Fanficland

Cùng nhau xây dựng một forum chuyên về những FANFIC chất lượng
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hãy cùng chúng tôi chia sẽ bài viết, những fic hay cho FANFICLAND. Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!!!

Share | 
 

 LOVE ME (longfic- DBSK)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Telve

avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 3
Birthday : 07/04/1994
Age : 23
Đến từ : hà nội
Job/hobbies : nhiều thứ lắm
Uy Danh : 0
Gia nhập : 29/11/2010
Tiền Thưởng : 5
Điểm thường :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: LOVE ME (longfic- DBSK)   Mon Nov 29, 2010 2:23 pm

Author: Telve
Pairing: Jaechun, HoSu ( đơn giản vì au thích những thứ của au phải khác, đọc nhiều fic yunjae quá rồi nên muốn thay đổi không khí chút)
Rating : K+ ( có lẽ thế )
Summary : bất chợt tình yêu đến, cuộc sống thường ngày vốn đã không yên bình nay lại càng bị xáo trộn. Nhưng không sao cả, thế mới là tình yêu.
Category : fun, tình cảm,pink
Warn: mình chỉ là người re-post, không phải au, xin đừng nhầm lẫn. Tại không nghĩ ra tên nick là gì nên mới lấy tạm tên Telve thôi.

Đây là link gốc: http://www.360kpop.com/f/threads/116076-LOVE-ME-Long-fic-DBSK-


Chap 1:
Lucifer là tập đoàn lớn nhất nhì Hàn Quốc trong lĩnh vực kinh doanh… giấy ăn và nước lọc. Nó nằm trong tầm kiểm soát của nhà họ Kim danh tiếng lẫy lừng, 30 năm nay với tài điều hành công ti của mình, chưa một công ti nào “đủ sức” qua mặt Lucifer. Năm thứ 2005 sau công nguyên, chủ tịch Kim tiếng tăm lừng lẫy qua đời để lại toàn bộ gia sản cho hai cậu con trai là Kim Jaejoong và Kim Junsu tha hồ đập phá. Trước khi qua đời, ông còn cẩn thận để lại “vài tờ” di chúc được viết rất nắn nót cẩn thận bằng chữ Ả Rập mà ông nhờ được bạn của 2 người bạn của 3 người em của 1 ông hàng xóm viết hộ. Ròng rã suốt 8 năm trời cuối cùng cũng viết xong. Thật là tạ ơn trời đất. Ông còn tưởng chưa kịp viết xong di chúc thì ông die mất rồi ý chứ, tội nghiệp hai thằng con nhỏ, ông còn chưa nói hết được tâm nguyện của mình với chúng nó, may mà trời phật thương ông và cũng thương cả người viết di chúc hộ ông nữa. Tội nghiệp, không hiểu sao ở nhà họ Kim ăn no ngủ kĩ mà người cứ gầy tong teo, nuôi mãi chả béo lên được. Mà nào có phải làm việc vất vả gì đâu, ông Kim chỉ yêu cầu viết di chúc bằng tay 12h/ngày thôi mà. Chắc nhớ nhà quá, cũng tội ghê, người này ông Kim phải “nhờ” mãi mới được, viếng thăm nhà đến hai, ba lần mới đồng ý, làm ông phải nhờ đến “đội quân đến từ lòng đât” của mới đồng ý đến nhà viết hộ di chúc. Coi như đi chơi thôi mà, làm gì to tát vậy chứ, coi như trốn vợ đi du lịch 8 năm đi, làm gì mà thê thảm tới mức ngày nào cũng khóc lóc ở trong phòng làm vợ con ông cứ tưởng ông mới nuôi thêm một con chó sói. Khổ ghê.
Lại nói về Kim Jaejoong và Kim Junsu, từ lúc chưa lên nắm quyển đã nổi tiếng với khả năng “lập dị” vô đối, không ai sánh bằng. Khả năng phối hợp của hai anh em cũng khá đỉnh, người tung người hứng, có lần suýt làm thầy giáo dạy môn Văn tức hộc máu mà chết. Ơn chúa là được đưa đến bệnh viện kịp thời nên sống sót. A men. Từ nhỏ được trời phú cho vẻ đẹp “mĩ miều”, hút hồn không biết bao nam thanh nữ tú.
Kim Jaejoong sở hữu một khuôn mặt có khả năng “giết người” trong nháy mắt. Đôi mắt, đôi môi, làn da trắng hay ánh mắt lạnh lùng nhìn thấu tâm can người khác, đôi môi đẹp nhưng không hay nở nụ cười tuy nhiên khi ghép vào khuôn mặt thì lại tạo thành một bức tranh hoàn hảo. Quả nhiên Kim Jaejoong sinh ra để thừa hưởng tài sản thừa kế thứ hai của gia đình - nắm giữ thế giới ngầm Hàn Quốc. Tập đoàn Lucifer nhìn vào thì có vẻ như chỉ kinh doanh giấy ăn và nước lọc nhưng ở phía sau hậu thuẫn khiến cho Lucifer bất khả chiến bại lại là Mirotic- tổ chức mafia đứng đầu Hàn Quốc, thách thức sự uy nghiêm và “khắc nghiêt” của bộ quốc phòng Hàn Quốc, bao nhiêu năm nay, Mirotic vẫn đứng vững không có dấu hiệu lung lay hay “bệnh tật”. Uổng cho bộ trưởng Park ngày đêm nghĩ cách triệt tiêu Mirotic mà càng nghĩ tóc chỉ càng bạc thêm, da mặt nhiều nếp nhăn chứ chả được gì, Mirotic vẫn ở đấy, sừng sững và huy hoàng như thách thức ông, ngày ngày đi làm qua trụ sở của Mirotic là ông Park lại càng thêm phần “ngứa mắt”, nhà gì đâu mà to sừng sững chắn hết cả… ánh nắng.
Kim Junsu là một tạo vật của thiên nhiên theo đúng nghĩa, từ ngoại hình cho đến tính cách và cả những thứ có “họ” với ngoại hình và tính cách. Sinh ra vào một ngày có đủ bảy sắc cầu vồng hiện trên bầu trời sau một sơn mưa to mang tầm cỡ quốc tế. Theo dự báo thời tiết hôm đó trời sẽ nắng nhưng không hiểu sao một cơn áp thấp nhiệt đới từ biển “chạy” về đất liền mang theo những giọt nước mưa vừa to vừa nhỏ đó (?!). Có lẽ vì thế mà đôi mắt của Kim thiếu chủ được người đời yêu mến tả nó giống như “giọt nước nằm ngang, vuông góc so với mặt đất”. Không chỉ vậy, Kim thiếu chủ còn có khả năng trời phú là nói được tiếng của cá heo. Thật kì lạ, khi sinh ra Kim Junsu không khóc oe oe như người ra mà kêu ré lên như loài cá heo ở biển. Sau một thời gian hội ý từ các vị trưởng bối trong dòng tộc cuối cùng đưa ra kết luận là đấy là một khả năng trời phú, chỉ duy nhất cháu trai dòng họ Kim lừng lẫy mới có và có lẽ cơn mưa ngày hôm nay là một định mệnh, áp thấp từ biển về đất liền nên rất có thể trên đường đi đã mang theo tiếng nói của loài cá heo về “tặng” lại cho người con thứ hai của Kim HyunJoong. Cuối cùng, dòng tộc quyết định đặt cho cậu bé một cái tên mang tính lịch sử là Kim Junsu ( chả liên quan ). Trong tên ẩn chứa nhiều hàm ý mà các vị trưởng bối cũng chả hiểu được. Vậy nên từ nhỏ Kim Junsu đã rất ưa hoạt đông, thích chạy nhảy, đá bóng chơi thể thao và cả ca hát, theo tính toán của ông bà Kim thì dựa vào các yếu tố trên nên để Junsu kế thừa Lucifer là tốt nhất ( cũng chả liên quan luôn )
Kim Jaejoong và Kim Junsu luôn là cặp đôi hoàn hảo trong mọi lĩnh vực, từ khoản tán gái, tán zai đến ăn trộm, nói dối bố mẹ đi ăn trộm đào hay cả chuyện đối phó với thầy cô giáo. Anh em nhà họ Kim được bộ văn hoá Hàn Quốc liệt vào anh sách liệt vào danh sách “Những kẻ khó chơi” mà chẳng hiểu lí do, tuy nhiên để ăn mừng việc này hai anh em nửa đêm đã chui vào nhà tổng thống Jung mà… nướng khoai ăn mừng. Chả hiểu nướng khoai kiểu gì mà sáng hôm sau từ tầng một đến tầng ba của nhà tổng thống cháy đen sì hết, riêng phòng ngủ và phòng làm việc thì được xây cẩn thận nên chỉ hơi “khét” chứ chưa cháy. (???) Cũng chả hiểu anh em nhà họ Kim tẩu thoát kiểu gì mà không để lại một dấu vân tay, làm cuộc điều tra của tổng thống đi vào ngõ cụt, từ đó hàng đêm ông lại phải tỉnh dậy 20-30 lần xem nhà của mình có làm sao không. Cả một đống tiền đổ vào căn nhà mới này nó mà có mệnh hệ gì thì ông sống sao được, sự kiện lần trước mà tái hiện lần nữa chắc ông tự tử đi theo căn nhà quá. Dám lắm chứ sao không, tổng thống vốn là người theo chủ nghĩ “ki bo mà sống”.
Lại quay về với Jaejoong và Junsu, hôm nay là một ngày như mọi ngày, hai người đang nhảy dù từ trên máy bay xuống và thi xem ai rơi xuống… lâu hơn. Mỗi lần thế này là bọn gia nhân ở dưới lại thót tim vì chủ nhân của chúng, sở thích gì đâu mà kì lạ quá trời, mà kì lạ cũng không sao, mắc mớ gì phải mang tiền lương của chúng ra để cược chứ!!! Nhẫn tâm. Lần này, nếu Kim Jaejoong rơi xuống trước thì tiền lương của nhà bếp bị cắt 50% còn Kim Junsu rơi xuống trước thì tiền lương của các bộ phận khác bị giảm 50%. Thật là quá vô lí mà, can gì đến người làm mà phải chịu phạt chứ, vô lí quá mà không dám kêu.
Từ từ, từ từ…..
50m
30m
15m
5m
3m
1m….
Chạm đất rồi.
Lần này là Junsu chạm đất trước. Hôhôhô. Kim Jaejoong thắng rồi, vậy là chỉ riêng bộ phận nhà bếp không bị cắt giảm tiền lương. Đang ngẩng đầu cười chiến thắng thì cảm nhận được một luồn sét xuyên qua người. Jaejoong bỗng lạnh gáy, quả nhiên không hổ danh là Kim Junsu- người con của thiên nhiên, trong người cũng mang điện nữa, mà dòng điện này phải lên tới 10 000 vôn chứ chả ít. Nuốt nước bọt, Jaejoong quay đầu về phía Junsu thấy cậu em mình mặt mày phụng phịu, đang nhìn mình bằng ánh mắt căm hờn đau khổ. Cực chẳng đã, Jaejoong lên tiếng:
_ Su yêu à, em thua thì phải chịu chứ. Đừng lần nào cũng nhìn hyung bằng ánh mắt đấy, hyung không chịu nổi đâu.
Nghe Junsu nói, Junsu không chịu nổi mà “phóng” ngay một tia sét vào cái cây chả biết là cây gì đằng sau Jaejoong, trong vòng 4s đã trở thành một đống tro nhưng vẫn có hình cái cây, vô cùng đặc sắc. 1 gằn từng chữ trong họng:
_ Ba.tháng.tiền.tiêu.vặt.của.em. đó.hyung.
Sóng gió nổi lên, mới đây trời còn sáng mà chưa gì sấm chớp đã đùng đoàng, Jaejoong kìm lòng không nổi mà… quay lưng chạy một mạch ra cổng, lấy chiếc Lexus phóng thẳng, vừa đi còn vừa gọi điện cho công ti xây dựng để cho người đến sửa căn biệt thự. Chẳng biết lần này thằng Su lại làm hỏng cái gì nữa đây lần trước thì vỡ hết cửa kính. lần trước nữa thì tốc mái nhà, lần trước nữa thì sập nguyên tầng năm, lần trước nữa nữa thì cháy cả khu vườn hoa yêu thích của bà mẹ, lần trước nữa nữa nữa thì chả hiểu nó làm gì mà cạn cả nước ở cái bể nuôi cá mập, lần trước nữa nữa nữa nữa thì làm con sư tử FaXi đầu đàn của đàn sư tử hoang ở châu Phi mới được bắt trộm về gãy cả hai chân trước và một chân sau. Lần trước nữa nữa nữa nữa nữa thì không thể nhớ được.
_ Chú ơi, cho cháu hỏi???
Mông lung suy nghĩ, Jaejoong đã dừng xe từ lúc nào, chết tiệt, thì ra là hết xăng, giờ này mà thằng Su đuổi kịp thì không biết trốn vào đâu nữa. Ế mà khoan, hình như có người gọi, kẻ nào to gan dám gọi Kim Jaejoong là chú thế kia. Láo quá, phải gọi là hyung chứ, hay ít nhất thì cũng là anh đẹp trai. Láo quá, mới 23 tuổi là có kẻ dám gọi mình bằng chú. Quay sang nhìn kẻ nào to gan dám gọi mình như vậy. Ồ, thì ra là một cô gái, hè hè, không sao, nhìn cô em xinh tươi thế kia thì có thể bỏ qua được, nhưng không thể xoá hết tội được.
_ Ồ, chú này vẫn còn trẻ, vậy mà nhìn nghiêng tưởng già lắm chứ
Choáng, từng lời nhận xét của “cô em” đấm vào tim Jaejoong bùm bụp, lòng tự trọng không cho phép, Jaejoong sẵng giọng, định xử cho “cô em” một trận.
_ Nhưng nhìn lại thì thấy đáng yêu quá, chắc gọi là hyung thôi. Hyung à, hyung cho em hỏi bây giờ là mấy giờ rồi ạ? Quả đồng hồ Thuỵ Sĩ xịn mới mua của em hình như mới die rồi, khổ, điện thoại di động thì lại để ở đáy va li, lôi ra thì mệt quá. Thôi kệ nó, hyung cho em hỏi mấy giờ rồi thế hyung????
“Cô em” nói một tràng chả thèm quan tam đến biểu cảm trên mặt Jaejoong, cũng sinh động lắm chứ, xanh có, đỏ có. trắng có, vàng cũng có luôn này. Độc đáo quá ấy chứ. Lúc nghe đến câu hyung, Jaejoong đã mãn nguyện rồi, mà rồi nghĩ lại, là con gái sao lại gọi anh là hyung, chết, nhầm rồi, té ra đây là con trai. Làm anh suýt nữa nhận “cô bé” à mà giờ phải bảo là “thằng bé” mới đúng làm người tình thứ 1000, may mà chưa kịp mở lời không thì ê mặt chết. Ngại ghê ấy chứ. Bận chìm đắm trong những suy nghĩ của minh Jaejoong không để ý thấy “thằng em” đã cầm tay trái anh ngửa lên xem đồng hồ rồi cất bước từ lâu. Bỏ mặc Jaejoong ngồi đấy cứ ngu cái mặt ra cười tủm tỉm. Rõ là dại trai quá.


Được sửa bởi Telve ngày Tue Nov 30, 2010 2:43 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Telve

avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 3
Birthday : 07/04/1994
Age : 23
Đến từ : hà nội
Job/hobbies : nhiều thứ lắm
Uy Danh : 0
Gia nhập : 29/11/2010
Tiền Thưởng : 5
Điểm thường :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: LOVE ME (longfic- DBSK)   Mon Nov 29, 2010 2:25 pm

Chap 2:
JaeJoong trở về nhà trong trạng thái người vẫn còn đây mà hồn đi đâu mất. Cứ cười ngẩn ngẩn ngơ ngơ một mình trông đến là "thiểu". Junsu thấy hyung mình như vậy thì đau lòng lắm bèn đưa hyung của mình đến bệnh viện khám thì bị JaeJoong "sạc" cho một trận té tát. Bực mình. Junsu có ý tốt mà JaeJoong không nghe, đã vậy gọi điện luôn cho "bệnh viện tâm thần" đến đón hyung của mình vào luôn, để ở nhà nuôi tốn cơm quá.
Mấy hôm nay không hiểu Jae hyung nghĩ gì mà cứ cười ngẩn ngơ, chả hiểu nghĩ gì mà mấy hôm nay lại sai nhà bếp nấu cháo thay vì cơm làm Junsu ăn hơn 10 bát vẫn chẳng thấy no gì hết. Hức, rõ là ác quá mà. Cắt tiền tiêu vặt thì chớ lại còn không cho ăn uống đầy đủ nữa. Ác. Ác quá là ác. Huhu
Đã thế mấy hôm nay không chịu đến giải quyết công việc ở tổ chức mà cứ ngồi ì ở nhà. Làm Junsu có muốn vào bếp ăn vụng cũng khó. Đóiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii quá trời. Jae hyung chết tiệt! Mấy hôm nay làm sao thế không biết, tự dưng thay đổi kì cục quá.
Chịu không nổi, Junsu đành mon men đến gần JaeJoong đang ngồi xem… hoạt hình mà cất tiếng gọi:
_ Jae hyung à~~~ Đi mua sắm với Su nhá. Nhá.
JaeJoong quay sang Junsu cười thật ngọt ngào, mắt chớp chớp, vừa xoa đầu vừa thủ thỉ:
_ Su ngoan, hôm nay là ngày thông báo kết quả xổ số rồi. Lần này hyung mà trúng giải độc đắc thì hyung dẫn em đi chơi nhá.
Trời à. Thì ra cái tình trạng "nửa điên nửa dại" của JaeJoong mấy ngày hôm nay là vì mấy tờ vé số này đây. Thật là mất mặt quá. Đường đường là người đứng đầu Lucifer lừng lẫy khắp Hàn Quốc mà lại đi mua mấy tờ vé số rẻ rách rồi hồi hộp ngồi chờ xem kết quả thế này đây. Mà giải thưởng nào có lớn lao gì, khoảng tầm mấy chục triệu won chứ bao nhiêu. Thật là. Người ngoài mà biết được thì thật xấu hổ. Chán nản, Junsu "vứt" ông anh mình ngồi đấy đứng dậy tìm Huykjae. Định ra ngoài chơi mà nhìn hyung mình thế kia thì Junsu cũng hết hứng, thôi đành tìm Hyukjae vay tiền đi mua sắm một mình vậy. Tiền tiêu vặt thì bị Jae hyung "đáng đánh" cắt rồi còn đâu. Thôi, cứ vay Hyukjae tạm cái đã, mấy ngày nữa "ăn bớt" tiền đầu tư của công ty ra trả sau cũng được.
Lang thang trên đường phố Seoul một hồi mà chẳng biết đi đâu Junsu chép miệng đành rẽ vào Spa chăm sóc sắc đẹp vậy.
RẦM
Vừa bước đến cửa Junsu đã đâm sầm vào cánh cửa. Quái thật, Junsu vừa mới dùng chân "đạp" cánh cửa mở ra để ung dung bước vào cho hoành tráng mà sao chưa đầy 3s cánh cửa đã đóng sầm lại làm Kim thiếu gia tông thẳng mặt mình vào cánh cửa. Hỏng hết cả nhan sắc. Tức thật.
_ Ơ, hyung gì ơi. Em xin lỗi, em không biết hyung định vào nên đóng cửa cho đỡ… gió. Hyung không sao chứ???
_ Ừm, tôi không sao. K…Không có gì đâu.
Vốn định chửi cho "cái thằng này" một trận nhưng khi Junsu ngẩng mặt lên nhìn cậu ta thì toàn thân đông cứng lại. Không thể cử động được nữa. Gần 15s trôi qua, Junsu cứ đứng đấy nhìn cậu ta không chớp mắt, không dời ra được hay nói chính xác hơn là không thể rời mắt đi được. Trong lòng thầm gào thét rú lên những tiếng rú ghê rợn (???) thật không thể tin là Kim Junsu lại có lúc như ngày hôm nay. Sao có thể thế được??? Vô lí, vô cùng vô lí, quá sức vô vô vô cùng khó hiểu. Có thể mấy ngày nay chỉ toàn được ăn cháo trắng nên Junsu cũng "lú" luôn rồi. Sao lại quên việc quan trọng thế chứ??? Không phải dự định của Junsu là ra ngoài ăn một bữa no nê cho thoả những ngày bị "cấm đoán" sao. Vậy vì cớ gì mà Junsu lại quên được, lang thang trên phố nãy giờ, đi qua không biết bao nhiêu nhà hàng sang trọng mà không vào, đến khi ghé vào Spa này, nhìn cậu bé trước mặt đang cầm chiếc đùi gà ăn ngon lành thì Junsu mới nhớ ra là từ sáng đến giờ mình cũng chỉ mới ăn 15 bát cháo.
Nhìn chiếc đùi gà ngon lành trước mặt, bụng Junsu réo ầm ầm khiến Junsu cứ nhìn vào cái đùi gà mà nuốt nước bọt. Tội nghiệp cậu bé trước mặt thấy vị hyung này cứ nhìn chăm chăm không chớp mắt thì cứ tưởng vị hyung này có vấn đề về não bộ. Không thèm quan tâm nữa mà cứ mặc kệ đứng đấy ăn đùi gà tiếp.
Thật là, giờ Junsu chỉ muốn lao ra ngoài ngay để tìm một cửa hàng mà vào đánh chén, chứ cứ nhìn người ta ăn thế kia thật không chịu nổi. Nhưng… lỡ bước chân vào đây rồi, không làm gì mà lại đi ra thì ngại chết, người ta cười cho thối mũi ấy chứ, mất mặt lắm. Thôi, đành vậy, vào trùng tu nhan sắc đã rồi ăn uống gì thì tính sau.
Ngồi cắt tóc mà mùi thơm của cái đùi gà rán cứ bay vào mũi làm Junsu không kiềm lòng được. Bất quá đành nhắm tịt mắt lại, lấy tay bịt lên mũi để không ngửi thấy mùi thơm "khêu gợi" đấy nữa.
Anh cắt tóc nhìn hành động của vị khách thì cứ ngu cái mặt ra, thật là, hôm qua mình tắm rồi mà. Chết thật.
_ Han Kyung hyung làm gì mà không cắt tóc cho khách đi? Hyung cứ nghĩ cái gì thế?
Cậu bé khi nãy làm Junsu ngã hai tay cầm hai chiếc bánh bao lon ton chạy đến hỏi
_ Changmin à, hay là em cắt tóc cho vị khách này hộ hyung một lát nhé. Hyung ra ngoài chút rồi về liền.
Thấy Changmin ngơ mặt ra không hiểu, HanKyung ghé vào tai Changmin thì thầm:
_ Để hyung ra nhà tắm công cộng tắm một cái đã, người hyung dơ quá.
Mất 1s để Changmin tiêu hoá lời HanKyung nói, cậu nuốt vội cái bánh chùi chùi tay vào áo Han Kyung thì thầm vào tai HanKyung:
_ Ừ, hyung cứ đi đi. Thay cái áo này luôn nhá, nó cũng dơ quá rồi. Cứ để em cắt tóc cho vị hyung này cho. Hyung yên tâm đi.
Có vẻ như Changmin vẫn đang học nghề nhưng cắt tóc cũng khá lắm. Nhìn kiểu tóc mới của Junsu mà xem này. Ngắn hơn, ngọn hơn, mượt hơn mà nhìn cũng manly hơn. Hà hà, tuyệt thật. Lần sau nên rủ Jae hyung đến đây sửa sang sắc đẹp được đấy, cũng nên để hyung ấy thay đổi hình tượng rồi. Lúc nào cũng thích Hero của nhóm DBSK nên bắt chước luôn cả kiểu tóc của người ta. Suốt ngày đi đến đâu cũng Hero no.1 nghe mà ngán phải là Xiah no.1 mới đúng. Hero đâu có dễ thương như Xiah, giọng hát đâu khoẻ bằng Xiah, đâu có vòng 3 "đẹp" như Xiah. Dù sao kệ Jae hyung, Xiah vẫn vô đối.
Chẹp, bước ra khỏi đó, Junsu đi thẳng đến Happiness- nhà hàng sang trọng bậc nhất Seoul với những món ăn từ Âu đến Á, từ Ả Rập đến Châu Phi đều có. Mấy ngày nay phải sống kham khổ giờ đến lúc đổi đời rồi, Junsu gọi một lúc mười mấy món mang lên, tha hồ mà đánh chén. Để tỏ lòng cám ơn anh chàng học việc - Shim Changmin đã cắt cho mình kiểu tóc mới, Junsu hào phóng mời Changmin và anh cắt tóc HanKyung đi ăn.
Vay thì cũng vay rồi, tiền trong thẻ của Hyukjae cứ tiêu đi đã rồi trả sau. Vay ít là vay mà vay nhiều cũng là vay vậy thì ngu gì mình chọn vay ít. Cứ vay nhiều tiêu cho sướng.
Ba người ngồi trong nhà hàng mà làm ai cũng nhìn, hết món này đến món khác được mang lên mà vẫn gọi thêm. Nhà hàng này hôm nay vớ phải khách "sộp" rồi, chỉ tội ông bếp trưởng già rồi, hơi lẩm cẩm, thỉnh thoảng nêm gia vị lại nhầm mật ong với nước mắm, muối ớt với… bột ngọt. Mà cũng lạ thật thế mà mấy vị khách kia vẫn ăn ngon lành, chả thấy ca thán gì cả. Đánh chén còn ác liệt hơn mới kinh chứ.
3h sau, buổi "nhậu" cũng kết thúc, khi trả tiền 1 thò tay vào túi mới phát hiện ra cái ví biến mất tiêu từ lúc nào không biết. Hức, không có tiền trả sao về được đây? Không lẽ lại kí sổ nợ. Không được, làm thế mất mặt lắm.
Nhìn Junsu mặt mày nhăn nhó, thỉnh thoảng lại ngửa mặt lên trời lầm rầm cái gì đấy như tụng kinh, Changmin đánh bạo hỏi:
_ Junsu hyung à, có chuyện gì thế???
Chỉ chờ có vậy, Junsu mếu máo, khóc không ra nước mắt nói trong nghẹn ngào:
_ Hyung… hyung làm rơi ví ở đâu rồi í. Giờ không có tiền trả làm sao đây??
Cả Changmin lẫn HanKyung ngước mặt nhìn đống bát đĩa chất cao như núi mà lòng thầm than trách. Cúi xuống nhìn vào tờ hoá đơn thì không thể cầm lòng mà nước mắt chảy thành sông. hu hu, tại Junsu khao nên hai chàng ta chỉ mang có mấy nghìn won thôi à. Tiền ăn thì lên đến mấy trăm nghìn won, sao mà đủ tiền trả chứ????
Hận ông trời khiến người đời cười ra nước mắt.
Thôi đành vậy, dù sao cũng không có tiền trả vậy thì bảo nhà bếp làm thêm mấy món nữa, đã nợ thì nợ ít nợ nhiều cũng như nhau hết. Cứ ăn thêm vài món, kéo dài thời gian để đỡ phải về cũng được. Đến lúc đấy cứ bảo mình là Kim Junsu xem có ai dám làm gì không?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Telve

avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 3
Birthday : 07/04/1994
Age : 23
Đến từ : hà nội
Job/hobbies : nhiều thứ lắm
Uy Danh : 0
Gia nhập : 29/11/2010
Tiền Thưởng : 5
Điểm thường :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: LOVE ME (longfic- DBSK)   Mon Nov 29, 2010 2:27 pm

Chap 3:
Junsu lê từng bước chân tiến về ngôi nhà ấm cúng quen thuộc, giờ này chắc hyung của cậu đang ở nhà chơi…bắn bi với Shindong cho xem
Vừa bước chân vào nhà thì hỡi ôi cái cánh cổng bay đâu mất tiêu rồi???
Đúng địa chỉ mà, đâu có nhầm đâu mà sao nhìn dinh thự Kim lại tan hoang thế này???
Cánh cổng sắt sừng sững hàng ngày bay đi đâu mất, hệ thống an ninh thì như bị chập điện đi vào nhà tự do như vào sân bóng. Chết thật, để nhà cửa hớ hênh thế này trộm mà vào là toi.
Ế, ế, đâu rồi??? Bình thường bước chân vào nhà là con đường lát gạch hai bên có thảm cỏ xanh rì, non mơn mởn mà sao….? Junsu mới rời nhà được 8 tiếng mà sao hai thảm cỏ xanh rì trở nên đen thui như vừa bị cháy thế này???
Còn bao nhiêu cửa kính trong nhà sao lại vỡ hết thế kia???
Người làm thì cứ đứng hết ngoài sân, ai nấy cúi mặt xuống, mặt mũi bơ phờ như vừa đi đánh trận xong. Sao không đi làm việc mà lại đứng hết ngoài sân thế kia?
Có chuyện gì xảy ra thế? Không lẽ là do bang phải khác đến "tập kích" bất ngờ, hay là công ti phá sản nên bị người ta đến đòi nợ?
Junsu chạy từ tầng một lên tầng 5 toà nhà trống trơn không một bóng người, chẳng còn ai ở đây nữa. Hoạ chăng trong ngôi nhà này chỉ còn cậu và mấy con "thú cảnh" nói chuyện với nhau. Muốn hỏi có chuyện gì nhưng không thể hỏi ai được. Lòng Junsu dấy lên một nỗi sợ vô hình, lo lắng trước nay chưa từng có chuyện này xảy ra.
Từ khi appa mất, umma cũng đi du lịch khắp nơi, căn nhà này chỉ còn cậu và JaeJoong hyung dựa vào nhau mà sống, thỉnh thoảng có buồn thì ra chơi với tụi cá heo, cá sấu, sư tử, hổ, báo nuôi trong nhà hoặc tâm sự với các "bô lão" làm việc trong dinh thự.
Chưa bao giờ Junsu thấy nơi này yên ắng đến thế, vắng lặng một cách bất thường. Sinh ra và lớn lên trong gia đình có truyền thống "kinh doanh", phải trải nghiệm cuộc sống từ nhỏ đã cho Junsu một trực giác nhạy bén hơn người. Không thể ngồi yên một chỗ thế này được, Junsu phải đi tìm hiểu xem đã có chuyện gì xảy ra.
Toan đứng dậy bước đi thì Junsu bỗng nghe tiếng rú ở đâu đó gần đây. Quái nhỉ? Không biết giọng người hay giọng "con gì" mà nghe khiếp quá. Cứ tưởng JaeJoong hyung rú đã là khủng rồi, không ngờ cái tiếng này còn "độc" hơn, nghe mà lạnh xương sống. Xời, nghe tiếng động cơ là biết thuộc háng BWM. JaeJoong hyung cũng có một cái như thế nhưng vứt xó trong Gara chưa đi lần nào, tiếc quá, mai phải mang bán lấy tiền trả nợ mới được.
Kéttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttt
Tiếng phanh xe cắt đứt dòng suy nghĩ của Junsu và nhìn xem "cái gì" đang hiện ra trước mắt cậu thế kia? Trời ạ.
Ông hyung "yêu quý" của cậu, Hyukjae, Shindong, anh rửa xe, chị cắt cỏ Hyori, bác đầu bếp, ông quản gia,….
Trời ạ, gần …chục người "nhét" vào một cái xe …bốn chỗ thì xe nào chịu được? Thế mà cảnh sát để đâu? Thấy thể kia sao không bắt nhốt vào đồn mấy hôm cho rồi, cứ để mấy người đấy tự tung tự tác, coi thường pháp luật thế kia là không được?
_ Hế lô Junsu. Tụi chị về rồi đây - Giọng chị Hyori vang lên nghe "phởn" quá nhở.
Không biết cả nhà đi đâu mà để nhà cửa tan tành thế kia. Lại còn không thèm rủ mình mới đau chứ. Tức không chịu được.
_ Có ai nói cho Su biết chuyện gì đang xảy ra không???
Cả lũ lục đục lục đục xuống xe vào trong nhà, ai vào việc người nấy nhưng đều tập trung vào mục đích chủ yếu là "tu bổ" căn nhà để còn có chỗ mà trú mưa trú nắng, đêm nay mà mưa thì dù có ở trong nhà cũng ướt như ngoài sân.

Junsu, JaeJoong và ông quản gia ngồi trên salong nói chuyện với nhau trong căn phòng trước đây từng là "phòng khách".
_ À, vậy là hôm nay JaeJoong hyung trúng số giải độc đắc nên "phởn" quá mới "lỡ tay" làm hỏng "một số" đồ dùng trong nhà thế này phải không?
_ Ừm, đúng vậy- ông quản gia thay JaeJoong trả lời tay vẫn đang xoa xoa bàn chân. Khổ, tại hôm nay đến vũ trường nhảy "xung" quá nên giờ mỏi hết cơ. Từ nay phải đến đấy thường xuyên hơn cho quen vậy.
Cố kìm nén, Junsu cất tiếng:
_ Hyung làm vỡ bóng đèn, kính cửa sổ thì em còn hiểu chứ tại sao lại cháy hết cỏ thế hả trời? Còn cánh cổng nhà mình, hệ thống an ninh nữa? H.y.u.n.g!!!
_ Ờ, hyung chả làm gì cả. Lúc mới biết mình trúng giải hyung mừng quá định mở party tại nhà, mang lò nướng ra ngoài nướng thịt, chả hiểu lửa bén kiểu gì mà làm cháy hết cả cỏ, lan dần ra ngoài cổng. Hyung cuống quá lấy nước dập lửa mà không được. Chẳng hiểu sao lúc đấy hệ thống báo cháy lại không hoạt động nên hyung định cầm cái búa ra gõ gõ vài cái để nó chạy lại bình thường. Nhưng vì dồn nhiều lực vào cánh tay quá nên đập nát cả hệ thống cầu chì luôn.
_ Được. vậy còn cánh cổng "đại đại khủng bố" nhà mình đâu. Đừng nói với em là hyung cho dỡ bỏ rồi nhé.
_ Chậc đâu có, Junsu nói oan cho JaeJoong rồi. Cánh cổng này là do đội bảo vệ của tổ chức nghe nói nhà ta bị cháy, nên cho người đến cứu hoả. Đóng cổng nên xe cứu hoả không vào được nên họ cho xe tông đổ cánh cổng luôn để vào "cứu giá" nhưng lúc họ đến thì lửa cũng được dập tắt từ lâu rồi.
Lucifer quả không hổ danh là tổ chức ngầm lớn nhất Hàn Quốc, làm việc nhanh nhạy, "chất lượng" miễn chê lại còn có cả quà khuyến mãi. Cánh cổng của dinh thự Kim được làm từ sắt nguyên chất 100%, đảm bảo chất lượng cả về độ dầy và rắn chắc đề phòng "quân địch" tấn công thì chính cánh cổng này sẽ cầm chân quân địch. Vậy mà chỉ bằng một cú "húc" từ chiếc xe tăng của đội bảo vệ tổ chức, cánh cổng… đổ luôn.
Sao không giữ mấy người đấy lại để… bắt đền mà lại để họ đi thế không biết, giờ thì hay rồi, muốn sửa lại chắc cũng phải mất vài hôm mà nhìn căn biệt thự lúc này nó… tồi tàn sao ý, chả khác gì cái miếu hoang trong phim cổ trang Trung Quốc.
_ Kệ hyung, hyung thích làm sao thì làm. Em lên phòng ngủ đây.
.
.
.
Thả mình xuống chiếc giường yêu quý, JaeJoong thở phào, cũng may mà lúc "cuồng" JaeJoong chưa kịp làm gì căn phòng này nếu không chắc giờ không có chỗ mà ngủ.
Mua xổ số quả là quyết định đúng đắn, không phải hôm nay ở chỗ nhận giải anh cũng đã gặp lại được "bé yêu" của mình rồi sao, mừng quá nên mới biến căn nhà thành thế này. Thực ra đây cũng là cách bày tỏ tình yêu của anh đó chứ, thỉnh thoảng sửa sang lại nhà cửa không phải cũng đúng sao mà thằng Su cứ làm ầm lên. Hừ, chắc vẫn tức chuyện bị cắt tiền tiêu vặt chứ gì? Nhỏ nhen.
Bỗng hình ảnh của "bé yêu" ở chỗ nhận giải hiện lên trong đầu anh. Tạo hóa sao có thể tạo ra một con người hoàn hảo thế? Đôi môi đỏ hồng nổi bật trên làn da trắng, những lúc chúm chím cười nhìn thật đáng yêu, lúc đấy nhìn cái má phúng phính mà chỉ muốn chạm vào, vuốt ve rồi … véo.
Gương mặt ấy thật không giống gương mặt của một tên con trai, thậm chí cả cái tên cũng giống tên con gái Park Yoochun- một cái tên đẹp.
Lần đầu tiên Kim JaeJoong bắt chuyện làm quen với một người, cũng là lần đầu tiên đứng trước một người mà tim anh đập mạnh thế. Anh nhớ nụ cười của "bé", nhớ cách nói chuyện dễ thương, nhớ cái cách "bé" vuốt tóc anh rồi bảo "tóc anh… xơ quá"
Anh phải ngủ sớm thôi, mai còn có hẹn với "bé" đi chơi nữa.
Đứng trước cửa phòng Junsu, JaeJoong nghĩ nên gặp thằng nhóc trước khi anh ngủ, hôm nay nó có vẻ giận anh lắm, mấy hôm nay còn chẳng thèm quan tâm đến anh, nhìn thấy là lườm, nguýt. Thằng nhóc vẫn giận anh chuyện tiền tiêu vặt sao, tại Junsu tiêu tiền "vô độ", không có tổ chức quá nên anh mới "ăn gian" để thắng nó trong trò nhảy dù đấy chứ, chả lẽ nó biết nên mới giận anh lâu thế à? Vô lí chỉ mỗi anh với Hyukjae biết nhưng anh đã "mua chuộc" Hyukjae rồi cơ mà. Chẳng cần gõ cửa mà đi vào luôn, chà Junsu đã ngủ rồi. Thật là lúc nào cũng để người khác bận tâm, sao ngủ mà mền rơi hết xuống đất thế kia?
Nhặt chiếc mền lên định đắp lại cho Junsu thì Junsu bỗng dưng… ngồi dậy.
_ Hyung định làm gì em?
Mém ngất.
Tưởng nó ngủ rồi chứ. Định nhát ma người khác chắc.
_ Khùng quá. Định đắp mền lại cho em chứ định làm gì? Ngốc!!!
Junsu quay mặt đi, đang đêm thì mò vào phòng người ta làm mất cả giấc ngủ. Nhưng cũng may là lúc đó đang mơ thấy ác mộng, tỉnh dậy cũng được.
_ Ừm, Junsu này, hyung mở lại tài khoản cho em rồi đấy.
Junsu ném cho JaeJoong một ánh mắt không hiểu
_ Ừ thì lần này hyung "phá nhà" là hyung có lỗi, rủ mọi người đi chơi mà bỏ mặc em cũng là lỗi của hyung. Hyung sai, hyung chọc Su giận. Đừng giận hyung nữa nhá.
Junsu vẫn lặng im không nói gì.
Thấy thế, JaeJoong bồi thêm một câu:
_ Tài khoản của Su hyung mở lại rồi, Su không bị cắt tiền tiêu nữa. Lần này hyung làm hỏng cả nhà bếp nên cũng không trừ tiền lương của họ nữa.
_ Thế hyung trả lại mấy cái thẻ kia cho em nữa đi chứ.
JaeJoong thở dài, kéo lại chăn cho Junsu, lấy tay vuốt tóc em trai mình thì thầm:
_ Junsu ngủ đi, toàn bộ thẻ mà hyung thu của Su hyung để lại vào bàn làm việc của Su ở công ti rồi đấy. Ngoan, ngủ sớm đi mai còn đi làm.
JaeJoong ra ngoài một lúc lâu rồi nhưng Junsu vẫn không sao ngủ được. Lần này JaeJoong tốt thế, trả lại thẻ VISA cho Junsu cơ đấy, thế là an tâm có tiền trả nợ cho Hyukjae và anh đẹp trai, tốt bụng lúc chiều cho Junsu vay tiền để trả tiền ăn hàng nữa.
Vô tư rồi, cũng không cần "rút" quỹ của công ti nữa, không biết mai đi chơi đâu để ăn mừng đây.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: LOVE ME (longfic- DBSK)   

Về Đầu Trang Go down
 
LOVE ME (longfic- DBSK)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Fanficland :: ๑۩۞۩๑ Fanfic Land ๑۩۞۩๑ :: Asia Fanfic-
Chuyển đến