùng. Lúc đó Chun vẩn ở bên cạnh tôi rồi đột nhiên cậu ấy tan biến...tôi hoảng hốt chạy khắp nơi tìm cậu ấy và...tôi...tôi...
[tộc trưởng] cậu sao thế???
[Jiro] thật khinh khủng...trước mắt tôi là một vùng đất đỏ thẫm màu máu tươi, cả không khí cũng trộn lẫn cái mùi tanh của máu....tôi...ơ...vẫn đôi mắt của cô gái đó nhưng...không phải, nó sắc lạnh và tàn ác vô cùng, tôi trông thấy cô ta ngồi bất động như tượng...tôi đã lại gần và như những ma lực ghê sợ phát ra từ bức tượng đó.
[Trưởng lão 8] cậu đã chạm vào bức tượng?
[Jiro] không, tôi lại nghe tiếng hét thất thanh của Calvin. Tôi nhanh chóng chạy về hướng phát ra tiếng hét và thế là tôi thoát khỏi trận pháp của các ngài.
[Trưỡng lão 8] xem ra cậu là người may mắn nhất trong số bọn họ.
[Trưỡng lão 1] Cậu là người đầu tiên có thể an toàn trở về từ vùng đất chết của bọn tộc Quỷ, tôi thật sự rất nể phục cậu.
[Jiro] ông nói gì, tộc Quỷ ư??? Không...cô gái mà tôi trông thấy là người tộc Quỷ sao?
[Trưỡng lão 1] cái này thì tôi không biết nhưng vùng đất đỏ mà cậu vừa nói có thể là lãnh địa của bọn tộc Quỷ. Bức tượng mà cậu nhắc đến có thể là công nương của chúng...kẻ đã trúng phải lời nguyền của sư phụ cậu.
Jiro không tin vào tai mình...sao thế nhỉ??? Cô gái xinh đẹp ăn mặc kì lạ kia lại là công nương của tộc Quỷ...????????

NGay lúc đó thì Calvin và Chun lần lượt tỉnh lại.
[Jiro] các cậu cảm thấy thế nào?
[Chun] mình đau đầu quá.
[Calvin] tai mình nhức không chịu nổi.
[Tộc trưởng] ta không thể nôn nóng ép các cậu tường thuật lại những gì mà các cậu vừa trông thấy. Hãy nghỉ ngơi đi.
[Calvin] Tôi cảm ơn ngài vì tấm chân tình của ngài. Tôi hiểu ngài cũng rất nôn nóng tìm ra Zhen tiểu thư, vâng tôi đã trông thấy cô ấy.

Cả sảnh điện nhốn nháo cả lên
[Trưởng lão 2] ôi..tìm ra Zhen rồi...
[Trưởng lão 3] Nhóc con tinh nghịch lần này phải trả giá cho hành động của mình thôi. Ta sẽ cho nó một bài học.
[Trưỡng lão 1] ông định làm gì học trò cưng của ta?
[Trưởng lão 4] Tại ông cứ bênh vực nó. Đúng là trò hư tại thầy.

Rồi họ lại tranh cãi nhặng xị cả lên. Tộc trưởng lại phải lên tiếng " dẹp loạn" bọn họ.

[Tộc trưởng] tất cả im lặng.
Cả sảnh điện lại trở về không khí im phăng phắc
[Calvin tiếp tục] Cô ấy đang ở một nơi nao đấy...xin lổi tôi không biết nơi đó ở đâu. Chỉ rỏ cô ta ở cùng 3 người bạn kì lạ mà chúng tôi đã có dịp trông thấy qua gương thần của tộc trưởng chúng tôi - cha của Chun. Cô ta đang ở cùng với Arron và Arron củng đang gặp nạn.

Lúc này thì Chun lên tiếng.

[Chun] Tôi đã giúp bọn họ, tức tiểu thư của ngài và ba cô gái kia tiêu diệt tên tử thần. Lúc ấy tôi vẩn ở cạnh Jiro , nhưng khi tôi nghe tiếng cầu cứu của một trong ba cô gái ấy thì ngay như bị một lực hút vô hình, tôi...chẳng hiểu việc gì đang xảy ra...ngay khi tôi lấy lại được nhận thức của mình tôi...hay cô gái kì lạ đó hòa làm một và chúng tôi đã tiêu diệt tên tử thần.

Cả sảnh điện lại nhốn nháo

[Các vị trưởng lão] Bọn họ dùng được thuật Di Hồn sao??? Chỉ mỗi tôc trưởng mới có khả năng dùng thuật này thôi mà.
[Trưởng lão 7] Ta không tin...ta đã luyện nó gần hai nghìn ba trăm năm nay mà vẩn không thành công...lũ nhóc này lại làm được thế sao??? Ngay cả lý thuyết căn bản bọn chúng còn chưa được xem qua...ta khôngn tin.
[Tộc trưởng] Không hẳn đã là thuật Di Hồn thực sự, có thể do tác động của Mắt thần và Hòn đá Tiên mà Zhen mang theo bên mình. Chỉ cần hai người tâm ý tương thông và thực sự cần sự giúp đở của đối phương là có thể dùng được thuật Di Hồn tạm thời này. Nhưng hậu quả thật khó mà tưởng tương nổi.
[Chun] ơ...thế...
[Tộc trưởng] có thể người cần sự cầu cứu của cậu sẽ mãi hôm mê vĩnh viển.
[Chun] sao??? Hôn mê. Hôn mê là sao?
[Trưởng lão 8] Chết giả, người ấy tuy vẩn còn nhận thức nhưng sẽ mãi mãi chìm vào giấc ngủ không thể tỉnh dậy.
[Chun] ơ...vậy cô gái đó...

Calvin bất ngờ lên tiếng cắt ngang cân nói của Chun.

[Calvin] tôi cần đến nơi ở của những cô gái kì lạ này. Chúng tôi phải mang Arron trở về, và giúp các vị mang cả Zhen tiểu thư về và quan trọng hơn là giúp đở cô gái đang bị hôn mê kia.
[Chun, Jiro] Chúng tôi đồng ý với suy nghĩ của cậu Calvin ạ!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 4:40 am

Chap 19:

Quay về nhà của Ella

[Cha mẹ Ella] tại sao con bé lại ngủ li bì như thế chứ?
[Hebe] Dạ thưa hai bác, sáng nay do Selina bị bệnh nên Ella đưa Selina đi cấp cứu ạ.
[Selina] do gấp rút...bạn ấy đưa cho con 1 lọ hóa chất, nói là hít vào sẻ thấy đở hơn trong khi chờ thầy và cô gọi xe cấp cứu đến. Lúc sơ ý, Ella làm đổ cả lọ ...một ít đã văng trúng miệng Ella nên bạn ấy....mới...mới...
[Cha mẹ Ella] hả...???? Lại những trò ma mãnh của nó???
[Mẹ Ella] lần trước nó cho bác trai uống thứ nước gì làm ổng nôn mửa suốt 2 ngày liền,râu ria mọc lổm chổm. Còn bác thì dùng phải loại kem dưỡng làm mịn da do nó chế ra, do ko thấy mịn chỉ thấy lông tay mọc dài ra và mịn như lông mèo ấy.

Selina và Hebe nhìn nhau ngán ngẩm, lắc đầu.

[Hebe] Thế chúng ta có nên đưa bạn ấy vào bệnh viện không?
[Cha Ella] bà tính sao?
[Mẹ Ella] theo tôi nghĩ thuốc hết tác dụng con bé sẻ tỉnh lại, hồi nó còn nhỏ ông từng than là mất ngủ, nó tặng ông 1 viên kẹo do nó chế ra kha kha kha...ông chẳng phải ngủ suốt 3 ngày 3 đêm sao???? Cứ để nó nghỉ ngơi đi.
[Cha Ella] 2 đứa ngồi chôi nhé, đến giờ bác phải đi làm rồi. Bà xuống nhà mang hai ly nước cho 2 đứa nó nào.
[Selina. Hebe] Dạ không phải phiền bac gái đâu ạ, chúng cháu ngôi thêm một lát sẻ về.

Khi cả 2 bậc phụ huynh đi khỏi, Arron và Zhen mới hiện ra.

[Zhen] chu choa...Ella giỏi thật, cái gì củng làm được cả....tài ghê.
[Arron] Em thấy cô ta giống chị...toàn những pháp thuật chẳng giống ai.
[Zhen] Nhóc con muốn chị trổ tài cho nhóc xem không nào?
[Hebe] thôi...cho mình xin nào...giờ 2 cậu nghỉ xem làm cách nào để Ella tỉnh lại chứ.
[Selina] khoan nào, khoan nào.Để mình xem lại...tình hình lúc nảy, rõ ràng Ella hạ được tên dơi quỉ gớm giếc đó, vậy tại sao cậu ta lại bất tỉnh??? Mình không thấy cậu ấy trúng đòn của con dơi đó mà.
[Zhen] mình thấy.
[Selina, Hebe] hả??? Cậu trông thấy ư???Cậu ấy bị thương ư??? Chổ nào thế???Có nguy hiểm không??? Có cứu được không???? Bọn mình phải làm gì để cứu cậu ấy???
[Arron] Ôi...còn ghê hơn đạn pháo tín hiệu của mình.
[Hebe] Cậu nói cậu ấy bị trúng đạn pháo ư?
[Arron] Không.
[Zhen] Các cậu im nào. Nghe mình nói chứ! Mình trông thấy Ella được một ai đó,cao, to đứng phía sau cậu ấy, dùng 2 tay nâng tay cậu ấy lên cao rồi họ tạo ra một vệt sáng chém xuống giữa ngực tên Tử Thần, lúc ấy các cậu mới ném lửa nào thiêu xác tên tử thần. Tất cả chỉ thoáng qua thôi, như một ảo ảnh.
[Selina] mình...lạnh tóc gáy quá...nghe như có ma vậy. Nhưng việc cậu kể có liên quan gì việc Ella bất tỉnh?
[Zhen] Có chứ...rất nghiêm trọng nửa kià.
[Arron] chị Zhen này...ý chị muốn nói đến...đến...thuật Di Hồn của tộc Tiên. Không thể nào, mẹ từng nói thuật này rất nguy hiểm và rất khó luyện, ngay cả mẹ còn chưa luyện được nửa kia.
[Zhen] Thật ra nó chỉ là thuật Di Hồn tạm thời, chỉ cần tác động của Mắt thần và Hòn đá Tiên cộng thêm việc hai người tâm ý tương thông và thực sự cần sự giúp đở của đối phương là có thể dùng được thuật Di Hồn tạm thời này.
[Hebe] Cứ cho là Zhen nói đúng thế tại sao sau khi xong việc Ella lại bất tỉnh thế kia? Chúng ta chẳng phải đã mất phi thuyền cùng mắt thần rồi sao?
[Selina] Và Ella cần người nào giúp đở, cậu ấy tương thông với ai??
[Zhen] Cái này...cái này...ah...cậu ta hẳn là cần sự giúp đở của anh ấy.
[Arron] Chị biết a?
[Zhen] Chúng ta cần trở lại khu rừng lúc ban nảy, tất cả câu trả lời đang ở đấy...nhanh lên nào!!!
--------------------------------------
Cả nhóm lại trở về khu rừng phía sau trường học
[Arron] Chị kéo chúng tôi ra đây làm gì cơ chứ. Bây giờ phải tìm cách giải trừ thuật Di hồn cho Ella và tìm cho ra chiếc phi thuyền thì chúng ta mới trở về nhà được. Ở đây có gì mà tìm.
[Hebe] Cậu này thiệt không có kiên nhẩn gì hết, cậu có chịu nghe Zhen nói không chứ.
[Arron] ơ...tôi....
[Selina] mình...mình...thấy rồi...phi thuyền của Zhen...của..Zhen.. Zhen kià...!!!!
Selina mừng rở reo lên.
[Arron] Sao???

Trông theo hướng tay của Selina, chiếc phi thuyền lù lù nằm đấy.
[Arron] yahoo...thế là về nhà được rồi...
[Hebe] Cậu vui đến thế sao? Cậu và Zhen quay về để mặc Ella như thế này ư?
[Arron] ơ..tôi...

Nhìn vào ánh mắt trách móc của Hebe, lòng Arron chùng lại. Nếu anh quay về, tức là mãi mãi anh không thể gặp lại Hebe - cô gái có đôi mắt thật xinh đẹp.Còn nếu không quay về, ai sẽ trao lại quyền năng cho Calvin khi thời điểm giao mùa giữa Đông và Xuân đã gần đến hạn...Còn cô bạn Ella của Hebe??? Anh không thể bỏ mặc mọi việc mà dửng dưng quay về chỉ để tròn trách nhiệm với cá nhân của mình.

[Zhen] Nhóc giúp chị bảo bọc phi thuyền, đừng để nó biến mất nửa. Chừng nào giúp Ella tỉnh dậy thì tụi mình mới quay về.
[Selina] Nhưng mình vẩn không hiểu tại sao lúc nảy tụi mình tìm không ra nó, giờ thì nó lại xuất hiện.
[Zhen] Theo mình chắc chắn tên tử thần đã dùng quyền năng của hắn để che giấu phi thuyền, làm chúng ta tìm không ra. Nhưng hắn không ngờ rằng ngay khi Ella cần sự giúp đở của người đó, chính mắt thần trong phi thuyền đã hợp lực cùng hòn đá này giúp cậu ta đưa người đó đến. Và khi tên tử thần chết đi thì quyền năng của hắn cũng hết tác dụng nên giờ phi thuyền của mình mới lộ diện.
[Arron] Nghe nói rất có lý, thế giờ chị có cách nào giải quyết việc của Ella không?
[Zhen] có, lại phải nhờ người đó giúp.
[Arron] Nhưng người đó là ai?
[Selina] mình biết, như hồi bọn mình giúp Zhen tìm ra phi thuyền, các cậu chạm tay vào hòn đá của Zhen và đọc suy nghĩ của cậu ấy.
[Zhen] uh, đúng thế.

Và Arron suýt hét lên kinh hoàng.



[Arron] Là Chun sao???
[Hebe] ai thế nhỉ? Trông đẹp trai ra phết.
[Selina] Uh quả rất đẹp trai.
[Arron] Đẹp trai là sao hả?
[Hebe] thì....
Nhưng ngay lúc ấy Arron lại nghe được những lời thì thầm của Hebe bên tai
{Hebe} Cậu này ngốc thiệt, đẹp trai mà củng không biết...hi hi hi..nhưng so với cậu người đó không bằng cậu đâu.

{Arron} Lại là những lời thì thầm của cậu ấy ư? Sao bây giờ mình lại nghe được nhỉ?

Thật lạ là khi có hòn đá thần bên cạnh, Arron lập tức nghe được những lời thì thầm ( suy nghĩ) của Hebe mà cô ấy hoàn toàn không thể biết được. Anh định hỏi Zhen về việc kì lạ này nhưng bây giờ quả thật không phải lúc.

[Hebe] Arron, cậu có thể cho tụi mình biết người lúc nảy là ai không?
[Selina] Cậu gọi anh ta là Chun, tức đấy là tên của anh ấy sao?
[Arron] Đúng, tên anh ta là Chun - mang quyền năng của thần cai quản mùa hạ, anh ấy còn là con trai của tộc trưởng chúng tôi.
[Selina] mùa hạ ư??? Thế có phải tộc của cậu có tất cả bốn vị thần cai quản bốn mùa?
[Arron] Đúng vậy, cậu giỏi quá.
[Hebe] thế....mình từng bị cậu đóng băng...nước mắt của mình từng kết tinh trên tay cậu...liệu cậu là thần cai quản mùa đông?
[Arron] đúng luôn, hai cậu giỏi quá.
[Zhen] và là thần trẻ con nhất so với ba vị còn lại hi hi hi.
[Arron] gì mà trẻ con, em 300 tuổi rồi!!!!
[Hebe] thôi đừng tranh cãi như thế mà. Nghĩ cách gì cứu Ella trước đã nào. Chẳng phải Zhen nói muốn nhờ người đó giúp sao?
[Arron] Phải, nhưng chị làm sao có thể gặp Chun được?
[Zhen] Rất đơn giản.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 4:44 am

Chap 20:

Tại sảnh điện của Tiên tộc.
[Calvin] Tôi có cách có thể liên lạc với Arron.
[Jiro] bằng cách nào chứ? Trận pháp lúc nảy chỉ giúp chúng ta tìm ra nơi ở của Zhen và Arron nhưng chúng ta hoàn toàn không thểl iên lạc được với họ.
[Calvin] cậu quên rằng Chun và cô gái hôn mê kia đã từng gặp nhau sao? Thậm chí cậu ta còn cứu cô gái ấy đến hai lần.
[Chun] Hai lần đó toàn do những tác động mà chúng ta không thể kiểm soát được...khoan nào...khoan nào...có phải cậu muốn nhắc đến cái lần mình và cô gái đó tình cờ...trông thấy nhau???

Calvin reo lên mừng rỡ.

[Calvin] đúng thế, cái lần mà cậu hét to và bảo là có cảm giác bị ai nhìn trộm.
[Tộc trưởng] Các cậu có thể giải thích cho chúng tôi hiểu rõ hơn không???
[Calvin] vâng thưa ngài. Chun, cậu nên thuật để mọi người được rõ nào.
[Chun] Sau lần tình cờ thứ nhất tôi cứu cô gái kì lạ đó, tôi có cảm giác cô ta đã nhìn trộm tôi.
[Jiro] Là sao nhỉ? vẩn còn mơ hồ lắm, cậu có thể giải thích cặn kẽ hơn không?
[Chun] Tức là...trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mình có cảm giác mình và cô ta đã trông thấy nhau...giống như mặt đối mặt ấy.
[Trưởng lão 8] tôi hiểu nguyên cớ của sự kì lạ này.
[Jiro] thế bà có thể giải thích rõ hơn nửa không?
[Trưởng lão] Tất cả là do hiệu ứng của hòn đá tiên. Khi cả hai cùng nghĩ về nhau trong một khoảng thời gian đồng nhất, cả hai sẽ trông thấy nhau.
[Jiro] có việc thế à....vậy mình đã hiểu ý của Calvin rồi. Chúng ta sẽ cố tập trung nghĩ về Arron, hy vọng là cậu ấy có cùng suy nghĩ như chúng ta.
[Trưởng lão 1] Cậu cao lêu nghêu kia...ta rất thích cậu...kha kha kha...cậu và tiểu đồ đệ của ta luôn có những sáng kiến vô cùng độc đáo.
[Trưởng lão 2] Hắn ta độc đáo, còn ông và đồ đệ của ông thì...toàn những sáng kiến rùng rợn.
---------------------

Trong khu rừng phía sau trường học [Zhen] Giờ thì các cậu hiểu cả rồi chứ?
[Arron] Chị Zhen thông minh chẳng kém anh Calvin tí nào.
[Zhen] Calvin là ai thế?
[Arron] Một người nói nhiều vô cùng, lúc nào cũng nói được nhưng những gì anh ta nói luôn đi kèm khối ốc thông mình mà anh ta đang sở hữu. Anh ấy mang sức mạnh thanh bình và ấm áp của đất trời mùa xuân.
[Hebe] Ôi....cậu miêu tả anh ta cứ như một người tuyệt vời nhất trên đời vậy.
[Arron] thì cậu có dịp anh ta cậu sẽ biết thôi!
[Selina] Chút nữa cậu nghĩ về anh Calvin gì ấy thì Zhen và Hebe sẽ gặp ta ngay thôi.
[Arron] vậy...mình nên nghĩ về Chun hay nghĩ về Calvin nhỉ?
[Zhen] Cả hai đều được...cái khó là không biết họ có đang nghĩ về ta hay không thôi.
[Selina] cứ thử vậy!!! hy vọng chúng ta có thể gặp được họ.
[Hebe] Zhen này, bọn mình có thể gặp được anh chàng cứu tinh nhưng chúng ta có thể trò chuyện với anh ta được không?
[Zhen] cộng thêm uy lực của Mắt Thần thì cậu không cần phải lo.

Thế là cả bọn đặt tay vào hòn đá và....hình ảnh đầu tiên mà họ trông thấy là:


[Arron] Là anh Calvin ấy!

Vừa trông thấy Calvin, Arron mừng rở hét to. Cả hai ôm chầm lấy nhau trông cứ như hai anh em nhiều năm rồi không gặp lại nhau.
[Zhen] cũng bình thường thôi đâu có gì đặt biệt đâu.

[Hebe & Selina] hì hì hì...trang phục của anh ta giống mấy diển viên đóng trong phim The X-Family quá.
[Calvin] Các cô là...
[Arron] Là bạn em.
[Calvin] nhưng còn cô này...cô...là Zhen tiểu thư của Tiên tộc.

Zhen mĩm cười, gật đầu.

[Calvin - nói luôn một tràng dài] Cô không nên bày ra những trò này báo hại chúng tôi phải đối mặt với vô số rắc rối như thế chứ. Cô phá phách lung tung ở tộc cô thôi,tộc Thần của chúng tôi sao phải chiụ vạ lậy với những trò đuà của cô??? Cô có biết tộc trưởng và các vị trưởng lão lo lắng cho cô như thế nào không? Còn nữa, hai thiêng vật của tộc là Mắt thần và hòn đá tiên cô cũng cả gan mang theo, thiệt không biết nên trị tôị cô như thế nào cho đáng nửa?

[Zhen] gì chứ??? Anh là ai dám nói với tôi những lời như thế??? Chỉ có huynh trưởng của tôi mới dám lớn tiếng với tôi thôi, anh là ai mà dám ngang quyền anh ấy? tôi trộm phi thuyền là việc của tôi, nó xảy ra ở lãnh thổ tộc tiên thôi ai mà biết có hay không có ảnh hưởng tới tộc cuả anh. Hơn nữa pháp bảo của tiên tộc thì liên can gì anh hả????? Anh giỏi thì giúp chúng tôi cứu Ella đi nào. Ah mà có ai thèm gặp anh đâu mà anh xuất hiện ở đây, tôi cần gặp Chun cơ.

Hebe và Selina tròn xoe mắt nhìn hai người khẩu chiến.

[Hebe]Bình thường Zhen rất dể thương và hay tươi cười nhưng không ngờ cô ấy lại hùng hổ như thế...quả thật Tiên tộc không thể chỉ nhìn qua dáng vẽ bề ngoài.
[Arron] lần đầu tiên mình thấy anh Calvin lớn tiếng như thế.
[Selina] hì hì...tại cậu ấy lo lắng cho Arron quá nên mới như thế. Nhưng ai đó làm ơn ngừng cuộc khẩu chiến giữa 2 người đó lại đi....nhớ là bọn mình đang tìm phương pháp giúp Ella tỉnh dậy.Đừng phí thời gian như thế mà.

Ngay lúc đó Chun xuất hiện.

[Chun] Calvin, cậu bình tĩnh lại đi.
[Zhen - đang bực bội] Lại ai nữa đây? Đồng minh của tên ngang tàng này ư?

Chun thì ngược lại, anh nhẹ giọng không muốn lại phải như Calvin tranh cãi với cô tiểu thư ngang bướng này.

[Chun] tôi là Chun, người đã từng xuất hiện trong lần đấu với dơi tử thần. Tôi chắc là cô đã trông thấy tôi.

Zhen liền thay đổi ngay thái độ, rất niềm nở:

[Zhen] Woa...là anh rồi. Cho tôi thay Ella gởi lời cảm ơn anh nhé, anh đẹp trai quá - mặc dù tôi hổng hiểu từ "đẹp trai" là gì hì hì hì...chắc là lời khen. Dẫu sao cũng cảm ơn anh rất nhiều. Anh xứng danh là cứu tinh của tụi này.
[Selina] trời...trời...thay đổi thái độ 180 độ luôn. Lúc nảy là sấm chớp đùng đùng giờ thì trời quang mây tạnh.
[Hebe] E hèm...đó gọi là...hì hì hì...oan gia chạm mặt đấy. Lúc trước cậu và A Kim không phải như thế sao? Ơ...xin lỗi mình không cố ý muốn nhắc lại chuyện đó...xin lỗi xin lỗi....!!!!!
[Selina] không...không...mình quên chuyện đó rồi. Cậu đừng quá lo lắng như thế chứ.

Đột nhiên Arron hét to

[Arron] Mọi người có thôi không nào??? Trời ạ, bọn mình đang tìm cách cứu Ella, cứu Ella đó mọi người.
[Calvin] Tộc trưởng Tiên tộc có thể giúp Ella tỉnh dậy nếu như...các cô có thể mang cô ấy tới đây.
[Arron, Selina, Hebe & Zhen] Tới Tiên tộc ư????
[Selina] chúng ta tới...tới...nhà của Zhen ư??? Nghe có vẻ...khó tin quá.
[Arron] Không, không khó tin chút nào hết...chúng ta có thể cùng lên phi thuyền của chi Zhen và...

Thật ra Arron không thể nào mừng rở hơn lúc này, anh có thể quay về để trao quyền năng cho Calvin lại có thể...đưa Hebe theo cùng. Không gì có thể tuyệt hơn thế.

[Hebe] khoan nào, mình không nghĩ việc này đơn giản như các cậu nghĩ đâu. Các cậu có bao giờ nghĩ rằng tại sao Arron ngay lần đầu xuất hiện lại ở trên mái gác của mình? Còn Zhen lại ở phiá sau khu rừng này. Cả anh chàng tên Chun kia nửa, anh chỉ xuất hiện được vài giây ngắn ngủi rồi lại trở về ngay với tộc mình ngay. Tên tử thần thì khác anh, hắn ta bị kẹt lại đây....Thế nào? Liệu chúng ta lên phi thuyền ấy, nó có chắc đưa chúng ta về lại với tộc Tiên của Zhen không???
[Arron] Phải đấy...liệu chúng ta có đến đúng nơi ta cần đến không? Calvin, anh nghĩ sao? Thời hạn giao muà gần đến rồi chúng ta làm sao giao phó đây?

[Calvin] sao lại hỏi anh, hỏi cái cô tiểu thư này này, phi thuyền là của cô ta kia mà.
[Zhen] Anh không biết cách giải quyết nên đùn đẩy sang tôi à?
[Calvin] tôi nói sai sao? Mọi việc do cô gây ra thì cô tự tìm cách giải quyết chứ.
[Zhen] Tôi mà về đến tộc Tiên, tôi sẽ bắt anh trả giá cho cái tội vô lễ này.
[Calvin] về được hãy tính nhé.
[Zhen] Khi nào tôi nghĩ ra cách sẽ cho anh biết sau.

Vừa dứt lời thì Zhen gỏ tay mạnh vào hoàn đá. Mọi kết nối ý tưởng liền chấm dứt.

[Zhen] Tức quá....tức không chịu nổi.Cái tên hống hách kia, tên là gì??? Calvin a...đợi đấy, ta mà trở về mi sẽ biết Zhen ta xử tội mi thế nào!!!!
[Arron- nói nhỏ vào tai Hebe] Rốt cuộc chị ấy đã gặp người có thể trị cái tính tiểu thư của chỉ.
[Hebe] Coi chừng Zhen sẽ trả đũa sang cậu đấy, hihihi...

Và quả thật không sai ( tính khí con gái mà):

[Zhen] Arron, cậu có trách nhiệm nghĩ xem làm sao có thể đưa Ella về đến Tiên tộc?
[Arron] Hả???? Làm sao em biết.
[Zhen] Tên thần tộc đáng ghét kia sẽ bị cực hình nghìn trâm xuyên tim, bát chảo nung xương, bách cối giã thây...cậu muốn cứu hắn thì phải nghĩ ra cách đưa tất cả trở về an toàn. Không thì...hắn bỏ xác tại ngục Hỏa Tích của Tiên tộc.
[Arron] Mình trở thành cứu tinh của Calvin sao, phải kể ổng nghe việc này để đòi đổi dinh thự của ổng mới được!
[Hebe] Làm được rồi hãy tính.
[Selina] Giá mà có Ella, cậu ấy chắc sẽ có cách. Nhưng tụi mình phải về nhà thôi, trời sắp tối rồi đấy.
[Arron] Chị Zhen về nhà Ella hay theo em?
[Zhen] Ờh...về nhà Selina nhé.
[Selina] Ok!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Thu Jan 22, 2009 4:49 am

Thế giới tộc Tiên.
[Chun] Tại sao cậu lại mắng cô ấy, cậu biết mọi việc xảy ra như thế vốn là đã định trước kia mà.
[Calvin] Mình không nghĩ thế, tại cô ta phá phách mới lôi kéo chúng ta vào cuộc. Sư phụ làm sao mà dự tính trước được tình huống mà 100 năm sau khi ông mất chứ? Ông chỉ dựa vào tính cách của cô ta, những tai họa trong tương lai mà cô ta sẽ va phải mà an bày số mệnh của chúng ta.
[Chun] Cậu...thật chẳng biết nên nói sao !!!! Mà lúc nãy sao ko thấy Jiro xuất hiện nhỉ?
[Calvin] có thể Arron ko liên kết ý nghĩ với Jiro? Nhưng cũng ko đúng, lí nào Arron muốn gặp cậu, gặp mình mà không gặp Jiro.

Ngay lúc đó Tộc trưởng cắt ngang cuộc đối thoại của cả hai
[Tộc trưởng] Jiro cậu ấy không thể kết nối ý tưởng như hai cậu.
[Calvin] Sao thế?
[Tộc trưởng] tôi không rõ, nhưng tôi phát hiện cậu ta đã bị phong ấn ký ức. Mọi kết nối đều bị chặn bởi dấu phong ấn này.
[Trưởng lão 8] Phong ấn này do sư phụ của cậu tạo ra. Tôi muốn biết tại sao phải xóa ký ức của cậu Jiro?
[Calvin] tôi không biết, phải hỏi cậu ấy chứ sao hỏi chúng tôi?
[Trưởng lão 1] hừm....tên ngốc đó cũng nói không biết, hỏi cũng bằng thừa. Chúng nó không muốn nói thì thôi.
[Jiro] Thật tôi không biết tại sao sư phụ lại phong ấn ký ức của tôi, chúng tôi không có ý dấu diếm gì các ngài.
[Trưởng lão 2] Chuyện của Thần tộc, các ông quan tâm làm chi. Nghĩ cách đưa Zhen trở về kia kià.
[Tộc trưởng] Việc cậu này ( chỉ vào Jiro) bị phong ấn ký ức quả không phải là chuyện của tộc chúng ta nhưng...bùa niêm phong kí ức lại là của bùa của cha tôi , tức tộc trưởng tiền nhiệm.
[cả nhóm người] Sao cơ???? Bùa phong ấn của tộc trưởng tiền nhiệm????
[Jiro] Vậy tôi có thể hóa giải lá bùa này không?
[Tộc trưởng] Việc này...chắc là không. Chỉ có người phong ấn và người tạo nên bùa này mới biết cách hóa giải, họ đều qua đời nên...ta không thể giúp các cậu.
[Jiro] Calvin, cậu làm được phải không?
[Calvin] tất cả sách vở mà thầy để lại, không có quyển nào đề cập việc này.
[Chun] Cậu muốn hủy bỏ niêm phong ư? Theo mình, hẳn người có lí do để khóa phần kí ức nào đó trong cậu. Theo mình, đợi xong mọi việc, cậu quay về hỏi cha mình hẳn sẻ có câu trả lời cho cậu.
[Jiro] Nhưng trong thời gian này, mình lại là người ngoài cuộc không thể cùng các cậu hội ý với Arron.
[Tộc trưởng 3] Bộ không thể liên thông ý nghĩ là cậu trở thành kẻ vô dụng sao? Cậu có thể cùng chúng tôi nghĩ cách đưa bọn họ về đây mà. Thanh niên như các cậu thật tiêu cực!!!
[Jiro] Ơh..tôi...
[Trưởng lão 5] Cậu hơi đâu mà bận tâm lời nói của lão này, miệng lưỡi luôn cai độc như thế.
[Trưởng lão 6] Nhưng là người ngay thẳng nhất, ai như lão kia chứ.

Rồi bọn họ lại cãi nhau nhặng xị cả lên....thiệt...tình!!!!!

[Calvin] Cô gái lúc nảy nói rất có lí, tại sao Chun lại có thể đến nơi ở của họ và quay trở về một cách an toàn? Tại sao Zhen và Arron lại xuất hiện ở hai nơi khác nhau?Tại sao tên tử thần không thể quay về như Chun?....
[Jiro] Tại sao ai cũng có thể gặp hoặc trò chuyện với các cô gái kì lạ kia còn mình thì không?
[Chun] ờ...thì do cái bùa niêm phong kí ức của cậu.
[Calvin] khoan nào...khoan nào...cậu vừa nói gì thế Chun?
[Chun] thì Jiro không thể gặp các cô bạn của Arron vì trên người cậu ấy có buà phong ấn kí ức.
[Calvin] đúng, phải rồi....buà phong ấn kí ức. Tại sao mình không nghĩ ra nhỉ???

Calvin đập 2 tay vào nhau và hét lên mừng rỡ.

Các vị trưởng lão ngừng ngay cuộc khẩu chiến quay sang nhìn 3 người bọn họ.

[Trưởng lão 1] Tên nhóc thông minh đó lại nghĩ ra cí gì nữa rồi !!!
[Trưởng lão 2] Tên nhóc kia sao hét lên to thế? Chẳng ra thể thống gì cả.
[Trưởng lão 7]Cái buà phong ấn thì liên quan gì sao cậu cứ nhắc mãi thế?
[Trưởng lão 8] Các ông có im đi mà nghe cậu ta trình bày không?

Tộc trưởng thì nhã nhặn hơn
[Tộc trưởng] Cậu có sáng kiến gì sao?
[Calvin] Trên người Jiro có mang phong ấn nên mới không thể liên kết ý nghĩ.
[Trưởng lão 3] Biết rồi, khổ lắm nói mãi.
[Calvin] Chun thì có thể đi lại được hai nơi....tôi cam đoan cậu ta cũng mang phong ấn gì đấy trên người.
[Chun] ơ...phong ấn, mình không có.
[Jiro] Bọn mình thân với nhau từ nhỏ, có vết tích gì trên thân thể mà bọn mình không biết đâu?
[Trưỡng lão 4] Ôi !!!! Chúng nó biết tỏng về nhau từ mọi thứ...ta...ta ...không dám nghĩ sẻ cho ai xem cơ thể của ta!!!! Eo ơi...ngại lắm luôn !!! Kì lắm....!!!!
[Trưởng lão 5] Đúng đúng!!!!
[Chun] Chúng tôi là bộ tứ cai quản thần tộc, từ nhỏ đã phải khổ luyện cùng nhau nên...việc như thế là ko thể nào tránh khỏi. Nhưng không quá như các ngài suy nghĩ đâu.
[Calvin] Thế Jiro bị phong ấn kí ức khi nào, có ai biết đâu? Theo mình cậu cũng không biết chính bản thân cậu đã bị phong ấn.
[Tộc trưởng] Tôi có thể kiểm tra việc này.
[Calvin] Vâng, phải phiền người thôi tộc trưởng ạ.
[Tộc trưởng] Mời cậu tiến lên đây.
Chun tiến về phiá tộc trưởng...

Chun tiến về phiá tộc trưởng, vừa bước lên hết nấc thang thứ 3...một cảm giác lạnh buốt bao phủ toàn người Chun...anh hít một hơi thật sâu và...tiến gần hơn nữa, kết thúc ở nấc thang cuối cùng...cái không khí lạnh làm Chun khẽ rùng mình

[Chun - nghĩ thầm] Tại sao lại có thứ cảm giác lạnh buốt như thế...đây là Tiên tộc chứ có phải ma tộc đâu?
[Tộc trưởng] Cậu hãy đưa tay cho ta.

Nhờ vào việc kiểm tra phong ấn trên người mà Chun có dịp diện kiến rõ chân dung của tộc trưởng này, nếu cứ ở dưới đại điện có lẽ anh sẽ vẩn mãi cho rằng ông ấy là một bậc tiền bối, râu tóc bạc phơ, diện mạo khá giống cha của mình nhưng...đứng trước mặt Chun hiện giờ là một thanh niên cao to lực lưỡng chỉ trạc tuổi của Chun, với trang phục và đôi cánh màu đen rậm rạp. Toàn thân của ông ta phát ra một nguồn không khí lạnh giá, Chun cảm giác như mình như rơi xuống vực băng nghìn trượng, anh càng không thể ngờ rằng đây lại là một tộc trưởng đầy quyền năng mà tám vị trưởng lão bên dưới đều nhất mực cung kính.



Khi tay các ngón tay của Chun vừa chạm vào tay của tộc trưởng.
[Chun] Á ...á...á....
Cảm giác đau rát chạy dọc theo những sợi gân trên cánh tay phải của anh, nó tụ lại và phát sáng ở hình xâm trên bắp tay phải này.
[Calvin] Hổng lẽ...đó là phong ấn của cậu sao Chun?
[Jiro] Ơ...cái đó hồi xưa do mình vẽ lên tay cậu ấy mà, mình biết tạop hong ấn sao???
[Chun] Á á á.....
Tộc trưởng buông tay Chun ra.
[tộc trưởng] đó là phong ấn của cậu, nó có tác dụng mở khóa mọi cánh cửa thời gian nhưng...phong ấn này chỉ là chìa khóa. Chúng ta cần một cánh cửa. Một trong hai cậu ( chỉ tay về phía Calvin và Jiro) có thể cho ta biết nguồn gốc của phong ấn này ko?
[Jiro] hình xâm trên tay Chun là do tôi vẽ nên.
[Chun] Sau khi cậu ta vẽ xong thì vết mực thấm luôn vào da, có tẩy rửa cách mấy cũng không rửa sách được.
[Tộc trưởng] Ta cần xem rõ hình xâm trên tay cậu, cậu hãy tiến lại gần hơn nào.
[Trưởng lão 8] Thưa tộc trưởng.... vì an toàn xin ngài hãy...
Nhưng ông ấy phất tay và bảo
[Tộc trưởng] Ta tin bọn họ.
[Chun] tôi....
[Tộc trưởng] Hay cậu không tin ta?
[Chun] Không, không phải. Tôi không muốn thử lại cảm giác đau rát như lúc nảy.
[Tộc trưởng] Ta sẽ không khích thích phong ấn trên người cậu nữa, ta chỉ muốn xem rõ hình dạng của nó thôi.
[Tộc trưởng] Ta sẽ không khích thích phong ấn trên người cậu nữa, ta chỉ muốn xem rõ hình dạng của nó thôi.
Chun lại đưa tay ra cho tộc trưởng xem.



[Tộc trưởng] Ta không tin hình xăm này chỉ là trò đùa nghịch của các cậu.
[Jiro] Thực ra thì....
[Chun] Jiro có năng khiếu về cách họa hình. Hình vẽ này được cậu ta vẽ lên tay tôi khi tôi đang ngủ say.
[Jiro] ...tôi tình cờ trông thấy họa tiết này trên quyển thánh kinh của Calvin, thấy nó có nhiều họa tiết đặc sắc nên...tôi đã vẽ lên tay cậu ấy.
[Calvin] thảo nào...!!!!
[Tộc trưởng] Quyển thánh kinh?
[Calvin] Là các sánh trong hội quán của thầy chúng tôi. Nếu như hôm nay không phát hiện ra việc phong ấn trên tay Chun, tôi cũng không lưu ý đến việc quyển thánh kinh có chứa ba trang giấy trắng.
[Trưởng lão 1] Càng lúc càng có vẽ thú vị nhỉ?
[Tộc trưởng] Ta cam đoan rằng hai trong ba khoảng trống ấy liên quan đến phong ấn của hai người các cậu ( chỉ Chun và Jiro)
[Trưởng lão 8] Còn khoảng trống thứ 3?
[Trưởng lão 4] Thì liên quan tới người thứ ba.
[Trưởng lão 3] Giỏi nhỉ, ai mà ko biết điều đó. Vấn đề là người thứ ba đó là ai?
[Trưởng lão 2] kha kha kha...hỏi thằng nhóc lắm mưu mẹo này thì biết ngay ( chỉ Calvin).
[Calvin] Tôi ư...??? Nếu biết thì tôi đã phát hiện Jiro và Chun có mang phong ấn trên người ngay từ đầu.
[Tộc trưởng] Người thứ ba là ta.
[Cả nhóm người] Là...ngài ư????
[Trưởng lão 8] Ngài và tộc Thần làm sao có thể.....???
[Trưởng lão 1] Và ngài chưa từng rời khỏi Tiên tộc dù chỉ là một bước.
[Trưởng lão 6] đừng hỏi những việc mà ngay cả chính bản thân người được hỏi cũng không thể trả lời.
[Trưởng lão 5] Thế hỏi cái gì mà ông cho là phải chứ?
[TRưởng lão 7] Vì sao ngài biết bản thân mình cũng mang phong ấn???
[Tộc trưởng] Các người thấy sao khi ta có đôi cánh màu đen này? Nguồn năng lượng lạnh giá như băng?
[Calvin]....tôi.....có thể giải đáp vấn đề này cho các người.
[Trưởng lão 1] Đúng là một tên nhóc tài năng, thông thái !
[Calvin] Quyển thánh kinh tuy chứa ba trang giấy trắng nhưng đó chỉ là các trang mô tả hình dáng của chúng. Về quyền năng của mỗi phong ấn nó nằm ngay trong trí nhớ của tôi.
[Trưởng lão 8] Thế cậu đã phải phát hiện ra điều này chứ?
[Calvin]....tôi, ơ....làm sao tôi biết khi hai người bọn họ chưa từng sử dụng quyền năng của phong ấn.
[Trưởng lão 1] Thôi im nào, tiểu thông thái cậu cứ tiếp đi.
[Calvin] Hoàn Không, Thư Linh và Mục Bách là tên gọi của ba phong ấn. Thư Linh mang quyền năng của sự lãng quên, Hoàn Không có thể đảo ngược trật tự trong không gian và Mục Bách là phong ấn cấm kỵ của tộc chúng tôi, nó mang sức mạnh đen tối của những tinh linh Ma Tộc.
[Cả nhóm người] Ma Tộc !!!!!
[Chun] Ngài...mang trên mình những quyền năng của người tộc Ma sao????
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Wed Feb 04, 2009 8:43 am

Chap 22:
[Tộc trưởng] Phải...đó là lời nguyền, nó đã theo ta hơn 500 năm nay.
[Jiro]Tại sao ngài lại biết rõ mình mang phong ấn nào còn chúng tôi thì không?
[Tộc trưởng] Đơn giản vì hai phong ấn trên cơ thể các cậu là những phong ấn hoàn toàn vô hại, nếu như không muốn nói là chúng có thể hỗ trợ các cậu. Với phong ấn trên cơ thể tôi, đó là một hình phạt.
[Trưởng lão 1] Hình phạt, ai lại có thể trừng phạt đấng tối cao của Tiên Tộc?
[Tộc trưởng] Là mẹ ta.
[Cả nhóm] Mẹ ... của người.....!!!!!

Và đây là những gì mà tộc trưởng kể lại.

Không ai biết mẹ của Joe (tên thời bé của tộc trưởng) từ đâu đến, chỉ biết bà ấy được cha của Joe cứu sống từ tay tên Tử Thần tộc ma. Cả tộc đều phản đối việc cha của Joe đồng ý cho bà ấy ở lại trong tộc chỉ vì lí lịch không rõ ràng của bà ấy. Để đền đáp ân tình của tộc trưởng (cha của Joe là tộc trưởng thời bấy giờ), bà tình nguyện ở lại trong tộc với thân phận nô dịch, suốt ngày quần quật với công việc bếp núc, giặt giũ, nương rẫy. Trong những lần đối đầu với Ma tộc, bà đã nhiều lần gợi ý giúp cha của Joe tìm được điểm yếu của các tướng tộc Ma vì thế dân chúng Tiên tộc càng lúc càng thêm tin tưởng và quí mến bà.

Tình yêu của tộc trưởng dành cho bà càng lúc càng sâu đậm, ông nhận ra bà không chỉ là một người phụ nử tài ba, tháo vát mà còn là một người cực kỳ nhân hậu. Bà dùng thân phận nô dịch của mình dành dụm thức ăn thừa, quần áo rách, hạt giống sót lại trên rẫy mà nuôi dưỡng những đứa trẻ mồ côi chẳng may có cha mẹ bị tử trận khi giao chiến với người tộc Ma. Bà xem đó như trách nhiệm mà bà phải làm tròn.

Thực tại.
[Calvin] thế mẹ của ngài từ đâu đến?
[Trưởong lão 8] ......từ Ma tộc đến, là một trong hai vị hộ pháp của Diêm Sát Vương.
[Cả nhóm] sao??????
[Tộc trưởng] Đúng.

Tiếp lời kể của tộc trưởng.

Mẹ Joe cũng rất kính nể cha của Joe, ông ấy không hề bắt bà phải khai ra quan hệ giữa bà và Ma tộc. Những gợi ý của bà trước các trận giao chiến khiến ông càng nhận ra bà không phải là một người bình thường trong Ma tộc. Tình cảm của hai người cứ âm thầm, lặng lẽ như thế kéo dài trong suốt một thời gian khá lâu nếu như không có sự kiện ấy....Bà ta lột xác....Trước đó mấy hôm, àa bắt đầu có những biểu hiện khác thường, suốt mấy ngày liền không ra khỏi nhà với lý do ốm nặng. Lũ trẻ cứ khóc ngất khi không gặp được bà, tộc trưởng cũng lo lắng không kém, người trong tộc thì cho rằng có lẽ bà sắp chết vì những vết thương lúc trước khi bị bọn tộc Ma truy sát.
Không dằn nén được những quan tâm lo lắng dành cho người phụ nữ mình yêu quí, tối hôm đó ông quyết định đến và vào thẳng nhà chỉ để gặp bà, ông muốn giúp bà họăc đại loại là thế và.... một cảnh tượng hãi hùng hiện ra



Trước mắt ông là một con rắn khổng lồ đang tiến vào thời kỳ lột xác, từng cái vảy màu xanh trên cơ thể từ từ bong tróc, đôi mắt khát máu đỏ ửng của nó đang nhìn chằm chằm vào ông. Theo phản ứng tự nhiên, ông toan rút đao ra tự vệ. con rắn có vẻ như không muốn tấn công...đôi mắt nó từ từ lịm lại và nhắm hẳn.

Lúc này vị tộc trưởng mới định thần và kịp hiểu ra, con rắn khổng lồ này không ai khác hơn là bà ấy, người mà ông thầm ỵêu, để yên cho nó hoàn thành thời kỳ lột da. Mọi việc không hề đơn giản như ông tưởng, vài ngày sau sức khoẻ con rắn suy kiệt dần...đôi mắt cứ lim dim, những lớp da cũ đã bong ra nhưng phần da mới không hề hình thành, hơi thở và nhịp tim càng lúc càng thoi thóp. Tộc trưởng lo lắng không yên, ông đau khổ và tuyệt vọng khi nhìn thấy bà dần dần rời xa ông khi ông chưa kịp nói lên những tình cảm chất chứa trong lòng.

Việc duy nhất mà ông có thể làm trong lúc này là giúp bà trông sóc lũ trẻ mồ côi và dọn dẹp nhà thay bà. Trong một dịp tình cờ lau chùi nơi góc bếp, ông phát hiện một quyển sách đã bị cháy gần một nửa, có thể bà đã xé nó để nhóm bếp nhưng....phải chăng bà đã cố tình làm thế hay do thượng đế có tình trêu đùa số phận của cả hai??? Một nửa còn sót lại trong tay ông là chìa khoá duy nhất giúp ông cứu sống bà. Chỉ cần máu tươi của một ai đó tưới lên cơ thể xà tinh trong giai đoạn lột xác thì xem như xà tinh lột xác thành công. Ông còn phát hiện được thân thế của bà là một trong hai vị hộ pháp của Diêm Sát Vương, Thanh Xà Tinh.

Không cần suy nghĩ nhiều, ông lập tức dùng đao rạch một đường khá sâu lên cánh tay trái, dùng máu của mình nhỏ từng giọt lên cơ thể yếu ớt của con rắn. Lạ thay những giọt máu đỏ tươi vừa chạm vào con rắn, chúng lập tức ngấm sâu vào và tái tạo ngay một lớp da khác...cứ thế, cứ thế cho đến khi ông ngất đi.

Lúc tỉnh dậy, ông ngửi thấy mùi thức ăn ngào ngạt, một bàn tay ấm áp đang thoa thuốc lên vết thương trên tay oông, người đó không ai khác hơn chính là bà. Ông thở phào nhẹ nhõm khi trông thấy bà, và bà đã khóc khi biết ông tỉnh dậy. Tình cảm của hai người không thể kiềm nén mãi, ông đã cầu hôn bà và kết quả tình yêu của họ là Joe và Zhen.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Admin
Điều Hành Viên
Điều Hành Viên
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 262
Birthday : 12/04/1984
Age : 33
Uy Danh : 9
Gia nhập : 01/12/2008
Tiền Thưởng : 95
Điểm thường :
100 / 100100 / 100

Thú nuôi :

Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   Sun Feb 22, 2009 4:44 pm

Chap 23

Quay trở về với thế giới của ba cô gái S.H.E

Tối hôm đó tại nhà Selina:

[Zhen] Wow...nhà cậu đây sao? Trông nó chẳng khác gì sảnh điện của tộc mình cả...thiệt là nhớ quá đi, nhớ mọi người nhớ cả anh trai mình.
[Selina] Cậu đừng lo mà, chắc vài hôm nữa là cậu có thể quay về nhà cậu rồi.
[Zhen] Thế các cậu có đi cùng mình và Arron ko?
[Selina] Ơh...việc này...
[Zhen] Cậu và Hebe phải đi cùng thôi , hai cậu còn mang Ella đi cùng nữa, chỉ có anh trai mình mới có khả năng làm cậu ấy tỉnh lại.
[Selina] Vấn đề là...bọn mình liệu có ...có thể trở lại nơi này được không? Rồi những việc gì sẽ xảy đến khi bọn mình ở xứ sở của cậu?
[Zhen] Việc này...mình cũng không thể cho cậu câu trả lời.

Cả hai nhìn nhau rồi thở dài ngao ngán.

[Selina] cậu đi tắm trước đi, mình dọn chổ cho cậu nghỉ.
[Zhen] Tắm ư???? À, mình nhớ rồi, Ella từng nói y như cậu nhưng mình không tắm đâu.
[Selina] Cái gì, không tắm thế....thế....làm sao...ý mình là...phải giải thích làm sao đây???
[zhen] Cậu xem nhé

Zhen vươn đôi cánh bé xíu bay nhanh đến khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu vào và cô bắt đầu xoay tròn. Lạ thay, những ánh sáng kết thành những sợi tơ vàng óng bao quanh lấy Zhen, chúng nhịp nhàng lên xuống theo những chuyển động của cơ thể Zhen, trông cô ấy cứ như một suốt chỉ biết cử động.

Selina ngơ ngác chứng kiến điều kỳ diệu đang diển ra trước mắt mình, nếu kể cho người khác chắc chẳng ai chịu tin và bảo rắng cô thật khéo có óc tưởng tượng.

[Selina] Đó gọi là " tắm" của cậu đó ư?

Zhen trả lời khi hòan thành xong công việc " tắm" của mình
[Zhen] Có thể cho là vậy, mọi người gọi đó là công việc cuối cùng nên làm trong ngày truớc khi rơi vào tráng thái "tịnh".
[Selina] "tịnh" có phải là "ngủ" của bọn mình không?
[Zhen] Uh, giống như vậy.
[Selina] Cậu làm mình tò mò. giờ mình đi tắm rồi xem cậu " tịnh" như thế nào.

Còn tại nhà Hebe thì sao nhỉ???

[Arron] Cậu lại cho mình ở tại nơi này sao??? Không còn nơi nào tốt hơn à?
[Hebe] Cậu đến nhà mình cũng tại nơi này mà, giờ cậu nghỉ lại đây là hợp lí nhất, mấy hôm trước cậu cũng ở đây mà có than vãn gì đâu?
[Arron] Thế cậu bảo cái vật lù xù nhọn nhọn ,có đuôi kia đừng đến làm phiền mình có được không?
[Hebe] lù xù, nhọn nhọn, có đuôi...là gì thế nhỉ???
[Arron] à, ở đằng kia kìa, nó đang tiến về phía cậu kìa.

Khi Hebe quay lại

[Hebe] Á...CHUỘT...

Cô ba chân bốn cẳng nhảy bổ vào người Arron, cậu ta mất đà té nhào ra sau kéo theo cả Hebe, đây là lần thứ hai anh lại được cơ hội nhìn vào mắt Hebe với cự ly gần như thế.

{Arron} Đôi mắt cô ấy đẹp thật, rất đẹp.
Và cậu nghe được những âm thanh kì lạ

Thình thịch...thình thịch....phát ra từ người Hebe.

[Arron] Âm thanh gì thế??

Lúc này thì cô mới hòan hồn, đẩy vội Arron ra và vù chạy xuống nhà, bỏ lại anh trên mái gác với hàng đống những cảm xúc: thắc mắc, xao động, nôn nao....


Mọi việc không chỉ dừng lại với cả bốn chỉ ở giấc ngủ tưởng chừng như sẽ rất êm đềm, một việc thật kinh khủng đã xảy ra khi họ cùng chung một giấc mơ: Ella tỉnh dậy!

[Hebe] Ella cậu, cậu ấy...

Hebe hét to trong lúc cả bọn đang tranh luận sôi nổi xem có nên theo Zhen và Arron cùng đến tiên tộc hay ko.

Cả Arron, Zhen và Selina đều hét lên trong sự vui mừng khôn xiết.

[Arron] Chị Zhen, chúng ta có lẽ cũng nên chia tay họ....

Cậu nhìn sang Hebe và bắt gặp đôi mắt cô ấy cũng đang nhìn lại mình.

[Selina] Khoan...khoan nào...các cậu hãy xem Ella kìa...mình trông cậu ấy rất khác lạ.

Vẫn nằm yên trên giường, Ella không cử động, không nói năng gì, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

Zhen tiến lại gần Ella và...cô kinh hòang khi Ella bất chợt quay đầu nhìn sang cô với đôi mắt đỏ ngầu.

[Ella] Đừng lại gần ta

Cái âm thanh khô khốc phát ra từ miệng Ella khiến Selina nhói đau trong ngực, thóang trong tiềm thức xa xôi cô đã từng nghe thứ âm thanh đầy vẻ chết chóc này.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://fanficland.forumn.org
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Phong Tứ Thần Kí   

Về Đầu Trang Go down
 
Thiên Phong Tứ Thần Kí
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Fanficland :: ๑۩۞۩๑ Fanfic Land ๑۩۞۩๑ :: Asia Fanfic-
Chuyển đến